Lưu Lạc Không Ngừng/Chapter 2: TRÁI TIM DŨNG CẢM TRONG VÙNG TỐIChapter 2: TRÁI TIM DŨNG CẢM TRONG VÙNG TỐI
20px

Vùng tối sâu thăm thẳm, núi đá trập trùng nhiều lớp đè lên nhau, tạo thành một bức tường xám bao quanh lấy những hàng cây trải dài và không có điểm dừng. Xin đã thang lang trong này được một quãng thời gian khá dài, đủ lâu để số lương thực cậu mang theo gần như cạn kiệt. Nếu Maria không chu đáo nhét thêm mấy hộp quả khô vào tay nải trước lúc lên đường, thì chắc giờ này, cậu cũng không còn đủ sức mà bước tiếp.

Ở đây, đừng nói là hoa quả, cho dù là một chiếc lá xanh cũng không mọc nổi. Dưới đống vỏ cây chết khô, vài con côn trùng nối đuôi nhau bò quanh một mảng xương trắng, kêu lên từng hơi dài râm ran ngứa ngáy. Xin thầm nghĩ, nếu có thể tiêu hóa được cái thứ gớm ghiếc kia thì hay biết mấy. Cậu không ngại việc sinh tồn theo bản năng hoang dã. Có điều, bây giờ chưa phải là lúc, hộp quả khô cuối cùng vẫn còn trong tay nải, việc gì phải đánh mất cái “bản ngã văn minh” của chính mình.

Nghĩ vậy, Xin đảo mắt nhìn quanh, tìm cho mình một chỗ trú an toàn để có thể yên tâm thưởng thức nó. Men theo con suối nhỏ, cậu tìm thấy một cửa hang nằm sát bên mép vực. Lối vào đó đầy rẫy những xác cây nằm ngả nghiêng, trên vách đá còn mọc ra nhiều ngọn nấm có hình dáng tựa như cánh tay người, đã ngả màu từ trắng sang đen xì. Tuy cái hang này không sâu cũng không cao, nhưng nó khô ráo và kín đáo, hoàn toàn lí tưởng để né tránh ánh mắt của bọn quái vật.

Sau khi nhóm một ngọn lửa nhỏ và tạm thỏa mãn cơn đói, mí mắt Xin bất giác chùng xuống. Cậu quên mất là bản thân đã nhiều ngày chưa ngủ. Nên khi sự căng thẳng trong dạ dày được giãn bớt, cả cơ thể liền bất tuân thủ theo ý chí, lười biếng ngã ra sau.

Tranh thủ chợp mắt một chút cũng tốt. – Xin tự nhủ.

Qua một hồi thời gian, nhiều tiếng hét hỗn loạn vang vọng từ bên ngoài truyền vào hang, làm cho Xin giật mình tỉnh giấc. Cậu vội vàng đẩy tảng đá chắn cửa qua một bên, cùng lúc thấp thỏm đặt bàn tay lên ngực mình để giữ bình tĩnh.

Trước mắt cậu, một nhóm vài chục người mặc đủ loại trang phục khác nhau đang tháo chạy trong hoảng loạn. Họ chạy trối chết, cố gắng thoát khỏi những cái bóng đen khổng lồ dí sát từ phía sau. Một người đàn ông không may vấp ngã. Và ngay lập tức, một sinh vật dị dạng liền phóng tới chỗ ông ta. Đôi mắt đen ngòm của nó lóe lên những tia sáng xanh lạnh lẽo, rồi cặp móng giương lên chớp nhoáng như hai chùm lưỡi lê, một nhát không do dự, bổ thật mạnh xuống đỉnh đầu người đàn ông.

Xin nín thở. Cậu thấy màu máu đỏ thẫm loang ra trong tầm mắt mình. Còn lũ sinh vật quái đản kia, có hình dáng gần giống với chim ưng, nhưng trên thân thể to lớn của chúng lại có tới hai cái đầu. Mỗi đầu quay đi một hướng, kèm theo ánh mắt cảnh giác và tàn bạo.

