“Nếu bà ấy thật sự nguy hiểm, anh nên gọi cấp cứu, nên đi vay tiền, nên bán nhà bán xe, nên tự gánh trách nhiệm của một người con.”
“Chứ không phải chạy đến đây ép người bị anh phản bội tiếp tục trả tiền.”
Sắc mặt Hạ Cảnh Thâm xanh trắng đan xen.
Anh ta nói:
“Nhưng trước kia đều là em trả.”
“Đúng vậy.”
Tôi gật đầu.
“Trước kia tôi ngu.”
“Bây giờ hết rồi.”
Một câu này khiến anh ta hoàn toàn im lặng.
Qua hồi lâu, Hạ Cảnh Thâm bỗng cúi người muốn ôm tôi.
“Niệm Sơ, chúng ta bốn năm vợ chồng, em thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
Tôi nghiêng người tránh đi.
Đồng thời ấn chuông nội bộ.
Hai bảo vệ nhanh chóng bước vào.
Tôi nói:
“Mời anh Hạ ra ngoài.”
Hạ Cảnh Thâm không dám tin nhìn tôi.
“Em đuổi anh?”
Tôi sửa lại:
“Là mời một người không liên quan rời khỏi nơi làm việc của tôi.”
Bảo vệ tiến lên.
Hạ Cảnh Thâm còn muốn nói gì đó, nhưng trước ánh mắt của mọi người ngoài văn phòng, cuối cùng vẫn không dám làm loạn.
Trước khi bị đưa đi, anh ta quay đầu nhìn tôi.
“Niệm Sơ, em sẽ hối hận.”
Tôi cười.
“Hạ Cảnh Thâm.”
“Câu này anh nên nói với chính mình.”
Ba ngày sau, đơn khởi kiện ly h*ôn được gửi đến tay Hạ Cảnh Thâm.
Cùng lúc đó, Chu Nghiễn Bạch đại diện tôi gửi yêu cầu hoàn trả tài sản chung bị chiếm dụng trái phép cho Đinh Vy.
Danh sách rất dài.
Vé máy bay.
Khách sạn.
Nhà hàng.
Trang sức.
Túi xách.
Quần áo.
Quà tặng.
Tổng cộng bảy trăm sáu mươi tám nghìn tệ.
Đinh Vy nhận được thư luật sư thì phát điên.
Cô ta lập tức gọi cho Hạ Cảnh Thâm khóc lóc.
Cuộc gọi ấy về sau được Hạ Cảnh Thâm ghi âm lại gửi cho tôi, muốn chứng minh Đinh Vy “không cố ý”.
Nhưng nó lại trở thành một chứng cứ khác.
Trong ghi âm, Đinh Vy khóc đến lê hoa đái vũ.
“Anh Cảnh Thâm, chị Thẩm sao có thể ác như vậy? Những thứ đó rõ ràng là anh tự nguyện tặng em mà.”
Hạ Cảnh Thâm mệt mỏi nói:
“Vy Vy, hiện tại cô ấy đang tức giận, em trả trước một phần được không? Đợi anh xử lý xong, anh sẽ bù cho em.”
Đinh Vy lập tức cao giọng:
“Em lấy đâu ra tiền? Chiếc vòng kia em đã đăng rồi, giờ bán đi chẳng phải mất mặt lắm sao?”
“Còn túi xách nữa, em đã dùng rồi.
”
“Anh nói anh yêu em, sao bây giờ lại bắt em trả?”
Hạ Cảnh Thâm im lặng.
Đinh Vy khóc càng dữ.
“Anh Cảnh Thâm, không phải anh nói chị ấy rất yêu anh sao? Không phải anh nói chị ấy không nỡ ly h*ôn sao? Anh đi dỗ chị ấy đi. Chỉ cần chị ấy tha thứ cho anh, chẳng phải mọi chuyện đều giải quyết rồi à?”
Nghe đến đây, tôi tắt ghi âm.
Cô ta thật sự rất hiểu Hạ Cảnh Thâm.
Hai người bọn họ đều giống nhau.
Một người cảm thấy tôi yêu anh ta nên có thể bị lợi dụng.
Một người cảm thấy chỉ cần anh ta quay đầu, tôi sẽ ngoan ngoãn thu dọn tàn cuộc.
Đáng tiếc.
Tôi không còn là Thẩm Niệm Sơ của trước kia nữa.
Một tuần sau, chung kết cuộc thi Ánh Kim diễn ra.
Hôm ấy, hội trường chật kín người.
Truyền thông trong ngành dựng máy quay ở hai bên.
Ban giám khảo ngồi hàng đầu.
Đinh Vy mặc một chiếc váy trắng tinh, tóc uốn nhẹ, trang điểm trong veo.
Cô ta đứng trên sân khấu, giọng nói mềm mại.
“Tác phẩm ‘Tân Sinh’ của tôi lấy cảm hứng từ sự tái tạo sau đổ vỡ.”
“Tôi muốn dùng đường cong và ánh sáng để biểu đạt sức mạnh của phụ nữ sau tổn thương.”
Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi ngồi ở hàng ghế khách mời, nghe đến đây thì suýt bật cười.
Sức mạnh của phụ nữ sau tổn thương.
Một người phụ nữ chen vào hôn nhân người khác, trộm bản thiết kế của chính thất, lại đứng trên sân khấu nói về sức mạnh phụ nữ.
Đúng là châm biếm đến mức buồn nôn.
Sau phần thuyết trình, MC mời ban giám khảo nhận xét.
Một vị giám khảo tóc bạc khen:
“Concept rất trưởng thành. Không giống tác phẩm của một nhà thiết kế trẻ mới vào nghề.”
Đinh Vy cúi đầu, khiêm tốn mỉm cười.
“Cảm ơn thầy. Thật ra để hoàn thành tác phẩm này, tôi đã suy nghĩ rất lâu.”
Ngay lúc ấy, tôi giơ tay.
MC nhận ra tôi.
Dù sao tôi cũng là Giám đốc Thiết kế của Thanh Nghiên, từng đoạt giải Ánh Kim ba năm trước.
Anh ta lập tức đưa micro cho tôi.
“Cô Thẩm có ý kiến gì sao?”
Tôi nhận micro.
Đứng dậy.
Ánh mắt Đinh Vy chạm vào tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt cô ta cứng lại.
Tôi nhìn cô ta, bình tĩnh nói:
“Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô Đinh.”
MC vội nói:
“Mời cô Thẩm.”
Tôi nhìn màn hình lớn phía sau Đinh Vy.
Trên đó vẫn đang chiếu bản thiết kế “Tân Sinh”.
Chaporia
Bình Luận (0)