Cuối cùng ngày lễ hội cũng đến.Làng Sivloria hôm nay rộn ràng khác thường. Từ khi trời còn sáng nhạt dưới ánh nấm rừng, người lớn đã bắt đầu dựng khung tre, treo lên những chiếc đèn phát sáng bằng nhựa cây, còn bọn trẻ thì chạy khắp nơi, hò hét trong niềm háo hức. Khói bếp lan tỏa khắp thôn, hòa quyện mùi súp nấm béo ngậy với hương bánh mật ong vừa nướng, tạo nên bầu không khí ấm áp khiến bất cứ ai đi ngang cũng thấy lòng mình dịu lại. Grey cùng cha Arden đang giúp dân làng khiêng gỗ dựng cột lửa, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tự hào.
“Cha...nặng quá.” Grey nghiến răng giữ chặt khúc gỗ, đôi vai gầy run lên.
Arden cười lớn,vỗ vào lưng Grey” Cố lên nào Grey,ngày xưa cha còn vác hai khúc gỗ to hơn thế này chỉ để lấy lòng mẹ con thôi đấy.Con không muốn cho Lilina thấy con mạnh mẽ thế nào sao.” Ông nheo mắt đầy vẻ trêu chọc.
Grey quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Lilina đang nhìn cậu. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, và vẫy tay khích lệ. Tim Grey như được tiếp thêm sức mạnh. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên quyết tâm. “Được rồi, cha. Chúng ta làm thôi!”
Ở góc khác, Kai và Kael đang lăng xăng phụ giúp treo đèn. Kai nhanh nhảu leo lên khung tre, treo đèn lung linh khắp sân, trong khi Kael thì tỉ mỉ kiểm tra từng nút buộc, cau mày:
“Này, Kai, buộc chắc vào! Đèn mà rơi thì mọi thứ sẽ tối om đấy.”
Kai cười toe, đáp lại:
“Yên tâm đi, tớ rất tự tin vào tay nghề của mình đấy.”
Huyền tịch, ngôi làng rực rỡ trong muôn ánh sáng. Những chiếc đèn nhựa cây phát sáng treo khắp lối đi, lung linh như bầu trời đầy sao thu nhỏ. Bên hồ Tâm Nguyệt, người ta dựng một bàn tế bằng đá trắng, trải vải bạc, đặt lên đó những bó hoa dại và bánh mật ong – lễ vật dâng lên Nữ Thần Veyra.
Người già trong làng thì thầm với nhau về ý nghĩa của đêm nay, rằng lễ hội phải bắt đầu từ khoảnh khắc vô nguyệt – khi bầu trời tối đen, không một vệt trăng – cho đến lúc nguyệt sớm ló rạng, khi ánh trăng đầu tiên phản chiếu xuống mặt hồ.
Grey đứng giữa không gian rộn ràng ấy, mồ hôi còn đọng trên trán, ngực thở dồn dập vì lao động cả ngày. Nhưng trong lòng cậu lại có một nhịp đập khác, không hẳn vì mệt, cũng không hẳn vì vui. Cậu không nói ra, nhưng mỗi lần nhìn về phía hồ, trái tim như thắt lại, âm thanh kỳ lạ kia lại vọng về, khe khẽ thì thầm chỉ riêng cậu nghe thấy.
“...Máu...Định mệnh...”
Cậu rùng mình, vội quay đi, cố hòa vào tiếng cười giòn giã xung quanh. Arden nhìn con trai, khẽ nhướng mày như nhận ra sự khác lạ, nhưng rồi lại im lặng, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay ấm áp lên vai Grey, như một lời trấn an không thành lời.
Khi tiếng trống bằng gỗ vang lên ba hồi, cả làng Sivloria tụ tập trước hồ Tâm Nguyệt. Không gian bỗng lắng xuống, chỉ còn tiếng lá xào xạc và tiếng nước khẽ vỗ bờ.
Trên bàn tế, lửa được thắp sáng, ánh bập bùng phản chiếu lên gương mặt trang nghiêm của người đứng đầu làng – lão trưởng lão tóc bạc. Ông giơ cao cây gậy chạm khắc hình trăng khuyết, giọng trầm vang vọng:
“Đêm nay, từ vô ảnh đến nguyệt sớm, chúng ta dâng lễ vật để tỏ lòng biết ơn Nữ Thần Veyra – người đã giữ lại ánh sáng cho thế giới này.”
Mọi người đồng loạt cúi đầu, im phăng phắc. Grey đứng lẫn trong đám đông, tim đập từng nhịp căng thẳng.Khoảng khắc vô nguyệt buông xuống.
