Lunara/Chapter 4: Đêm Trước Lễ HộiChapter 4: Đêm Trước Lễ Hội
20px

Tiếng cười vang vọng bên bờ hồ như chuỗi chuông bạc ngân dài,lũ trẻ đuổi bắt nhau dưới ánh trăng bạc mờ ảo.Bầu trời phủ một màn tịch lặng lạnh lẽo.

“Ha! Tớ bắt được cậu rồi, Kael! Giờ thì tớ sẽ là thủ lĩnh.”

Kai thở hổn hển, gương mặt rạng rỡ kiêu hãnh, bàn tay giơ cao như người chiến thắng.

“Nà..này cậu chơi ăn gian quá đó.”Kael vừa chống nạnh vừa cười phụng phịu, giọng nửa trách móc, nửa lẫn sự thích thú

“Này các cậu, tớ nghỉ là chúng ta nên quay về thôi.”Lilina nhìn lên bầu trời,khẽ nói.

Chúng nhìn nhau,vẫn còn luyến tiếc cuộc vui.Nhưng rồi từng bước một, cả bọn rảo chân trên con đường mòn dẫn về làng. Trên con đường trở về làng,những vạt cỏ ướt sương lấp lánh dưới ánh trăng như dát bạc. Bọn trẻ ríu rít cười đùa, thỉnh thoảng lại huých vai nhau rồi chạy trước chạy sau.Nhưng khi đi qua cổng làng,bước chân chúng dần chậm lại.

Phía dưới góc cây nguyệt thụ,một ông lão tóc bạc như tro ngồi chống gậy.Trước mặt là đám trẻ con trong làng,chúng ngồi thành vòng tròn,háo hức hỏi:” hôm nay ông sẽ kể gì tiếp thế ạ.”

“Ta sẽ kể cho các cháu nghe sự tích về hồ Tâm Nguyệt!.”

Lũ trẻ ngồi ngay ngắn,im lặng lắng nghe.Giọng ông trầm khàn,như kéo thẻo cả hơi thở của thời gian về cùng:

“Người xưa gọi nó là Nguyệt Tâm Hồ — nơi ánh trăng đọng lại sâu nhất trong cõi Lunara. Từ thuở sơ khai, chính Veyra – Nữ Thần của Mặt Trăng và Định Mệnh – đã để lại dấu ấn cuối cùng nơi đây. Người ta kể rằng, khi cuộc chiến giữa các vị thần khiến Lunara ngập chìm trong bóng tối, Veyra đã hiến tế ánh trăng của mình, hòa cùng số mệnh nhân loại, để giữ cho nơi này một chút ánh sáng và hy vọng.”

Bọn trẻ mở to mắt, vài đứa níu tay nhau thì thầm. Ông lão đưa ánh nhìn xa xăm, giọng hạ xuống gần như thì thầm:

“Người ta tin rằng, mỗi khi trăng tròn, hồ ấy phản chiếu không chỉ ánh trăng… mà còn phản chiếu cả số mệnh. Có người thấy tương lai vinh quang, cũng có kẻ thấy vực sâu nuốt chửng chính mình.”

Một bé trai to gan nhất chen vào, giọng còn non:

“Ông ơi… thế có ai từng thấy chưa?”

Ông lão nheo mắt, đôi con ngươi mờ đục ánh lên vẻ bí ẩn, rồi cười khùng khục:

“Có chứ… nhưng kẻ thấy được, chẳng ai còn quay lại để kể.”

Đám trẻ rùng mình, vài đứa vội núp sau lưng bạn. Nhưng rồi tiếng cười ấm áp của ông lão bật ra, xua tan không khí căng thẳng:

“Ha ha, thôi nào, đừng sợ quá! Các cháu chỉ cần nhớ: Veyra không bao giờ bỏ rơi con người. Chỉ khi nào vầng trăng chuyển sang sắc đỏ… lúc ấy, định mệnh mới thật sự bắt đầu gọi tên.”

Nhóm Grey dừng lại,Kai nhăn mặt khẽ thì thầm:

“ Lại nữa,ông ấy chỉ toàn bịa chuyện để doạ trẻ con thôi.”

Kael thì trầm ngâm, đôi mắt như dõi sâu vào từng lời:

“Không hẳn đâu. Mình từng nghe cha nói người lớn trong làng cũng tránh nhắc tới hồ vào những đêm trăng tròn… Có lẽ có điều gì đó thật.”

Lilina lấy cánh tay của Kael, giọng run run:

“Thế… nếu trăng thật sự chuyển sang màu đỏ thì sao? Liệu có quái vật thật không…?”

Chỉ có Grey vẫn lặng im. Trong lòng cậu, từng lời ông lão kể như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, gợn lên những vòng sóng bất an. Từ tận sâu trong tim, cậu có cảm giác mơ hồ – như thể mặt hồ kia, ánh trăng kia, và cái tên Veyra vừa được nhắc đến… đang thì thầm gọi chính mình.

Bàn tay cậu vô thức nắm chặt vạt áo, một luồng tê lạnh chạy dọc sống lưng. Không giống sự sợ hãi, mà là một thứ cảm giác kỳ lạ hơn: vừa thân thuộc, vừa xa lạ, như một sợi dây vô hình trói buộc định mệnh.

