“Còn mang thai.”
“Cô chính là tiểu tam.”
“Cô Trần.”
“Cô còn trẻ.”
“Có học thức.”
“Có ngoại hình.”
“Làm gì chẳng được.”
“Tại sao nhất định phải đi làm người thứ ba?”
“Bọn tôi là tình yêu đích thực!”
“Tình yêu đích thực?”
Lâm Tĩnh mỉm cười.
“Được.”
“Nếu đã là tình yêu đích thực.”
“Vậy hai người cứ kết hôn.”
“Tôi nhường chỗ.”
“Nhưng điều kiện của tôi.”
“Một đồng cũng không được thiếu.”
“Tô Minh.”
“Anh đồng ý.”
“Chúng ta ly hôn trong hòa bình.”
“Anh không đồng ý.”
“Thì gặp nhau ở tòa.”
“Tội vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng.”
“Chuyển dịch tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Những thuật ngữ này.”
“Chắc anh không xa lạ đâu.”
Sắc mặt Tô Minh lập tức trắng bệch.
Anh không ngờ.
Người phụ nữ luôn dịu dàng.
Luôn nhẫn nhịn như Lâm Tĩnh.
Lại có thể cứng rắn đến vậy.
Bình tĩnh đến vậy.
“Tĩnh Tĩnh.”
“Đâu cần phải làm lớn chuyện đến mức ra tòa…”
Giọng anh dịu xuống.
“Là tôi muốn làm lớn chuyện sao?”
Lâm Tĩnh nhìn anh.
Trong mắt cuối cùng cũng ánh lên một tầng nước.
“Tô Minh.”
“Mười hai năm.”
“Tôi đã hy sinh cho anh.”
“Cho gia đình này.”
“Bao nhiêu.”
“Trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết.”
“Bây giờ.”
“Anh muốn ly hôn.”
“Muốn cưới người mới.”
“Được.”
“Tôi thành toàn cho anh.”
“Nhưng.”
“Quyền lợi hợp pháp của tôi.”
“Và của Duyệt Duyệt.”
“Tôi nhất định phải giành lấy.”
“Đó là giới hạn cuối cùng của tôi.”
Cô quay sang nhìn Trương Ngọc Lan và Tô Kiến Quốc.
“Bố.”
“Mẹ.”
“Con xin lỗi.”
“Mùng Một đầu năm.”
“Lại để bố mẹ chứng kiến chuyện này.”
“Nhưng.”
“Chuyện này.”
“Nhất định phải có một kết thúc.”
“Điều kiện của con chỉ có vậy.”
“Nếu Tô Minh đồng ý.”
“Bọn con sẽ ly hôn theo thỏa thuận.”
“Nếu không đồng ý.”
“Thì gặp nhau ở tòa.”
“Bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Con xin phép về trước.”
“Tĩnh Tĩnh…”
Trương Ngọc Lan nắm chặt tay cô.
Nước mắt lăn dài.
“Mẹ xin lỗi con.”
“Mẹ không biết dạy con trai.”
“Mẹ.”
“Không phải lỗi của mẹ.”
Lâm Tĩnh ôm lấy bà.
“Với con.
”
“Mẹ mãi mãi là mẹ.”
“Sau này.”
“Con sẽ thường xuyên đưa Duyệt Duyệt sang thăm mẹ.”
Nói xong.
Cô buông tay.
Xoay người rời đi.
Lúc đi ngang qua Tô Minh.
Cô thậm chí không buồn nhìn anh lấy một lần.
Bước ra khỏi nhà họ Tô.
Gió lạnh buốt cắt da cắt thịt.
Lâm Tĩnh đứng bên đường.
Hít thật sâu một hơi.
Luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực.
Đau rát.
Nhưng cũng khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn WeChat của người bạn làm luật sư.
“Tĩnh Tĩnh.”
“Tôi đã xem tài liệu rồi.”
“Chồng cậu đúng là có hành vi chuyển dịch tài sản.”
“Có sao kê ngân hàng làm chứng.”
“Tội vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng thì hơi khó chứng minh.”
“Nhưng việc phân chia tài sản.”
“Sẽ rất có lợi cho cậu.”
“Nếu cần.”
“Mùng Năm tôi đi làm.”
“Sẽ giúp cậu xử lý.”
Lâm Tĩnh trả lời.
“Cảm ơn.”
“Mùng Năm tôi sẽ đến tìm cậu.”
Gửi tin nhắn xong.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời xám chì.
Có lẽ sắp có tuyết.
Một năm mới.
Một khởi đầu mới.
Dẫu sự khởi đầu ấy.
Đầy đau đớn.
Đầy gian nan.
Nhưng ít nhất.
Cô không còn phải sống trong dối trá.
Và cũng không cần tiếp tục tự lừa dối chính mình nữa.
Cô vẫy một chiếc taxi.
Đọc địa chỉ nhà mẹ đẻ.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Lâm Tĩnh nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ đang nhanh chóng lùi về phía sau.
Cô chợt nhớ đến câu hỏi của con gái tối qua.
“Mẹ.”
“Sau này chúng ta sẽ sống thế nào?”
Khi ấy.
Cô đã trả lời.
“Duyệt Duyệt.”
“Từ bây giờ.”
“Chỉ còn mẹ và con.”
“Hai mẹ con mình sẽ sống thật tốt.”
Giờ đây.
Cô phải biến lời nói ấy thành hiện thực.
Vì con gái.
Cũng vì chính mình.
…
Những ngày tiếp theo.
Lâm Tĩnh sống bình lặng đến lạ.
Cô cùng bố mẹ đi thăm họ hàng.
Ở nhà làm bài tập với con gái.
Cùng con xem ti vi.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có mỗi khi đêm xuống.
Mọi thứ chìm vào yên tĩnh.
Nhìn con gái đang ngủ say bên cạnh.
Cô mới cho phép bản thân yếu lòng một chút.
Lặng lẽ khóc một lúc.
Mùng Bốn Tết.
Tô Minh tìm đến.
Đi một mình.
Không đưa Trần Tiểu Vũ theo.
Chaporia
Bình Luận (0)