Tôi hỏi:

“Cô Đinh, cô vừa nói tác phẩm này là do cô suy nghĩ rất lâu.”

“Vậy cô có thể nói rõ, bản phác thảo đầu tiên của nó được tạo vào ngày nào không?”

Mặt Đinh Vy hơi biến.

Nhưng rất nhanh cô ta đã lấy lại bình tĩnh.

“Khoảng… khoảng ba tháng trước.”

Tôi gật đầu.

“Ba tháng trước?”

“Vậy tại sao trong ổ cứng của tôi, một năm rưỡi trước đã có bản phác thảo gần như giống hệt?”

Cả hội trường lập tức xôn xao.

Nụ cười của Đinh Vy biến mất hoàn toàn.

“Chị Thẩm, chị nói vậy là có ý gì?”

Tôi không trả lời cô ta.

Chỉ nhìn về phía ban tổ chức.

“Tôi đã gửi toàn bộ chứng cứ cho ban tổ chức trước khi đến đây.”

“Bao gồm file gốc, thời gian tạo file, lịch sử chỉnh sửa, email lưu trữ bản quyền, cùng bản ghi màn hình quá trình dựng mô hình.”

“Tôi yêu cầu ban tổ chức tạm dừng trao giải và tiến hành điều tra hành vi đạo nhái của thí sinh Đinh Vy.”

Tiếng bàn tán dưới sân khấu lập tức bùng lên.

“Đạo nhái?”

“Không thể nào, ngay chung kết luôn á?”

“Thẩm Niệm Sơ mà đã dám đứng lên nói, chắc chắn có chứng cứ rồi.”

“Trời ơi, vừa nãy còn khen thiên phú.”

Mặt Đinh Vy trắng bệch.

Cô ta cầm micro, giọng run lên:

“Chị vu khống tôi! Chị Thẩm, tôi biết chị ghét tôi, nhưng chị không thể vì chuyện riêng mà hủy hoại sự nghiệp của tôi!”

Tôi nhìn cô ta.

“Chuyện riêng?”

Tôi mở túi xách.

Lấy ra một tập tài liệu.

Sau đó bước lên sân khấu.

Giày cao gót gõ xuống sàn từng tiếng rõ ràng.

Tôi đứng trước mặt Đinh Vy.

Mở trang đầu tiên.

Đó là ảnh cô ta và Hạ Cảnh Thâm hôn nhau ở Tam Á.

Cả hội trường lập tức ồ lên.

Đinh Vy lùi về sau một bước.

Tôi lật trang thứ hai.

Là hóa đơn chiếc vòng cổ một trăm tám mươi nghìn.

Trang thứ ba.

Là sao kê thẻ phụ của tôi.

Trang thứ tư.

Là ảnh chụp màn hình cô ta gửi cho Hạ Cảnh Thâm:

“Anh lấy được file của chị ta chưa? Em sắp nộp bài rồi.”

Trang thứ năm.

Là tin nhắn Hạ Cảnh Thâm trả lời:

“Lấy được rồi. Vợ anh không nghi ngờ gì đâu.”

Tôi đưa tập tài liệu cho MC.

“Nhờ chiếu lên màn hình lớn.”

MC đứng hình.

Ban tổ chức lập tức có người chạy lên.

Mấy phút sau, toàn bộ chứng cứ được chiếu trên màn hình.

Ảnh.

Tin nhắn.

Sao kê.

Thời gian file.

Từng thứ một, rõ ràng đến mức không thể chối cãi.

Đinh Vy đứng trên sân khấu, mặt trắng như giấy.

Cô ta muốn giật micro giải thích, nhưng tay run đến mức suýt làm rơi.

“Không phải… không phải như vậy…”

“Tôi không biết anh ấy đã kết hôn…”

Lời vừa nói ra, dưới sân khấu đã có người cười lạnh.

Bởi vì ngay trên màn hình, tin nhắn của cô ta còn ghi rõ:

“Vợ anh ngốc thật đấy.”

“Chị ta kiếm tiền giỏi vậy, sau này để chị ta nuôi mẹ anh, anh nuôi em là được.”

Cả hội trường im phăng phắc trong một giây.

Sau đó tiếng bàn tán nổ tung.

“Ghê tởm quá!”

“Biết người ta có vợ còn chen vào?”

“Còn trộm thiết kế của chính thất?”

“Đây là combo đạo đức thấp lẫn năng lực kém à?”

Một giám khảo đứng dậy ngay tại chỗ.

“Ban tổ chức cuộc thi Ánh Kim tuyệt đối không dung túng hành vi đạo nhái. Tôi đề nghị hủy tư cách dự thi của Đinh Vy ngay lập tức.”

Các giám khảo khác cũng lần lượt gật đầu.

Đinh Vy bật khóc.

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc.

“Thẩm Niệm Sơ! Chị muốn ép tôi ch/ết sao?”

Tôi cầm micro, nhìn cô ta.

“Cô sai rồi.”

“Tôi không ép cô.”

“Là cô tự trèo lên sân khấu này.”

“Cũng là cô tự kéo tấm màn che cuối cùng xuống.”

Tôi dừng lại.

Rồi mỉm cười.

“Đinh Vy, cô không phải thích được chú ý sao?”

“Hôm nay, tôi cho cô đủ chú ý.”

Buổi chung kết Ánh Kim hôm ấy trở thành vụ bê bối lớn nhất trong ngành thiết kế năm đó.

Trong vòng một tiếng, đoạn video Đinh Vy bị bóc đạo nhái lan khắp các nhóm ngành.

Trong vòng ba tiếng, công ty nơi cô ta làm việc ra thông báo đình chỉ.

Trong vòng một ngày, tài khoản mạng xã hội của cô ta bị đào sạch.

Những bài đăng khoe khách sạn, khoe trang sức, khoe tình yêu “được chiều chuộng” đều bị cư dân mạng chụp lại.

Bình luận bên dưới toàn là mắng ch/ửi.

“Dùng tiền của vợ người ta đi nuôi tiểu tam mà còn khoe?”

“Đạo nhái tác phẩm của chính thất, mặt dày thật.”

“Cô này không phải muốn làm nhà thiết kế, cô này muốn làm ký sinh trùng.”

Đinh Vy xóa bài đến mỏi tay cũng không kịp.

Cô ta gọi cho Hạ Cảnh Thâm liên tục.

Nhưng lúc ấy, Hạ Cảnh Thâm cũng đã tự lo không xong.

Bởi vì ngay sau chung kết Ánh Kim, tôi gửi một phần chứng cứ ngoại tình và giả mạo lịch trình tập huấn đến công ty của anh ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...