Quảng trường nhỏ của làng Sivloria rực sáng trong ánh lửa bập bùng và hàng chục ngọn đèn treo từ khung tre cao. Người lớn quây quần quanh bàn tiệc dài dựng từ gỗ rừng, trên đó bày đủ món ăn: súp nấm sánh đặc, cá sông nướng thơm lừng, bánh mật ong còn nóng hổi. Tiếng cười vang xen lẫn mùi rượu nấm cay nồng khiến không khí trở nên ấm áp và thân thuộc đến lạ thường.
Ở giữa quảng trường, đám trẻ con chạy vòng tròn, tay cầm những vòng hoa dại, vừa chạy vừa cười giòn tan. Một nhóm thiếu nữ bắt đầu nhảy múa quanh đống lửa, váy áo xoay tròn như những cánh bướm rực rỡ trong ánh lửa đỏ. Trống tay, sáo gỗ, tiếng hát vang lên hòa quyện thành giai điệu rộn rã, khiến không ai có thể ngồi yên.
Grey chen lẫn giữa đám đông, mồ hôi còn lấm tấm trên trán sau khi phụ cha khiêng gỗ. Cậu chưa kịp nghỉ thì đã nghe thấy một giọng trong trẻo vang lên ngay bên tai:
“Grey! Mau lại đây!”
Lilina vẫy tay, mái tóc nâu buộc cao khẽ bay trong gió. Cô cầm trên tay một chiếc vòng hoa, đôi mắt sáng rực trong ánh lửa. Bên cạnh là Kael, to cao hơn hẳn Grey, đang ôm một cái trống tay và gõ nhịp hăng say đến mức gương mặt đỏ bừng. Còn Kai, nhanh nhẹn và lém lỉnh, thì lại lẻn sau lưng mấy đứa nhỏ, hù dọa chúng để rồi bị cả bọn rượt đuổi trong tiếng cười vang dội.
Grey bước đến, hơi ngượng nghịu. Lilina đặt chiếc vòng hoa lên đầu cậu, mỉm cười:
“Đây, bây giờ cậu mới trông giống người tham gia lễ hội.”
Kael cười phá lên:
“Ừ thì… nhưng Grey còn thiếu một điệu nhảy nữa! Nào, vào vòng thôi!”
“Không, không, tớ—” Grey lắc đầu, mặt đỏ ửng. Nhưng chưa kịp nói hết câu, Kai đã lao tới, nắm lấy tay cậu kéo mạnh vào vòng tròn đang nhảy múa.
Âm nhạc dồn dập, mọi người hò reo. Grey loạng choạng vài bước đầu, nhưng rồi cũng bật cười, hòa nhịp cùng bạn bè. Đôi vai cậu nhẹ bẫng, như thể mọi gánh nặng thường ngày đã tan biến trong niềm vui chung.
Sau những điệu nhảy tưng bừng, đám đông dần tản ra để nhường chỗ cho trò chơi truyền thống của lễ hội Sivloria – ném vòng ánh sáng. Người lớn dựng một khung gỗ cao, treo lơ lửng những chiếc vòng làm từ nhựa cây trong suốt. Bên trong vòng nhựa được nhồi rêu phát quang, ánh lên thứ ánh sáng xanh dịu kỳ ảo, lung linh như những mảnh trăng nhỏ.
Luật chơi rất đơn giản: dùng gậy tre để ném những vòng nhỏ sao cho chúng mắc vào các vòng ánh sáng. Nhưng để chiến thắng, người chơi phải nhanh, chính xác và phối hợp ăn ý với đồng đội.
“Đội tớ sẽ thắng!” Kai hét to, giơ cao gậy tre, mắt lấp lánh đầy thách thức.
“Đừng nói trước, Kai.” Lilina cười, đứng về phía Grey. “Grey, chúng ta một đội nhé?”
Grey hơi khựng lại, nhưng ánh mắt khích lệ của Lilina khiến cậu gật đầu.
Kael lập tức gia nhập đội của Kai, thế là trận đấu nhỏ bắt đầu.
Tiếng hò reo vang dậy khắp quảng trường. Kai nhanh như sóc, liên tục ném vòng vào trúng mục tiêu. Nhưng Grey cũng dần bắt nhịp, mỗi cú ném của cậu được Lilina hô nhịp, chính xác hơn hẳn lúc đầu.
“Trúng rồi!” Lilina reo lên khi vòng của Grey sáng bừng trên khung gỗ.
Hai đội bám sát nhau, tiếng cười, tiếng hét vang vọng cả một vùng. Cuối cùng, trong cú ném quyết định, Grey ném trượt… nhưng Lilina nhanh trí đỡ lấy chiếc vòng rơi, chỉnh hướng rồi hất mạnh. Vòng ánh sáng xoay tròn, bay thẳng vào mục tiêu, phát sáng rực rỡ.
“Chiến thắng!” Cả đội Grey – Lilina hò reo, ôm chặt nhau giữa tiếng cười sảng khoái.
