Ma đạo ngự linh sư/Chapter 3: Mộc điệp, bản mệnh tiên linh? Bạch Phong đứng đầuChapter 3: Mộc điệp, bản mệnh tiên linh? Bạch Phong đứng đầu
20px

Đã một tuần trôi qua từ sau lần đại điển đo lường tư chất, lúc này những người có tư chất đang được giảng dạy trên học đường của gia tộc, mọi người trong lớp đang nói chuyện rôm rả, chủ đề xoay quanh Bạch Long và Bạch Phong, người ban đầu không có gì nổi bật nhưng lại là tư chất thượng đẳng, người thì được xưng là thiên tài lại là tư chất hạ đẳng, dù một tuần đã trôi qua nhưng ai ai cũng bàn tán sôi nổi về chuyện này.

 - Ài, có mấy ai mà ngờ được, một người vốn dĩ chẳng nổi bật gì đùng một cái chính là tư chất thượng đẳng, còn kẻ được gọi là thiên tài lại là tư chất hạ đẳng.

- Haha, cuộc đời đúng là lên voi xuống chó, chẳng biết đâu mà lần, haha!!!

Bạch Long ngồi phía trước mặt không biểu tình, mắt nhắm lại đầy ung dung, Bạch Anh Tuấn ngồi phía sau Bạch Long một bàn, nghe những lời bàn tán thì liếc nhìn Bạch Long một cái, còn Bạch Hàn Y ngồi cách một dãy thì chẳng có biểu cảm gì, nàng chỉ ngồi xoay xoay cây bút như chỉ để tạm thời thoát khỏi sự nhàm chán hiện tại. Tiếng bàn tán xôn xao chỉ kết thúc khi trưởng lão học đường bước vào, ngay lập tức giống như được lập trình, tất cả đều im lặng, trưởng lão học đường trên gương mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn của năm tháng, râu dài trắng đan xen với đen, tóc dài được búi lại gọn gàng, lưng lão hơi còng, tính tình ôn hoà nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm nghị, khiến cho không ai dám nhìn thẳng, ông ta đã dạy qua nhiều thế hệ ngự linh sư, vô cùng dày dặn kinh nghiệm. Lúc này, cả lớp thấy lão bước vào đều đồng thanh hô lớn, phá tan sự im lặng trong thoáng chốc: - CHÚNG CON KÍNH CHÀO TRƯỞNG LÃO HỌC ĐƯỜNG Ạ!!! | - Được rồi, tất cả ngồi xuống đi. | Giọng lão nhẹ nhàng, ai nấy nghe vậy cũng ngồi xuống. Trưởng lão học đường cũng không để học sinh chờ quá lâu, bắt đầu giảng bài. Một lúc lâu sau, có một học sinh trong lớp giơ tay hỏi: - Thưa trưởng lão, cảnh giới của ngự linh sư được chia thành mấy tầng ạ? | Trưởng lão nghe câu hỏi này của học sinh cũng bắt đầu giải thích, giọng điệu vừa bình thản vừa nghiêm túc.

- Trên thế giới này cảnh giới của ngự linh sư được chia từ thấp đến cao là nhất trọng đến cửu trọng, cấp độ của mỗi cảnh giới đó là sơ giai - trung giai - cao giai - đỉnh phong, dưới ngũ trọng gọi là phàm nhân, trên lục trọng gọi là tiên nhân, đẳng cấp của tiên và phàm vô cùng khác biệt....

Trưởng lão học đường vừa giản giải cho học sinh vừa đưa mắt nhìn cả lớp, lúc này lại có một học sinh khác hỏi: - Thưa trưởng lão, nếu sử dụng tinh linh vượt quá cảnh giới của bản thân thì có sao không ạ? | Học sinh hỏi một cách nhanh nhảu, trưởng lão không nhanh không chậm bắt đầu giải thích câu hỏi trên.

- Hừm, câu hỏi rất hay, đối với một ngự linh sư cảnh giới thấp khi ký khế ước với tinh linh cấp cao hơn đã là một điều rất khó, dù cho có thành công đi chăng nữa thì người dùng cũng không thể phát huy tối đa sức mạnh của nó. Vì vậy, ngự linh sư chỉ cần ký khế ước với tinh linh đồng cảnh giới với mình là có thể phát huy tối đa sức mạnh của bản thân...

