“Hay là tôi quyết?”
Tô Minh nhìn cô.
Trong mắt thoáng qua một tia chột dạ.
Nhưng rất nhanh đã bị vẻ kiên quyết thay thế.
“Có khác gì sao?”
“Dù sao kết quả cũng như nhau.”
“Đương nhiên là khác.”
Lâm Tĩnh đứng dậy.
Cô thấp hơn Tô Minh nửa cái đầu.
Nhưng lúc này.
Khí thế của cô hoàn toàn lấn át anh.
“Nếu là anh quyết.”
“Thì gọi là đơn phương ruồng bỏ.”
“Nếu là hai chúng ta cùng quyết.”
“Thì gọi là chia tay trong hòa bình.”
“Tô Minh.”
“Anh chọn cái nào?”
Tô Minh nghẹn lời.
Anh hé miệng.
Nhưng không nói nổi một câu.
“Tô Minh! Rốt cuộc con đang làm cái trò gì vậy!”
Tô Kiến Quốc đập mạnh xuống bàn.
Bát đĩa rung lên leng keng.
“Hôm nay là ba mươi Tết.”
“Cả nhà đang vui vẻ ăn cơm tất niên.”
“Con lại đột nhiên đòi ly hôn?”
“Trong mắt con còn có cái nhà này không?”
“Chính vì còn có cái nhà này nên con mới phải nói cho rõ!”
Tô Minh cũng lớn tiếng.
“Con và Lâm Tĩnh hết tình cảm từ lâu rồi.”
“Cứ cố trói buộc nhau thì có ý nghĩa gì?”
“Chi bằng chia tay trong yên ổn.”
“Hết tình cảm?”
Giọng Trương Ngọc Lan run lên.
“Tĩnh Tĩnh vì con.”
“Vì cái nhà này.”
“Đã hy sinh biết bao nhiêu.”
“Con nói hết tình cảm là hết tình cảm sao?”
“Con còn là con người không?”
“Mẹ!”
Tô Minh bực bội vò mạnh tóc.
“Chuyện tình cảm không thể nói rõ được.”
“Dù sao con cũng quyết rồi.”
“Sau Tết bọn con sẽ đi làm thủ tục.”
Người vẫn luôn im lặng là Tô Lượng bỗng lên tiếng.
“Anh.”
“Có phải bên ngoài anh có người khác rồi không?”
Câu nói ấy như một quả bom.
Nổ tung ngay trên bàn ăn.
Tất cả mọi người đều quay sang nhìn Tô Minh.
Sắc mặt anh từ đỏ chuyển sang trắng.
Rồi từ trắng lại đỏ bừng.
“Em nói bậy bạ cái gì!”
Anh quát lớn.
Nhưng giọng nói rõ ràng thiếu tự tin.
“Em nói bậy?”
Tô Lượng cười lạnh.
“Tháng trước em nhìn thấy anh đi cùng một cô gái trẻ trong trung tâm thương mại.”
“Hai người khoác tay nhau.”
“Thân mật lắm.”
“Lúc đó em còn tưởng mình nhìn nhầm.”
“Bây giờ nghĩ lại…”
“Chắc là em không nhìn nhầm.”
“Tô Lượng!”
Hai mắt Tô Minh đỏ ngầu.
“Ít xen vào chuyện của anh đi!”
“Anh là anh trai em.”
“Đây không phải chuyện của người ngoài.”
Tô Lượng cũng đứng dậy.
“Bao nhiêu năm nay chị dâu đối xử với cả nhà mình thế nào.”
“Ai cũng nhìn thấy.”
“Anh muốn làm kẻ phụ tình.”
“Cũng phải hỏi xem bọn em có đồng ý hay không.”
“Đủ rồi!”
Tô Kiến Quốc lại đập mạnh xuống bàn.
Lần này ông dùng lực quá mạnh.
Một chiếc ly rượu bị chấn ngã.
Rượu văng đầy mặt bàn.
“Tô Minh.”
“Bố cho con một cơ hội.”
“Thu lại những lời vừa nói.”
“Xin lỗi Tĩnh Tĩnh.”
“Chuyện này coi như chưa từng xảy ra.”
“Bố!”
Tô Minh sốt ruột.
“Con nói thật.”
“Con muốn ly hôn.”
“Vậy thì cút ra ngoài cho tao!”
Tô Kiến Quốc chỉ thẳng về phía cửa.
“Cút ngay!”
“Tao không có đứa con trai như mày!”
“Bố!”
“Cút!”
Hai cha con đứng đối diện nhau.
Không ai chịu nhường ai.
Những người còn lại đến thở mạnh cũng không dám.
Tô Duyệt mười tuổi sợ đến bật khóc.
Cô bé nắm chặt tay Lâm Tĩnh.
“Mẹ…”
Lâm Tĩnh xoa đầu con gái.
Kéo con bé ôm vào lòng.
Sau đó cô ngẩng đầu.
Nhìn Tô Minh.
Nhìn người đàn ông cô đã yêu suốt mười lăm năm.
Ba năm yêu nhau.
Mười hai năm vợ chồng.
Cô nhớ lần đầu hai người gặp nhau.
Trong thư viện trường đại học.
Anh cúi xuống nhặt giúp cô cuốn sách rơi trên sàn.
Nhớ ngày anh cầu hôn.
Trong căn phòng trọ chật hẹp.
Anh dùng nến xếp thành hình trái tim.
Căng thẳng đến mức nói cũng lắp bắp.
Nhớ ngày con gái chào đời.