Kai thì ngồi phịch xuống đất, la lối ầm ĩ: “Không công bằng! Lilina gian lận!”
Kael chỉ phá lên cười, vỗ lưng bạn mình: “Thua thì thua, thôi chịu đi.”
Khi tiếng cười còn vang vọng, trống nhạc dần chậm lại. Người lớn gọi mọi người hướng về hồ Tâm Nguyệt, nơi bầu trời đêm bắt đầu đổi sắc. Tất cả cầm trên tay những chiếc đèn nhựa cây phát quang, ánh sáng vàng nhạt lấp lánh như một dòng sao chảy dọc theo lối mòn dẫn ra bờ hồ.
Grey len giữa dòng người, vừa đi vừa mỉm cười. Trên đầu vẫn còn chiếc vòng hoa Lilina đội cho, tay cậu nắm chặt cây đèn nhỏ do chính mình làm. Nhưng chỉ vài bước ra khỏi cổng làng, cậu mới giật mình: cây đèn của mình để quên trong nhà. Trên tay cậu đang cầm nhầm cái đèn của cha Arden.
“Cha, con phải quay lại lấy đèn của mình!” Grey nói vội.
Arden thoáng nhíu mày, rồi bật cười xòa, xoa đầu con trai:
“Đèn nào chẳng được, nhưng nếu con muốn thì nhanh lên. Đừng để lỡ giờ trăng.”
Grey gật đầu, quay người chạy về phía ngôi nhà nhỏ, lòng hơi bối rối nhưng cũng háo hức — như thể chuyện ấy chẳng có gì quan trọng.
Trong khi đó, ở bờ hồ, dân làng Sivloria đã tụ tập đông đủ. Không khí lắng xuống. Tiếng trống dừng hẳn, chỉ còn tiếng gió rừng thổi qua mặt hồ phẳng lặng.
Và rồi, Nguyệt Sớm buông xuống.
Một vệt đỏ mờ mịt dần lan ra trên bầu trời, trăng từ từ nhô lên, nhuộm ánh sáng máu loang khắp mặt nước hồ Tâm Nguyệt. Mặt hồ vốn yên bình bắt đầu rung chuyển, gợn sóng dữ dội. Những vết nứt đỏ rực như sấm chớp xé toạc mặt nước, tỏa ra thứ khí đen đặc quánh khiến ai đứng gần cũng lạnh buốt sống lưng.
Người dân làng xôn xao, vài tiếng la hốt hoảng cất lên. Arden, cùng các bô lão, vội vàng hô lớn, cố giữ trật tự. Nhưng đã quá muộn.
Từ trong vết nứt đen ngòm, những bóng hình quái dị bắt đầu trồi ra.Tiếng gào thét rợn người vang dội từ lòng hồ. Những bóng quái vật khổng lồ, toàn thân sẫm đen như khói, lần lượt bò ra khỏi vết nứt. Chúng cao lớn, dị dạng, mắt đỏ rực như than hồng, miệng nhe đầy răng nhọn, bước đi kéo theo tiếng đất đá rạn vỡ.
“Chạy! Mọi người chạy mau!” Một người dân hét lên, và thế là sự hỗn loạn bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng chân giẫm đạp vang rền.
Arden lập tức xông ra, vung rìu chém phập vào một con quái gần bờ. Máu đen sền sệt văng tung tóe, nhưng vết thương lại liền lại ngay trong chớp mắt. Những người đàn ông khác lao vào hỗ trợ, nhưng từng người ngã xuống dưới móng vuốt và hàm răng kinh hoàng.
Lilina bị xô ngã trong đám đông, đôi mắt hoảng loạn tìm kiếm. Kael ôm chặt một khúc gỗ cháy từ đống lửa, cố gắng vừa che chắn vừa đánh trả. Kai thì chạy vòng quanh, gào lớn để dẫn lũ trẻ nhỏ thoát ra khỏi vòng nguy hiểm.
Grey lúc này đang ôm chiếc đèn đang trên đường chạy đến.Đúng lúc ấy, một cơn đau dữ dội ập đến, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực. Grey khụy xuống, chiếc đèn trên tay rơi xuống đất, lăn xoay rồi vỡ tan. Tai cậu vang vọng những tiếng gầm rền rĩ, hỗn tạp, như hàng ngàn giọng nói cùng lúc gào thét:
“MÁU… ĐỊNH MỆNH… NGUYỆT ẤN…”
Grey ngẩng đầu, đôi mắt mở to, hướng về phía hồ. Mặt nước vốn phẳng lặng giờ run rẩy, phản chiếu ánh trăng đỏ chói lòa như một vết thương rỉ máu trên bầu trời. Trong làn sóng loang loáng ấy, bóng hình dị dạng của lũ quái vật hiện ra – những thân thể méo mó, móng vuốt loang loáng, đôi mắt cháy rực hung tàn. Từng bước một, chúng gầm gừ tràn lên bờ, xé nát đất đá, lao vào tấn công người dân.
