Ánh sáng bạc từ cánh tay Grey dần tắt, để lại khoảng không im lặng đến nghẹt thở. Xung quanh, tro bụi quái vật tan biến trong gió, chỉ còn lại mặt hồ rạn nứt và mùi máu tanh nồng nặc. Cậu bé bảy tuổi đứng đó, thở dốc, đôi mắt ướt nhòe.
“Cha...mẹ...”Grey lắp bắp, nhìn thi thể cha mẹ bị bỏ lại giữa bờ hồ. Hai bàn chân bé nhỏ run rẩy muốn lao đến, nhưng dừng lại khi nhận ra tất cả ánh mắt dân làng đang dồn vào mình. Không có sự thương hại, không có lời an ủi—chỉ có nỗi kinh hoàng pha lẫn căm ghét.
Một bà lão bật khóc thét lên:
“Nguyệt Ấn… Nó là điềm dữ! Chính nó mang quái vật đến!”
Lời nói ấy như ngọn lửa châm vào đống cỏ khô. Những tiếng thì thầm vang khắp đám đông:
“Lời sấm năm xưa…”
“Người mang dấu ấn sẽ gieo rắc hủy diệt…”
“Trăng đỏ, hồ nứt… tất cả ứng nghiệm rồi!”
Grey lắc đầu, hoảng loạn:
“Không… không phải cháu! cháu chỉ muốn cứu mọi người thôi!”
Nhưng chẳng ai nghe.Tiếng người dân dồn dập như dao cắt vào tim cậu. Grey lảo đảo bước lùi lại. Cậu muốn lên tiếng, muốn hét rằng mình không hề muốn chuyện này xảy ra. Nhưng cổ họng nghẹn ứ, chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Lilina chen lên phía trước, giang hai tay như chắn lấy Grey:
“Không phải vậy! Grey vừa cứu tất cả mọi người! Nếu không có cậu ấ..!” chưa khịp dứt lời,một bàn tay vươn ra kéo Lilina ra khỏi đó.Mẹ Lilina siết chặt con gái, ánh mắt sợ hãi nhìn Grey như nhìn một con quái vật
Kai và Kael đứng chết lặng. Kai cắn môi, định nói gì đó, nhưng rồi ánh mắt lo sợ từ những người lớn khiến cậu lùi lại. Kael thì nắm chặt nắm tay, gương mặt giằng xé, cuối cùng cũng chỉ cúi đầu.
Grey khuỵu gối, ôm cánh tay nơi Nguyệt Ấn còn hằn sáng, tiếng nức nở lẫn vào gió đêm:
“ Tại...tại sao..?”
Phía sau, tiếng khóc than cho người đã chết hòa cùng những lời xua đuổi:
“Đi đi! Rời khỏi đây!”
“Đừng để tai họa ở lại làng chúng ta!”
Grey nhìn từng gương mặt thân quen của làng, nơi cậu sinh ra và lớn lên, giờ đây đầy hận sợ. Tim cậu như bị xé ra. Ánh sáng từ Nguyệt Ấn dần tắt, để lại vết ấn cháy mờ trên da.
Cậu quay lưng, bước đi trong tiếng la ó và ánh mắt ruồng bỏ. Đêm trăng đỏ phản chiếu trên mặt hồ, soi bóng một thiếu niên cô độc đang bị đẩy ra khỏi chính quê hương của mình.
“ Không GREY!.”Lilina muốn lao tới nhưng lại bị mẹ cô giữ chặt lại “ KHÔNGGGG!!.” Lilina gào khóc, hình bóng của Grey dành phai mờ sau những giọt nước mắt đọng lại trên mi.
Grey rời làng Sivloria trong đêm. Rừng sâu bao phủ, chỉ còn tiếng gió rít và nhịp tim dồn dập. Mỗi bước đi, ký ức về nụ cười của cha, vòng tay của mẹ, ánh mắt lo lắng của Lilina lại như xé toạc tim cậu.
“Cha, mẹ… tất cả… là tại con sao?” – Cậu thì thầm, giọng lạc đi trong đêm.
Cậu ngã quỵ dưới một gốc cây già, đôi mắt nhòe nước nhìn lên bầu trời loang máu. Tiếng vọng kỳ lạ lại vang lên trong đầu:
“Ngươi là kẻ được chọn… Ngươi không thể quay lại… Ngươi phải bước tiếp…”
Grey gào lên, ôm chặt đầu, nhưng rồi kiệt sức mà ngất lịm.
Khi tỉnh lại, trời đã sang huy minh. Ánh sáng lờ mờ từ nấm rừng soi xuống. Xung quanh chỉ còn tĩnh lặng, chẳng còn tiếng cười hay tiếng hát quen thuộc. Chỉ còn mình Grey, lạc lõng giữa rừng sâu
Cậu tiếp tục bước đi, đôi mắt cậu rỗng tuếch, đôi chân run rẩy nhưng vẫn bước, như thế chỉ cần dừng lại một khắc, bóng tối phía sau sẽ nuốt chửng lấy mình.