Tiếng hét của những nạn nhân vang lên nối tiếp nhau, không dứt. Một vài người trong số họ cố gắng giương cung để phản kháng, nhưng những mũi tên yếu ớt chẳng thể xuyên qua nổi lớp lông đen dày đặc, lởm chởm đầy gai nhọn. Con quái vật chỉ cần dang rộng đôi cánh, tạo ra những luồng cuồng phong quét ngang về hai bên, là có thể cuốn phăng đi tất cả. Từng người một bị quật ngã. Chưa đến ba giây sau đó, những chiếc mỏ nhọn hoắc đã đâm thẳng xuống lớp da thịt mong manh của họ, biến nhóm người xấu số thành bữa tiệc đẫm máu trong chớp mắt.

Cuộc tàn sát diễn ra quá nhanh. Nhanh đến nỗi trí não của Xin còn chưa kịp đếm được: Có bao nhiêu người vừa ngã xuống? 

Bên tai cậu, tiếng gào thét của con người đã thưa dần, chỉ còn lại những tiếng gầm gừ khàn đặc phát ra từ bọn quái vật. Tựa như một người lạc lối trong chốn địa ngục, tâm trí cậu cứng đờ vì sợ hãi. Nhưng hai bàn tay lại được bản năng thôi thúc, vô thức chộp lấy thanh kiếm dựng đứng kế bên, siết chặt.

Bất ngờ…

Một thi thể bị ném phịch xuống trước miệng hang. Da thịt bầm nát, máu đỏ trào ra, len lỏi qua từng khe hở trên cửa đá. Trước khi Xin kịp quay mặt đi, một sinh vật khổng lồ đã lao xà xuống, đôi mắt đen đúa của nó phát giác ra cậu, ghim chặt vào. Sau một tiếng rít rợn người, nó dùng vuốt sắc cào mạnh đỉnh hang. Đất đá ngay lập tức vỡ vụn, rơi xuống lộp độp xung quanh. Theo phản xạ, Xin lùi nhanh về sau mấy bước. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu. Mình sẽ chết sao? Bị xé xác ở đây, dưới móng vuốt của con quái vật kia ư?

Tim cậu đập loạn. Cả người run lên mất kiểm soát.

Tuy vậy, vào lúc hiểm họa cận kề, trái tim run rẩy sẽ chẳng có ích gì. Đối diện với một con quái vật không có lòng thương cảm, Xin biết, nếu cậu không đứng lên chiến đấu giống như người hiệp sĩ năm xưa đã từng cứu mình, thì phép màu năm ấy sẽ không bao giờ có thể lặp lại.

Cậu há to miệng, lấy hết can đảm mà gầm lên một tiếng, trợ uy cho chính mình.

“Mẹ kiếp!… Nếu có chết, tao cũng phải lôi mày theo! Thứ quái vật khát máu!”

Ngay khi tảng đá chắn cửa bị phá nát, Xin lao vút ra bên ngoài. Thân hình nhỏ con và nhanh nhẹn giúp cậu dễ dàng lách qua những ngón chân to lớn của con quái vật. Thoát ra khỏi hang, không gian tự do hơn nhiều, cậu lập tức vung kiếm chém ngược lên để phản công. Lưỡi kiếm lấp loáng liếm nhẹ vào kẽ chân con quái vật, tạo nên một vết cắt sâu vừa vặn, khiến nó nhất thời đau đớn phải rít lên một tiếng.

Con quái vật điên cuồng quạt mạnh đôi cánh khổng lồ xuống đất, cuốn tung bụi đất và đá vụn ập thẳng vào Xin. Nếu cậu bị cuốn vào giữa cơn lốc ấy, chắc chắn cơ thể nhỏ bé tầm thường sẽ bị đập nát như côn trùng. Vội nghiêng người né tránh sang một bên, Xin lại lăn lộn mấy vòng hướng vào trong, tận dụng chính đôi cánh đồ sộ của con quái vật làm lá chắn, rồi nhanh chóng bồi thêm một nhát chém nham nhở vào phần nách nó. Nhát chém lần này tuy không sâu, nhưng từng dòng máu đỏ rỉ ra, là dấu hiệu cho thấy sinh mệnh của con quái vật đã bị tiêu hao.