Kai quay sang huých Grey, cố pha trò để phá tan bầu không khí nặng nề:

“Này Grey, sao cậu ngây ra đó vậy, đừng nói là tin lời ông già đấy nhé?”

Grey giật mình, bối rối đưa tay gãi sau đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng:

“Không… chỉ là… mình thấy câu chuyện nghe… khác thường thôi.”

Kael chăm chú nhìn Grey, đôi mắt như soi xét điều gì đó, nhưng rồi chỉ lặng lẽ im lặng.

Trong khi cả nhóm dần tản đi, tiếng ông lão vẫn văng vẳng trong đầu Grey:

“Chỉ khi nào vầng trăng chuyển sang sắc đỏ… định mệnh mới thật sự bắt đầu gọi tên.”

“Cuộc sống tại làng Sivloria cứ thế yên ả trôi qua, trong khi lễ hội Trăng Tròn ngày một đến gần. Ở lục địa Lunara, cứ vào giữa tháng, khi vầng trăng sáng và tròn nhất, người dân lại tổ chức lễ hội này để bày tỏ lòng biết ơn đến Veyra – Nữ Thần Mặt Trăng.”

Những ngày trước lễ hội,Sivloria chìm trong không khí náo nức.

Nguyệt sớm, người lớn dựng khung đèn tre, vẽ những họa tiết trăng sao; trưa, khói bếp lan khắp thôn, mùi súp nấm và bánh mật ong lan tỏa; đến huyền tịch, bọn trẻ tụ tập tập luyện những điệu nhảy sẽ biểu diễn quanh hồ.

Grey cùng Lilina, Kai và Kael cũng háo hức tham gia. Trong tiếng cười vang vọng, cậu cố hòa mình vào không khí vui tươi, nhưng trong sâu thẳm, có một thứ khác thường đang lớn dần.

Càng đến gần ngày hội, Grey càng nghe thấy những âm thanh lạ lẫm—những tiếng kêu vẳng ra từ lòng hồ, mơ hồ như tiếng thì thầm, như tiếng gào của hàng ngàn giọng nói chồng lấn. Ban đầu, cậu nghĩ đó chỉ là tiếng nước vỗ bờ hay tiếng gió len qua vách đá. Nhưng càng ngày, âm thanh ấy càng rõ rệt, vang trong đầu nhiều hơn là vang ngoài không khí.

Một hôm, khi đang phụ cha mài búa, Grey khựng lại. Âm thanh kỳ dị vang lên ngay bên tai:

“...Ngươi...kẻ được chọn...”

Cậu đánh rơi chiếc đục, mặt tái nhợt. Arden nhìn con trai đầy lo lắng:

“Sao thế, Grey?. Nhìn con trông xanh xao quá. ”

Grey gượng gạo cười, lắc đầu:

“Con… không sao đâu, cha.”

Nhưng trong lòng, tim cậu đập loạn. Cậu không dám kể với cha mẹ, không dám kể với bạn bè.

Huyền tịch , khi mọi người tụ tập bên hồ tập hát ca khúc lễ hội, Grey lại nghe tiếng thì thầm vọng ra từ mặt nước tĩnh lặng:

“...Nguyệt ấn...Máu...Định mệnh...”

Cậu đứng lặng, tim như bị bóp nghẹt. Lilina khều nhẹ tay:

“Grey? Sao cậu cứ đờ ra vậy? Sắp tới lượt chúng ta rồi!”

“À... ừ, tớ đến đây.” – cậu cố nặn ra một nụ cười.

Dù hòa vào trò chơi và nhảy múa, tâm trí Grey vẫn như bị những âm thanh đó cầm tù. Cứ mỗi lần trăng tròn hiện dần, những tiếng kêu càng rõ hơn, dữ dội hơn, như thể chúng đang thúc giục điều gì đó sắp xảy ra.

Đêm trước lễ hội, Grey không tài nào chợp mắt. Cậu lẻn ra ngoài đi dạo bên hồ,mặt nước sáng rực dưới ánh trăng bạc. Và rồi, trong thoáng chốc, cậu thấy rõ ràng: bóng trăng trên mặt nước thoáng rạn nứt, giống như gương sắp vỡ. Từ khe nứt, hàng trăm bóng đen mơ hồ đang vươn ra, cùng tiếng kêu dội thẳng vào tâm trí cậu:

“...Nguyệt Ấn... Định mệnh... Máu... Máu... Máu...”

Grey ôm chặt đầu, tim đập loạn, mồ hôi túa ra như mưa. Nhưng khi cậu nhìn lại, hồ vẫn phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra.

Cậu lẩm bẩm:

“Chỉ là… ảo giác thôi… đúng không…?. Có lẽ mình phải quay lại thôi.”

Gió đêm thổi qua những tán cây, mang theo âm vang xa xăm, như tiếng cười khe khẽ.

Lễ hội Trăng Tròn vẫn đang đến gần, nhưng với Grey, nó không còn chỉ là một ngày hội nữa—mà là khởi đầu cho một điều gì đó khủng khiếp, thứ mà chỉ mình cậu nghe thấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...