Anh ôm đứa bé trong lòng.
Cười ngây ngô như một đứa trẻ.
Cũng nhớ những năm tháng hai người cùng nhau gây dựng mọi thứ.
Từ hai bàn tay trắng.
Đến có nhà.
Có xe.
Có một gia đình tưởng chừng viên mãn.
Cô cũng nhớ đến những tháng ngày cả hai dần xa cách.
Nhớ những đêm khuya một mình lặng lẽ chờ đợi.
Nhớ biết bao lần muốn nói rồi lại thôi.
Nhớ hết lần này đến lần khác thất vọng.
Rồi lại tự lừa dối chính mình.
“Tô Minh.”
Cô lên tiếng.
Giọng nói bình tĩnh.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
“Anh chắc chắn muốn ly hôn chứ?”
Tô Minh nhìn cô.
Nghiến chặt răng.
“Chắc chắn.”
“Được.”
Lâm Tĩnh gật đầu.
“Vậy thì chúng ta ly hôn.”
“Tĩnh Tĩnh!”
Trương Ngọc Lan vội nắm lấy tay cô.
“Con đừng nóng vội. Tô Minh uống nhiều rồi, toàn nói linh tinh. Ngày mai sẽ ổn thôi…”
“Mẹ.”
Lâm Tĩnh nhẹ nhàng rút tay ra.
Cô khẽ mỉm cười.
“Anh ấy không say.”
“Anh ấy tỉnh táo lắm.”
“Và chuyện này cũng không phải nhất thời bốc đồng.”
“Bên ngoài anh ấy có người khác.”
“Cô gái đó tên Trần Tiểu Vũ.”
“Hai mươi lăm tuổi.”
“Đang mang thai ba tháng.”
“Đúng không, Tô Minh?”
Hai chữ cuối cùng.
Cô nhìn thẳng vào Tô Minh mà hỏi.
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
“Em…”
“Em biết từ bao giờ?”
“Chiều nay cô ta gửi tin nhắn cho tôi.”
Lâm Tĩnh lấy điện thoại ra.
Mở khóa.
Tìm đến tin nhắn ấy.
Rồi đưa cho mẹ chồng.
“Mẹ, mẹ xem đi.”
Trương Ngọc Lan run run nhận lấy điện thoại.
Chỉ nhìn một cái.
Mắt bà tối sầm.
Suýt nữa thì ngất xỉu.
Tô Lượng vội đỡ lấy mẹ.
Rồi cầm điện thoại đọc.
Sắc mặt anh lập tức tái mét.
“Tô Minh!”
“Anh còn là con người không!”
Anh gầm lên.
Định lao tới đánh người.
May mà Vương Lệ ôm chặt lấy anh.
“Đừng cãi nữa.”
Giọng Lâm Tĩnh vẫn bình tĩnh như cũ.
Cô cầm lại đôi đũa.
Gắp một miếng cá.
Chậm rãi ăn hết.
Sau đó đặt đũa xuống.
Đứng dậy.
Tháo chiếc tạp dề.
“Bố, mẹ, mọi người.”
“Bữa cơm tất niên con đã nấu xong rồi.”
“Mọi người cứ từ từ dùng bữa.”
“Con và Duyệt Duyệt xin phép về trước.”
“Tĩnh Tĩnh, con đừng đi…”
Trương Ngọc Lan bật khóc.
“Mẹ.”
“Dù con có ở lại.”
“Bữa cơm này cũng không thể ăn tiếp được nữa.”
Lâm Tĩnh khẽ cười.
Nụ cười ấy chất chứa mệt mỏi.
Có cả sự buông bỏ.
Cũng có cả vẻ bình lặng của một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
“Hơn nữa…”
“Con cũng không còn khẩu vị.”
Cô nắm lấy tay con gái.
“Duyệt Duyệt.”
“Theo mẹ về nhà.”
“Không được đi!”
Tô Minh bất ngờ chắn trước mặt hai mẹ con.
“Chuyện vẫn chưa nói xong!”
“Việc ly hôn…”
“Chuyện ly hôn.”
“Sau Tết tìm luật sư rồi nói.”
Lâm Tĩnh nhìn anh.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Nhưng bây giờ.”
“Phiền anh tránh đường.”
“Tôi phải đưa con gái về nhà.”
“Duyệt Duyệt là con gái tôi.”
“Con bé phải ở lại ăn Tết.”
“Con gái anh?”
Lâm Tĩnh bật cười.
Tiếng cười đầy mỉa mai.
“Tô Minh.”
“Một năm qua.”
“Anh gặp con được mấy lần?”
“Anh biết con đang học lớp mấy không?”
“Biết cô giáo chủ nhiệm họ gì không?”
“Biết lần thi gần đây nhất con được bao nhiêu điểm không?”
“Biết con thích màu gì không?”
“Thích ăn món gì không?”
“Có sợ bóng tối không?”
“Có hay gặp ác mộng không?”
Tô Minh bị hỏi đến cứng họng.
Không nói nổi một lời.
“Anh không biết.”
Lâm Tĩnh thay anh trả lời.
“Bởi vì suốt một năm qua.”
“Anh về nhà chưa đến ba mươi ngày.”
“Trong đó.”
“Hai mươi ngày chỉ để về lấy quần áo thay.”
“Mười ngày còn lại.”
“Có hơn một nửa thời gian anh đều bận nghe điện thoại.”
“Nhắn WeChat.”
“Nói là công việc bận.”
“Tô Minh.”
“Anh không xứng làm cha.”
Chaporia
Bình Luận (0)