Trong khi trưởng lão đang giảng bài thì có hai học sinh đang ngồi ở phía xa bắt đầu nói chuyện riêng, nội dung vẫn xoay quanh hai huynh đệ Bạch Phong và Bạch Long.

- Mấy ngày nay ngươi nghe tin gì chưa, sau khi thức tỉnh tư chất hạ đẳng, tên Bạch Phong đó mỗi ngày đều mua rượu uống, nhằm mượn rượu giải sầu, tuy không say khướt nhưng tay hắn lúc nào cũng cầm một vò rượu hết.

- Ồ, ta cũng có nghe nói qua về việc này, đúng là cuộc đời lên voi xuống chó mà, ai mà ngờ người anh không có gì nổi bật lại là tư chất thượng đẳng, còn mình lại là hạ đẳng, không bị đả kích mới lạ, haha.

 Trưởng lão học đường từ xa có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán làm lão cảm thấy khó chịu mà liếc sang nhưng lão không có ý định nhắc nhở mà ngay tức khắc nhìn Bạch Long ngồi đầu bàn và Bạch Phong ngồi cạnh cửa sổ cuối bàn với ánh mắt đăm chiêu, trong khi ai cũng ngồi ngay ngắn duy chỉ có Bạch Phong là lơ đãng nhìn ra cửa sổ, mái tóc của hắn bay lên nhẹ nhàng theo cơn gió, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt nhìn xa xăm trông có vẻ như hắn đang suy tư điều gì đó, trưởng lão học đường thấy vậy thì thầm nghĩ: - Tên Bạch Phong này, lúc nào cũng lơ đãng, nhưng khi ta hỏi câu nào thì hắn cũng trả lời được câu ấy, tính nết dạy mãi không sửa, thức tỉnh tư chất hạ đẳng thôi mà tâm tính đã hoá ra như vậy, đúng là chẳng ra làm sao. Tại sao khi trước lại nhìn nhận hắn như một thiên tài chứ, loại này nuôi dưỡng chỉ làm hao phí tài nguyên của gia tộc thôi!!! | - Hừ!! | Trưởng lão nghĩ vậy hừ lạnh một cái.

Sau khi học xong, ai nấy đều ra về, có những người hội nhóm lại với nhau để chơi bời ở đâu đó, hoặc chính là ngồi lại suy ngẫm những bài giảng của trưởng lão học đường, riêng Bạch Phong sau khi ra về hắn vừa đi vừa nhớ lại chuyện sau lần đại điển đo lường tư chất. Hắn cùng Bạch Long đứng trong sảnh, phụ thân cùng mụ dì ngồi ở hàng ghế gia chủ, phụ thân hắn mặt không biểu tình nói chuyện với cả hai: - Chúc mừng hai con đã thức tỉnh được tư chất tu luyện, Bạch Long con mặc dù thức tỉnh tư chất thượng đẳng nhưng cũng không được kiêu ngạo, hãy luôn giữ một cái đầu lạnh để lúc nào bản thân cũng sáng suốt. | - Đa tạ phụ thân đã chỉ dạy ạ!!! | Bạch Long dõng dạc nói, trong giọng nói chứa đầy sự phấn khích: - Còn Bạch Phong con dù cho có thức tỉnh tư chất hạ đẳng đi nữa thì cũng đừng nản lòng, cố gắng tu luyện cho thật tốt là được rồi. | Những lời nói này nghe thì diệu dàng nhưng giọng điệu của phụ thân hắn thì không diệu dàng như vậy, nó chứa đầy sự băng lãnh và lạnh lùng, mụ dì cũng nhìn Bạch Phong như nhìn một con chó bị bỏ rơi, khoé miệng nở một nụ cười chế giễu: - Đa tạ phụ thân. | Trước sự lạnh nhạt và khinh thường từ phụ thân và mụ dì hắn vẫn bình thản đáp lại, ánh mắt cũng nhắm lại, thầm coi thường những lời nói đó: - Ừm tốt lắm, nay ta gọi cả hai ra đây đương nhiên cũng không phải chỉ để khen và khuyên nhủ, ở đây ta có hai túi mỗi bên đều đựng mười viên linh thạch, coi như quà chúc mừng cho hai con đã thức tỉnh tư chất: - Tạ ơn phụ thân rất nhiều ạ!!! | Bạch Long vui vẻ nhận lấy, ánh mắt sáng lên như đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi mình yêu thích: - Đa tạ phụ thân. | Bạch Phong nhận lấy, cảm ơn một cách hời hợt, chắp tay lại chào phụ thân và mụ dì một cái rồi xoay người rời đi.