Tiếng khóc trẻ con, tiếng gọi tên cậu đầy căm ghét của dân làng, hình ảnh cha ngã xuống, mẹ bị xé nát… tất cả cứ xoáy mãi trong đầu. Grey siết chặt bàn tay trái, nơi dấu ấn kỳ lạ còn nhói rát như lửa, như muốn khắc sâu rằng cậu chính là kẻ mang tai họa. Cậu run rẩy thì thầm:
“Cha… mẹ… con xin lỗi… Con không bảo vệ được ai cả…”
Cậu đi mãi, đi mãi, đến khi bầu trời đã chìm hẳn vào vô nguyệt – khoảng thời gian tối đặc không trăng. Rừng đêm âm u, tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng hú xa xăm khiến cậu rùng mình. Đôi chân nhỏ dại mỏi nhừ, cậu ngồi phịch xuống gốc cây.
Trong khoảnh khắc ấy, Grey thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết. Bảy tuổi, mất hết gia đình, mất cả nơi nương náu. Cậu chẳng biết đi đâu, chẳng biết sống thế nào. Nhưng ngay khi cậu gục đầu xuống gối, một tiếng nức nở khe khẽ vang lên từ bụi rậm gần đó.
Grey giật bắn, ngẩng lên. Trong bóng tối, cậu thấy một đôi mắt sáng long lanh nhìn mình, run rẩy. Bước lại gần, cậu phát hiện đó là một bé gái chừng sáu tuổi, quần áo rách rưới, bùn đất bám đầy người. Trên mặt còn vết máu khô,ướt đẩm nước mắt run rẩy vì sợ hải.
“Hức...đừng...xin đừng..”
Grey chậm rãi bước tới, cố giữ giọng bình tĩnh:
“...Này, em không sao chứ?”
Bé gái ngẩng lên, lùi sát gốc cây, nước mắt lã chã:
“Đừng lại gần… quái vật sẽ tới… tất cả… tất cả đều bị chúng ăn mất rồi…”
Trái tim Grey thắt lại. Trong ánh mắt ấy, cậu thấy lại chính mình – mất cha mẹ, mất cả nơi gọi là nhà. Sự đơn độc và sợ hãi ấy quen thuộc đến mức nhói buốt.
“Không… không sao đâu… quái vật sẽ không đến được đây… em… em đừng sợ…” Grey cố gắng chấn tỉnh cô bé.
“ Anh...nói thật chứ...”
Grey chỉ gật đầu, lục túi áo lấy ra mẩu bánh khô còn sót lại sau lễ hội.Cậu xoè tay ra.
“Em… ăn đi. Anh còn chút này thôi.”
Bé gái chần chừ, ánh mắt xen lẫn nghi ngờ và khao khát. Rồi như không kìm được, em vươn tay giật lấy, ăn ngấu nghiến, từng vụn bánh rơi xuống vạt áo lem nhem.
Grey nhìn, trong lòng chua xót. Cậu biết cảm giác đói đến mức bất chấp mọi thứ là thế nào.
Nuốt nước bọt, bé gái khẽ nói, giọng run như gió thoảng:
“Em… em tên là Elena…”
Grey lặng người vài giây, rồi gật đầu:
“Anh là Grey.”
Elena ngồi xuống ôm chặt đầu gối, người run bần bật, ánh mắt vẫn dõi theo Grey từng chút một. Mặc dù đã ăn hết mẩu bánh vụn, đôi môi cô bé vẫn run rẩy, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bật khóc lần nữa.
Grey ngồi xuống cách em một khoảng, không dám lại gần quá. Cậu bứt một cọng cỏ, xoắn trong tay cho bớt căng thẳng, khẽ hỏi:
“Nhà em… ở đâu? Có ai… còn lại không?”
Elena im lặng. Câu hỏi như một nhát dao cắt sâu hơn vào vết thương chưa kịp khép. Đôi vai nhỏ gầy run lên, rồi em úp mặt xuống đầu gối, thổn thức:
“Không còn ai hết… tất cả… đều bị quái vật ăn mất rồi…”
Grey nghe mà tim thắt lại. Hình ảnh cha, mẹ, làng Sivloria bỗng ùa về như cơn gió buốt. Cậu cắn môi, cố nuốt xuống nỗi nghẹn.
“Anh cũng… không còn nơi nào để về.” – Grey thì thầm, giọng nhỏ đến mức như đang tự nói với chính mình.