“cha! mẹ! Lilina!.” Giọng cậu khàn khàn.Grey gào lên,cậu loạng choạng đứng dậy đôi chân cậu run rẩy, cắn chặt răng bất chấp cơn đau đang xé toạc mà lao thẳng về phía hồ.Cậu chen qua đám đông đang chạy về phía ngược lại.
“Cha, mẹ..” cậu đảo mắt tìm xung quanh.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, cậu thấy Arden – cha mình – đang đứng chắn trước một nhóm trẻ nhỏ. Ông vung rìu, chém nát một con quái vật, nhưng ngay sau đó bị móng vuốt xuyên qua ngực. Máu phun thành vệt đỏ trên ánh trăng. Arden vẫn cố quay đầu, hét:
“Chạy đi! Mau chạy!”
Grey thét lên: “CHAAAAAA!!”
Nhưng đã quá muộn. Arden đổ gục xuống, ánh mắt vẫn hướng về lũ trẻ như muốn bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.
Trong đám đông, mẹ cậu – Mira – lao ra khỏi đám người, gọi tên con trai:
“Grey! Con ở đâu! Con—”
Tiếng gọi chưa dứt, một con quái vật chồm tới. Bộ móng vuốt xé toạc không khí. Grey kịp thấy dáng mẹ mình ngã xuống, máu đỏ thẫm nhuộm váy trắng.
“MẸEEEEE!!!.”
Trong thoáng chóc cả thế giới trong Grey như sụp đổ. Cậu gầm thét, tiếng hét nghẹn lại bởi nước mắt.
Một con quái vật khác lao thẳng về phía cậu – một con sói khổng lồ, toàn thân phủ vảy đen, hai chiếc sừng cong như lưỡi hái và bốn con mắt đỏ rực. Hàm răng nó há ra, hơi thở tanh nồng phả thẳng vào mặt Grey.
Trong khoảnh khắc con sói quái vật lao tới, cơn đau trong lồng ngực Grey bùng nổ, như thể trái tim cậu nổ tung. Cậu gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng:
“AAaaaaa...—!!!”
Ngay lập tức, từ cánh tay trái, một luồng sáng bạc chói lòa bùng phát. Vết ấn hình trăng khuyết ôm lấy một vòng xoáy mờ ảo hiện rõ, tỏa ra từng nhịp sáng mạnh mẽ.
Ánh sáng ấy không hề dịu dàng, mà dữ dội như cơn lũ tràn ngập đêm tối. Nó cuộn xoáy thành những sợi chỉ bạc, phóng thẳng ra xung quanh.
Con sói bốn mắt gầm rống, lao đến gần Grey thì bị ánh trăng bạc xuyên qua thân thể. Trong thoáng chốc, toàn bộ da thịt nó vỡ vụn như tro than, để lại tiếng gào ghê rợn trước khi biến mất hoàn toàn.
Những con quái vật khác quanh hồ cũng cùng lúc rú lên thảm thiết. Thân hình đen đặc của chúng bị ánh sáng Nguyệt Ấn thiêu cháy từng mảng, bốc khói và tan rã. Một vài con cố vùng vẫy, nhưng chỉ cần ánh sáng chạm đến, chúng liền vỡ nát như ảo ảnh tan biến.
Nhưng trong khoảnh khắc lẽ ra là sự cứu rỗi, dân làng lại run rẩy lùi lại. Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào dấu ấn đang rực cháy trên tay Grey – Nguyệt Ấn. Hình thù trăng khuyết ấy giống hệt những mảnh rách trong lời sấm xưa mà họ từng nghe kể: “Khi nguyệt khuyết nhuộm máu, tai họa sẽ giáng xuống từ kẻ mang Ấn.”
“Nguyệt Ấn… chính nó!” – một người hét lên.
“Lời sấm… là thật! Tai họa do nó mang đến!” – tiếng gào sợ hãi vang lên khắp nơi.
Ánh mắt từng người dân chuyển từ cảm giác biết ơn sang hoảng loạn. Họ vừa thấy Grey thiêu rụi lũ quái vật, nhưng trong lòng chỉ còn một niềm tin duy nhất: cậu chính là nguyên nhân khiến hồ nổi loạn và quái vật tràn ra.
Grey đứng đó, ngực phập phồng, bàn tay còn cháy sáng. Ánh trăng đỏ vẫn rọi xuống như trêu ngươi. Trước mắt cậu là những người hàng xóm, bạn bè, nhưng giờ họ chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt đầy sợ hãi, dè chừng, và căm ghét.
Chaporia
Bình Luận (0)