Từ phía sau, Bạch Phong đón nhận lấy ánh mắt âm trầm của phụ thân, sự khinh thường của mụ dì và sự khó chịu của Bạch Long nhưng hắn không quan tâm cứ như vậy mà bước đi: - Cha à, để con đi khuyên nhủ đệ ấy, chắc đệ ấy vẫn còn sốc sau lần đại điển tư chất đó. | Hắn chắp tay với phụ mẫu một cái rồi đi theo sau. Bạch Phong sau khi ra khỏi nhà bắt đầu xuống phố mua một bình rượu rồi quay ngược lên rừng, từng bước chân của hắn nhẹ nhàng, cầm vò rượu vừa mới mua mở nắp uống một ngụm, hơi rượu phản phất trong không khí được cơn gió vô tình thổi đi lan toả hương nồng, hắn đi một lúc rồi dừng lại, thân thủ nhanh nhẹn trèo lên cành cây có đóng sẵn những tấm gỗ nằm lên đó tận hưởng những tiếng xào xạc của của lá do gió làm đong đưa, những tia nắng chiếu qua các tán lá, hắn nằm đó trông thoải mái vô cùng. Lúc này Bạch Long sau khi hỏi tung tích của Bạch Phong trên phố cũng đã đi vào rừng một lúc, hắn ngước lên nhìn thấy Bạch Phong ở đó liền gọi: - Đệ đệ, sao đệ lại đến cái nơi nguy hiểm như thế này cơ chứ, cách hành xử của đệ khi nãy rất không được đấy, dù gì thì cha cũng chỉ tiếp thêm động lực cho đệ thôi mà, cần gì phải giận cá chém thớt chứ. | Giọng nói của Bạch Long chứa đầy hàm ý mỉa mai rất rõ ràng, nếu có người khác ở đây chắc chắn cũng sẽ nhìn ra, đương nhiên người nhận được câu nói là Bạch Phong cũng nhìn ra điều đó, hắn vừa nằm vừa hả miệng, tay đổ rượu vào thưởng thức, cách uống rượu đầy tiêu sái này của Bạch Phong khiến cho Bạch Long cảm thấy khó chịu: - Ta có làm gì cũng chẳng liên quan gì đến ngươi. | Bạch Phong uống một ngụm rượu rồi trả lời một cách bình thản, dáng vẻ như không quan tâm: - Ngươi đừng có để bị đả kích đến dạng này chứ, ta biết ngươi ghen tị với tư chất của ta nhưng sự thật là sự thật, ta khuyên ngươi nên quay về xin lỗi phụ mẫu đi. | Giọng nói của Bạch Long rõ to, lan toả khắp khu rừng. Từ trên cây, Bạch Phong cầm theo vò rượu phi thẳng xuống trước mặt Bạch Long, đôi mắt hắn mở ra lộ ra đôi đồng tử đen sâu thẳm, đối diện với đôi mắt đó Bạch Long cảm thấy căng thẳng liền quay đi chổ khác nhưng hắn chợt bừng tỉnh, não bắt đầu nhảy số: - Khoan đã, ta đã là tư chất thượng đẳng rồi mà vẫn còn phải sợ đối diện với ánh mắt của hắn sao? | Nghĩ đến đó hắn nhìn lên lần nữa nhưng lúc này Bạch Phong đã đi lướt qua hắn từ khi nào, vừa đi tay hắn vừa xoay xoay phần dây trên vò rượu nhỏ, phong thái vô cùng ung dung giống như đi dạo.

- Dù là thượng đẳng nhưng ngươi vẫn là ngươi thôi, haha...

- Ngươi....!

Bạch Long xoay người lại nghiến răng nghiến lợi khi nghe lời nói của Bạch Phong, mặt hắn tràn đầy giận dữ thầm hứa với lòng rằng: - Ta thề sẽ chăm chỉ tu luyện, trở nên mạnh mẽ để không ai có thể coi thường ta nữa, ta sẽ làm ngươi phải ngước nhìn ta ở trên cao, nơi mà ngươi không thể với tới!!! | Trong lòng Bạch Long tràn đầy quyết tâm, còn Bạch Phong vẫn cứ như cũ bước đi với phong thái như lúc ban đầu, tay đôi khi lại mở nắp rượu ra uống.