Elena ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu. Trong thoáng chốc, cả hai đều nhận ra sự giống nhau đến đau lòng: hai đứa trẻ nhỏ bé, vừa mất đi tất cả, trơ trọi trong một thế giới tàn nhẫn.
“ Này anh nghĩ chúng ta nên tìm nơi trú ấn, ở lại đây có lẽ không ổn cho lắm.”
Elena chỉ lặng lẽ gật đầu,cả hai đứng lên bắt đầu tìm nơi trú ẩn cho đêm nay.Sau một hồi dò tìm, Grey phát hiện một gốc cây cổ thụ khổng lồ, phần rễ đan xen tạo thành một hốc nhỏ đủ để hai đứa chui vào. Cậu kéo Elena ngồi xuống, đưa tấm vải choàng rách nát của mình phủ lên cả hai.
Elena co ro, đôi vai run lên bần bật. Grey khẽ hỏi:
“Em lạnh lắm hả?”
Elena gật nhẹ, không đáp. Nước mắt vẫn còn vương trên hàng mi dài. Grey cắn môi, rồi ôm chặt lấy em, bàn tay vụng về vuốt lưng, cố truyền chút hơi ấm ít ỏi của mình.
“Ngủ đi… Anh sẽ trông chừng. Sẽ không có con quái nào đến nữa đâu…” – Grey nói nhỏ, nhưng giọng lạc đi, chính cậu cũng chẳng dám chắc lời hứa ấy.
Ánh sáng bạc từ nấm dạ quang hắt xuống, rừng sâu hun hút. Grey ngồi co ro trong hốc cây, ôm lấy Elena đang thiếp đi trong vòng tay. Hơi thở cô bé còn run rẩy, thỉnh thoảng nấc khẽ như vẫn còn khóc trong mơ.
Cậu không ngủ nổi. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh cha mẹ và ngôi làng lại hiện về. Ngực như bị đá đè nặng. Grey chỉ biết siết chặt Elena hơn, thì thầm lời hứa yếu ớt:
“Anh sẽ trông chừng… em cứ ngủ đi.”
Đêm ấy trôi qua chậm chạp, tiếng gió rít và thú rừng gào hú chẳng dứt.
Sáng hôm sau, khi ánh sáng mờ của huy minh len qua tán lá, Elena giật mình tỉnh dậy. Cô bé khóc thét, ôm lấy cổ Grey, miệng lắp bắp:
“Em… em thấy họ… cha mẹ em gọi em… rồi… rồi máu…”
Grey vội vỗ lưng, dỗ dành, giọng lạc đi:
“Không sao, chỉ là mơ thôi. Anh ở đây mà.”
Elena run rẩy, rồi dần lặng lại, chôn mặt trong ngực cậu.
Grey thì thầm, gần như với chính mình:
“Anh cũng mơ thấy cha mẹ… nhưng bây giờ… chỉ còn lại anh thôi.”
Elena ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu, ánh sáng yếu ớt trong mắt phản chiếu sự đồng cảm lạ lùng.
Khi cả hai đứng dậy rời hốc cây, Grey khẽ phủi bụi, đeo lại túi vải rách. Cậu quay sang:
“Anh đi tiếp đây. Em… tìm đường khác đi nhé.”
Elena khựng lại. Đôi bàn chân bé nhỏ dậm tại chỗ, bàn tay siết mép áo run rẩy. Đôi môi em mấp máy nhưng không nói được. Grey quay lưng bước đi vài bước, thì nghe tiếng sột soạt phía sau.
Quay lại, cậu thấy Elena đang lẽo đẽo theo, nước mắt lại chực rơi. Cuối cùng, cô bé nghẹn ngào bật thốt:
“Em… em không muốn ở một mình. Em sợ lắm… anh cho em đi cùng… được không?”
Câu nói ấy run rẩy, vụng về, nhưng chứa đầy tuyệt vọng. Elena cúi gằm, nước mắt rơi xuống đất, bàn tay bé nhỏ siết chặt như sợ bị từ chối.
Grey sững người. Cậu mới bảy tuổi, chính mình còn chẳng biết ngày mai sẽ đi đâu. Nhưng nhìn Elena, cậu thấy rõ sự cô độc giống như chính mình. Nếu từ chối, có lẽ em sẽ gục ngã mất.
Cậu bước lại, chìa bàn tay ra. Elena ngẩng lên, đôi mắt hoe đỏ run run, rồi khẽ đặt bàn tay bé xíu của mình vào tay cậu.
Grey siết nhẹ, khẽ gật đầu:
“Ừ. Đi cùng anh.”
Trong khoảnh khắc đó, giữa khu rừng vô định, hai đứa trẻ chẳng còn gì ngoài nhau. Không biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết rằng nếu còn nắm tay, bóng tối kia sẽ khó mà nuốt chửng được chúng.
Chaporia
Bình Luận (0)