20px

Lâm Tĩnh gặp anh trong phòng khách nhà bố mẹ.

Bố mẹ cô hiểu ý.

Liền đưa Duyệt Duyệt vào phòng ngủ.

“Tĩnh Tĩnh.”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Trông Tô Minh tiều tụy hơn rất nhiều.

Quầng thâm dưới mắt đậm đến rõ rệt.

“Muốn nói chuyện gì?”

“Điều kiện ly hôn…”

“Tôi đồng ý.”

Tô Minh hạ thấp giọng.

“Tiền căn nhà…”

“Tạm thời tôi không thể lấy ngay một triệu một.”

“Có thể…”

“Trả góp được không?”

“Mỗi năm tôi đưa em hai trăm nghìn.”

“Năm năm sẽ trả hết.”

“Quỹ học tập năm trăm nghìn.”

“Tôi cũng trả trong năm năm.”

“Tiền cấp dưỡng mỗi tháng năm nghìn.”

“Tôi đồng ý.”

Lâm Tĩnh nhìn anh.

“Trần Tiểu Vũ đồng ý sao?”

Sắc mặt Tô Minh cứng lại.

“Cô ấy…”

“Cô ấy có ý kiến.”

“Nhưng đây là chuyện của tôi.”

“Chuyện của anh?”

Lâm Tĩnh bật cười.

“Tô Minh.”

“Bây giờ.”

“Mỗi đồng tiền anh tiêu.”

“Đều có một nửa là của cô ta.”

“Cô ta thật sự sẽ không có ý kiến sao?”

“Tĩnh Tĩnh.”

“Em đừng như vậy.”

Tô Minh vò vò tóc.

“Tôi biết mình có lỗi với em.”

“Nhưng mọi chuyện đã thành thế này rồi.”

“Chúng ta…”

“Có thể chia tay trong yên bình được không?”

“Chia tay trong yên bình?”

Lâm Tĩnh nhìn anh.

“Tô Minh.”

“Nếu tôi thật sự muốn chia tay trong yên bình.”

“Thì tôi đã không đòi số tiền đó.”

“Nhưng.”

“Tôi phải tính cho Duyệt Duyệt.”

“Anh sẽ có gia đình mới.”

“Có con mới.”

“Sau này.”

“Có thể còn có nhiều đứa con nữa.”

“Còn Duyệt Duyệt thì sao?”

“Con bé chỉ có mình tôi.”

“Tôi phải đảm bảo cuộc sống sau này của con.”

“Tôi sẽ đối xử tốt với Duyệt Duyệt.”

“Con bé là con gái tôi…”

“Thật sao?”

Lâm Tĩnh ngắt lời anh.

“Vậy còn đứa bé trong bụng Trần Tiểu Vũ?”

“Khi anh có con mới.”

“Anh còn nhớ đến Duyệt Duyệt sao?”

“Tô Minh.”

“Đừng tự lừa mình nữa.”

“Trong lòng anh.”

“Từ lâu.”

“Đã không còn chỗ cho Duyệt Duyệt.”

Tô Minh hé miệng.

Muốn phản bác.

Nhưng không nói nổi lời nào.

Bởi vì.

Những gì Lâm Tĩnh nói.

Đều là sự thật.

Nửa năm qua.

Trong mắt.

Trong lòng anh.

Chỉ có Trần Tiểu Vũ.

Và đứa con trong bụng cô ta.

Đối với Duyệt Duyệt.

Anh thật sự đã bỏ bê quá nhiều.

“Điều kiện của tôi.”

“Tôi nói lại một lần nữa.”

Lâm Tĩnh bình tĩnh lên tiếng.

“Tiền căn nhà.”

“Một triệu một.”

“Trả trong ba năm.”

“Mỗi năm ba trăm sáu mươi nghìn.”

“Phải chuyển trước cuối năm.”

“Quỹ học tập năm trăm nghìn.”

“Thanh toán một lần.”

“Tiền cấp dưỡng mỗi tháng năm nghìn.”

“Mỗi năm.”

“Điều chỉnh theo mức lạm phát.”

“Đồng ý.”

“Chúng ta ký thỏa thuận.”

“Không đồng ý.”

“Gặp nhau ở tòa.”

“Ba năm…”

“Tôi không xoay được nhiều tiền như vậy…”

“Đó là chuyện của anh.”

Lâm Tĩnh đứng dậy.

“Tô Minh.”

“Tôi đã cho anh cơ hội.”

“Mười hai năm.”

“Bây giờ.”

“Tôi sẽ không cho nữa.”

“Anh có ba ngày.”

“Để suy nghĩ.”

“Mùng Bảy.”

“Cơ quan đăng ký kết hôn làm việc.”

“Nếu anh đồng ý.”

“Chúng ta sẽ đi làm thủ tục.”

“Nếu không.”

“Luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh.”

Cô bước đến cửa.

Mở cửa ra.

“Anh có thể về rồi.”

Tô Minh nhìn cô.

Bỗng thấy người phụ nữ đã chung chăn gối với mình suốt mười hai năm.

Xa lạ đến mức không thể nhận ra.

Cô không còn dịu dàng.

Không còn nhẫn nhịn.

Cũng không còn là Lâm Tĩnh lúc nào cũng mỉm cười.

Việc gì cũng nghe theo anh.

Người đứng trước mặt anh bây giờ.

Bình tĩnh.

Cứng rắn.

Không nhượng bộ dù chỉ một bước.

“Tĩnh Tĩnh.”

Cuối cùng.

Anh khẽ hỏi.

“Chúng ta…”

“Thật sự không thể quay lại nữa sao?”

Lâm Tĩnh mỉm cười.

Trong nụ cười ấy.

Có đau thương.

Có mỉa mai.

Cũng có một chút nhẹ nhõm sau khi đã hoàn toàn buông bỏ.

“Tô Minh.”

“Từ giây phút anh ngoại tình.”

“Chúng ta đã không thể quay lại nữa.”

“Từ giây phút anh công khai đòi ly hôn trước mặt mọi người.”

“Chúng ta đã không thể quay lại nữa.”

“Từ giây phút anh để người phụ nữ kia mang thai.”

“Chúng ta đã không thể quay lại nữa.”

“Bây giờ.”

“Anh còn hỏi câu đó.”

“Không thấy đã quá muộn rồi sao?”

Tô Minh cúi đầu.

Im lặng rất lâu.

Cuối cùng.

Anh đứng dậy.

Lặng lẽ bước ra ngoài.

Đến trước cửa.

Anh dừng chân.

Không quay đầu lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...