“Không đối đầu trực diện.

Đánh vào nhược điểm.”
– Xin vẫn nhớ như in câu nói đó từ một hiệp sĩ, về cách để đối phó những kẻ thù to lớn hơn mình. Ngoài đấu pháp hợp lý này, Xin còn biết tận dụng cả thế mạnh. Cậu vỗ ngực tự nhận mình là người nhanh nhất Gedion, và đó không phải là lời khoác lác thiếu cơ sở của một kẻ ngạo mạn. Nhiều người ở thị trấn vẫn cười cợt không tin lời cậu nói, nhưng thực tế là Xin có thể chạy bứt tốc vượt mặt bất cứ con ngựa nào trong đàn của họ. Chính vì lẽ đó, trước khi dấn thân vào Vùng Tối, tốc độ là ngôi sao hy vọng lớn nhất mà cậu dùng để trấn an não bộ.

Suy cho cùng, khi tính mạng con người nằm trên bờ vực của sự sống chết, dùng hết sức bình sinh để mưu cầu một con đường sống là điều bắt buộc, không cần phải bàn.

Chính nó đã ép mình phải liều lĩnh. Nếu cần thiết, thì một mạng đổi một mạng. – Xin nghĩ vậy. Cậu nghiến chặt răng, dồn tất cả lực đạo vào đôi chân mà bật nhảy, nắm một cái gai trên lưng con quái vật mà bám vào. Lưỡi kiếm của cậu vung lên, tung hoành từ trái qua phải, chém liên tiếp vào phần thân trên của nó. Chỉ cần là nơi ánh thép chạm tới, chất lỏng đỏ sệt lập tức túa ra như mưa.

Con quái vật đau đớn, điên cuồng vũng vẫy cơ thể và đập mạnh đôi cánh vào không trung, muốn vụt bay thẳng lên bầu trời. Hai cái đầu của nó cùng lúc quay lại, mổ loạn xạ về phía sau, ý định loại bỏ con sâu nhỏ đáng ghét.

Mình phải nhanh lên! Nếu để nó bay cao hơn nữa, thì mình chết chắc.

Nhận thức được tình hình nguy cấp, Xin vừa lách người né những cú mổ, vừa chủ động tiếp cận phần gáy con quái vật. Cậu nhắm thẳng vào cái đầu bên trái của nó mà tung ra một đòn đâm thật mạnh.

“Chết đi!”

Lưỡi kiếm cắm phập vào gáy con quái vật. Ngay sau đó, một tiếng kêu rít thê thảm vang lên, kéo theo máu sẫm nhuộm đỏ cả không trung. Tưởng chừng sau đòn đâm chí tử đó, con quái vật sẽ hạ cánh đáp đất. Nhưng không, nó gia tốc thêm cho đôi cánh, cử động mỗi lúc một điên cuồng hơn.

Trong lúc Xin đang chật vật bấu víu một nhành gai để giữ lấy thăng bằng, thì cái miệng còn lại của quái vật đã bắt trúng tọa độ bả vai cậu. Nó không hề chậm lại một giây nào, dồn lực kẹp mạnh một phát như trời giáng.

“Á…!” Xin hét lên đau đớn.

Cơn đau tột độ lan nhanh từ vai lên đến não, khiến tâm trí cậu như tê dại, sức lực vì thế cũng bị rút cạn xuống một cách nhanh chóng. Mặc dù cậu không cam tâm, nhưng máu thịt con người là có giới hạn, ý chí kiên cường cũng đành phải đầu hàng mà buông tay.

Tầm mắt Xin quay cuồng, mọi nhận thức thuộc về tri giác đều đảo lộn. Hình ảnh con quái vật trên nền trời tối đen ngày càng xa dần, mờ dần. Còn cậu… đang rơi tự do xuống đáy vực cùng với thanh kiếm rỉ sét của Tabi.

---------------------------------------

Không biết đã qua bao lâu.