Trở về thời điểm hiện tại, hắn vừa đi vừa suy nghĩ: - Một tuần đã trôi qua nhưng giờ mình chỉ còn có 6 viên linh thạch, tiền mua một ít quần áo, đồ ăn, đặc biệt là rượu, mình mua rất nhiều chủ yếu là để diễn trò cho người ta xem, mình đã tìm suốt 7 ngày rồi mà sao vẫn chưa thấy đâu, sắp tới ngày lựa chọn tinh linh bản mệnh rồi, chẳng lẽ phải lựa chọn một tinh linh thuộc dạng tấn công nào đó sao? | Hắn vừa đi vừa nghĩ, hắn tiếp tục vào rừng tìm kiếm cho đến tối muộn mới trở ra, khi hắn bước về kí túc xá học đường thì cũng đã tối muộn, hắn đóng cửa nằm lên giường đặt tay lên trán một lúc rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, tất cả học sinh tập trung ở một chổ mà ai ở trong gia tộc cũng thấy quen thuộc, đó chính là nơi chọn tinh linh khởi đầu cho học sinh, nghe theo sự sắp xếp của trưởng lão và những người hướng dẫn khác, tất cả đều xếp hàng ngay ngắn chờ tới lượt bản thân lựa chọn tinh linh mà chính mình muốn ký khế ước. Lúc này đã đến lượt Bạch Phong, hắn bước vào một gian phòng khá rộng, bên trong chứa một số lượng lớn thạch bia to nhỏ khác nhau, bên trên còn có vài dòng ghi chú về tên và công dụng của từng loại tinh linh, hắn ngó nghiên một chút rồi dừng lại ở một thạch bia, ánh mắt đọc ghi chú trên tấm thạch bia đó: - Đây là Bạch quang tinh linh, hình dạng là một tia sáng màu trắng, có khả năng phóng ra một tia sáng tấn công kẻ địch, phạm vi 10 bước chân, do chính tộc trưởng đời đầu tạo ra, đại đa số mọi người ở Bạch gia tộc đều sẽ chọn nó làm tinh linh bản mệnh. | Nghĩ vậy hắn liền đặt tay lên thạch bia, bắt đầu động ý niệm rút tinh linh ra, sau đó bước ra khỏi cửa: - Hừ, nhanh nhanh còn tới lượt ta nữa!!! | Khi Bạch Phong vừa bước ra liền bị một tên đang xếp hàng giục với giọng điệu khó chịu, hắn không để tâm tới tên kia mà cứ như vậy rời đi.

Lúc này đã là ban đêm, trên tay của Bạch Phong hắn chính là Bạch quang tinh linh mà hắn chọn lúc sáng, nó đã được ký khế ước thành công, không rõ vì sao hắn có thể ký khế ước với nó nhanh như vậy, lúc này hắn tiến sâu vào trong rừng tìm kiếm một thứ gì đó, khu rừng có sự soi sáng đôi chút từ ánh trăng nên vẫn có thể lờ mờ thấy Bạch Phong đang phi thân lên những cành cây, tiến sâu hơn vào rừng: - Hừm, đã hơn một tuần mình đi tìm rồi, rốt cuộc nó đang ở đâu chứ!? | - Nếu mình nhớ không nhầm thì 2 tháng sau đại điển tư chất, có một ngự linh sư trẻ sau khi vào rừng tìm một góc uống rượu vì bị một nữ nhân bỏ rơi, hắn trong cơn mơ màng đã tìm thấy Mộc điệp tinh linh, một loại tinh linh có khả năng tinh luyện, chuyển hoá linh lực, tăng tốc độ tu luyện cho ngự linh sư, hắn sau khi tìm thấy bèn nộp lên cho gia tộc, nhận được sự ngưỡng mộ của mọi người.

- Không giữ nó làm của riêng, tâm tính rất được đấy!

- Đúng là một con người tuyệt vời!