Xin dần có ý thức trở lại. Cậu cảm thấy cơ thể đang bị kéo lê một cách chậm chạp, phần lưng dưới thì ê ẩm đến nỗi không thể ngồi dậy. Cậu chầm chậm đưa tay sờ lên ngực mình, tim vẫn đập. Thật may là cậu vẫn sống sau khi rơi từ độ cao đáng sợ đó.

“Ai… ở đó?” Xin cố gắng cất lời.

Người kia dừng lại. Anh ta “ừ hử” một tiếng rồi tiến đến, dùng bàn tay thô ráp nâng nhẹ mí mắt cậu lên, để lộ đôi đồng tử đang mờ mịt vì kiệt sức.

“Còn sống à?”

Xin nheo mắt nhìn người thanh niên vừa cứu mình. Đó là một thanh niên trẻ, có khuôn mặt rắn rỏi, đường nét hài hòa và làn da sáng màu. Mái tóc của anh ta có màu xanh dương nhẹ, từng lọn tóc trùng phùng ôm lấy đỉnh đầu, rủ xuống trán, chạm đến cả mắt. Phần đuôi tóc phía sau thì được buộc ngắn, vắt qua một bên vai. Đôi mắt của anh ta tuy có vẻ chính trực, nhưng cái cách nhìn cậu, lại ẩn chứa sự giễu cợt đối với một kẻ thất thế.

Xin cắn răng, cố lết người dậy. Vừa nhúc nhích được một chút, cơn đau nhói buốt từ vai đã quật ngã cậu xuống.

“Đừng cố.” Thanh niên kia cười nhẹ, giọng thản nhiên. “Vết thương của cậu tệ lắm đấy.”

Anh ta nói đúng. Xin được đặt nằm trên một tấm ván gỗ, cả cơ thể từ đầu tới chân đều tơi tả, lấm lem bùn đất và máu. Bộ đồ của cậu từ trong ra ngoài đã rách gần hết, để lộ gần như cả thân người. Đôi giày ở chân cũng không còn nguyên vẹn nữa. Nặng nhất phải kể đến là vết cắt ở vai, nó sâu hoắm, và đang không ngừng rỉ máu.

Người thanh niên kia cúi xuống, thử kiểm tra tình trạng vết thương. Anh ta vân vê dấu máu đọng lại trên các đầu ngón tay của mình, giọng nói nửa đùa nửa thật.

“Cậu chưa chết ngay được đâu. Chúng ta gần đến Seraing rồi. Hy vọng sẽ có ai đó lo được cho cậu.”

Trái tim Xin như hẫng đi một nhịp. Nghĩ đến cái tay nải vẫn còn lưu lại trong hang, và cả những món đồ không được phép đánh mất, cậu cắn răng ân hận, tự trách. – Chết tiệt thật! Lẽ ra mình nên để chúng ở nhà.

Nhớ lại mấy ngày trước. Vào cái lúc Xin khép cửa nhà và chuẩn bị rời đi, thì nội dung mẩu giấy nhắn ông cậu để lại đột nhiên hiện lên trong đầu, thôi thúc cậu mở ra xem lại. Sợ rằng sẽ bỏ lỡ điều gì quan trọng, Xin đã gói ghém tất cả kỷ vật của ông mình vào trong tay nải, quyết định mang chúng theo.

Bây giờ thì hay rồi, những thứ đó không còn trong tầm tay cậu nữa, phải làm sao đây?

Xin nuốt khan, van nài người thanh niên lạ mặt kia giúp mình.

“Anh… làm ơn… chỗ vừa nãy… tôi cần quay lại…”

Người thanh niên kia nhíu mày, ra vẻ đắn đo. Sau vài giây suy nghĩ, anh ta tặc lưỡi, rồi đáp lại lạnh tanh.

“Không được. Với tình trạng của cậu, quay lại thì chết chắc.”

“Làm ơn!…”

Xin cố nói thêm, nhưng gần ngay lập tức…

Bốp! – Một cú đánh mạnh va thẳng vào đầu khiến cậu ngất đi.

“Lè nhè quá! Cậu nên ngủ thì tốt hơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...