Lúc hắn làm vậy cũng đã khiến cho nữ nhân rời bỏ hắn hồi tâm chuyển ý, là một nhân vật nổi tiếng một thời: - Nhưng tại sao hắn lại nộp nó lên cho gia tộc mà không giữ làm của riêng nhỉ, lẽ nào nhận được lợi ích to lớn nào đó, dù sao thì Mộc điệp tinh linh cũng là một loại hiếm có khó tìm mà.... | Bạch Phong vừa suy đoán vừa tìm kiếm xung quanh. Đột nhiêu sâu trong rừng có một tia sáng xanh đang phát sáng trên một cành cây, Bạch Phong thấy vậy liền đuổi tới, đến nơi thì phát hiện nó là một chiếc kén nhỏ dài bằng ngón út, Bạch Phong thấy vậy liền mừng rỡ hô lên: - Đây rồi, chính là nó!!! | Chiếc kén phía bên này đang liên tục chuyển động, đến khi chiếc kén bị xé toạc, bên trong là một con bướm có thân người sần sùi, bề ngoài như một mảnh gỗ, vừa thoát khỏi kén đã bị Bạch Phong nhanh chóng tóm được, vẻ mặt của hắn lúc này cực kỳ hài lòng nhìn thứ trên tay mình.

Trở về kí túc xá, lúc này đã là đêm muộn, trong phòng của Bạch Phong chỉ có một ánh nến soi sáng được đặt trên bàn, cửa sổ thì bị đóng kín, Bạch Phong hắn đang ngồi trên giường, trong tay lơ lửng Mộc điệp tinh linh mà hắn vừa bắt về, hắn suy nghĩ một hồi lâu.

- Mộc điệp tinh linh này muốn ký khế ước với nó ở trong điều kiện bình thường thì tốn rất nhiều thời gian và công sức, thậm chí nếu tài nguyên của ngươi mà ít ỏi có thể sẽ táng gia bại sản ngay lập tức.

- Bản chất của việc ký khế ước với tinh linh chính là dung hoà ý chí của chính mình và chúng lại với nhau, từ đó ngự linh sư có thể sử dụng sức mạnh của tinh linh. Dù vậy nhưng vẫn còn một cách hay hơn nhiều....

Nghĩ đến đó Bạch Phong nở một nụ cười phấn khích, chỉ thấy linh hải bên trong hắn đang dao động một cách dữ dội, ở trung tâm của linh hải, một đôi mắt đỏ rực toả ra áp lực kinh khủng làm cho Mộc điệp tinh linh bị choáng váng, nhân cơ hội đó Bạch Phong đưa ý chí của bản thân vào, cưỡng ép dung hợp ý chí của bản thân và tinh linh: - Khế ước, đã được ký thành công... | Bạch Phong lẩm bẩm: - Cách để ký khế ước với tinh linh một cách nhanh chóng chính là dùng một tinh linh mạnh hơn áp chế một tinh linh yếu hơn từ đó có thể dễ dàng ký khế ước với tinh linh mà không cho chúng có cơ hội phản kháng... | Tâm trạng của Bạch Phong hiện tại rất vui, bởi vì hắn đã phát hiện được một việc ngoài ý muốn, tuy không nằm trong kế hoạch nhưng nó có thể trợ giúp cho hắn rất nhiều trong tương lai.

- Haha, khi ở đại điển tư chất mở ra linh hải, ta đã cảm nhận được khí tức cực kỳ quen thuộc, thật sự không ngờ... Thời không tinh linh không phải thuộc dạng tiêu hao mà thậm chí nó còn trở thành bản mệnh tinh linh của ta ở kiếp này.

- Một ngự linh sư nhất trọng có tiên linh lục trọng làm bản mệnh tinh linh đúng là muốn có cũng không được, bây giờ mình có thể ký khế ước với bất cứ tinh linh nào dưới lục trọng chỉ trong chớp mắt.

- Ừm, kế hoạch phải biên soạn lại, hiện tại thứ ta đang thiếu là linh thạch, chờ thôi, đến lúc ta đi nhận phần thưởng không thuộc về mình ở kiếp trước rồi...

Hắn vừa lẩm bẩm vừa nở một nụ cười đắc ý. Sáng sớm hôm sau, tại phòng của trưởng lão học đường, lão ta đang ngủ thì bị hạ nhân gọi tỉnh, vẻ mặt của hạ nhân đó lấm tấm mồ hôi vì chạy nước rút, hắn báo cáo: - Thưa trưởng lão, có người đã ký khế ước với tinh linh thành công, hiện hắn đang đợi ở bên ngoài ạ!!! | - Hửm!? | Vẻ mặt của trưởng lão ngạc nhiên trong giây lát liền trở lại bình thường, lão nói: - Đi xem, kẻ đó rốt cuộc là ai. | Lão bước đi không nhanh không chậm nhưng đám hạ nhân đã chạy theo không kịp, vừa đi lão vừa suy đoán: - Trong ba nhân tài năm nay sẽ là ai đây, khả năng cao sẽ là Bạch Long. | Lão khẳng định trong lòng. Ra đến cổng, cậu học sinh kia vẫn cúi mặt chắp tay lại, trưởng lão nhìn thấy bóng dáng của học sinh liền niềm nở nói: - Chúc mừng chúc mừng, không hổ là một trong ba nhân tài xuất sắc năm nay, ngươi làm tốt lắm Bạch Long, đâu như tên đệ đệ kia của ngươi, chỉ là một thiên tài miệng... | Trưởng lão vừa vỗ vai cậu học sinh vừa cười vui vẻ. | - Bạch Long là huynh trưởng của ta, ngài có vẻ đã nhầm ta với huynh ấy rồi. | Trưởng lão vừa nghe thấy lời này liền dừng động tác lại, cậu học sinh khi này cũng ngửa mặt lên, gương mặt có vài nét giống với Bạch Long nhưng ánh mắt lại nổi bật với sự sâu thăm thẳm khiến người ta rùng mình, hắn chính là Bạch Phong. Hắn vừa ngước mặt lên trưởng lão đã lui ra một cái, vẻ mặt không thể tin được, lúc này lão lại nhìn khuôn mặt của đối phương một lần nữa, trên trán của hắn rõ ràng là Bạch quang tinh linh, lão lên tiếng với giọng điệu ngạc nhiên: - Sao có thể...làm tốt lắm...| Giọng điệu của trưởng lão hạ xuống, vừa vỗ vai hắn vừa thốt lên ba chữ sau: - Bạch Phong, lần này ngươi là người đầu tiên trong lớp ký khế ước thành công với tinh linh, ta sẽ thưởng cho ngươi 10 viên linh thạch. | - Đa tạ trưởng lão. | Bạch Phong đưa hai tay nhận lấy túi linh thạch, sau đó chắp tay chào trưởng lão một cái rồi xoay người rời đi.

Ở một bên khác, trong một gian phòng ấm cúng, Bạch Long ngồi xếp bằng trên giường, vẻ mặt căng thẳng, một lúc sau hắn liền hét lớn: - Thành công rồi, ta đã thành công ký khế ước với tinh linh của mình, ta phải đi thông báo cho trưởng lão mới được!!! | Hắn phi xuống giường, tức tốc chạy như bay ra khỏi nhà, hướng tới nhà việc của trưởng lão học đường, tâm trạng phấn khích: - Haha, ta chắc chắn là người đầu tiên ký khế ước với tinh linh thành công!! | - Hỡi những kẻ đã coi thường ta, cả Bạch Phong nữa, ta sẽ cho các ngươi thấy sự khác biệt về tư chất là như thế nào!!! | Hắn chạy rất nhanh nhưng trên mặt lại không hiện lên vẻ mệt mỏi nào, thậm chí khoé miệng lại đang nở một nụ cười đắc thắng. Đến nơi, đám hạ nhân đang quét dọn cũng ngước lên nhìn, hắn thấy chính là Bạch Long liền lên tiếng: - Hô, các ngươi quả thật có vài nét giống nhau nhưng mà ngươi chậm chân rồi, vì đệ đệ của ngươi mới là người đạt hạng nhất lần này. | Bạch Long đang định nghỉ mệt một chút nhưng nghe câu nói của hạ nhân liền giật mình, ngước nhìn lên bảng thành tích, trên bản ghi rõ từng chữ: " Người đứng đầu: Bạch Phong " | Ánh mắt của Bạch Long trợn trừng, vẻ mặt không thể tin: - Tại sao lại như vậy, nếu là hai người kia thì còn có thể hiểu được, nhưng tại sao lại là hắn chứ, sao ngươi cứ cản trở ta mãi vậy??? | Bạch Long chìm vào trong những suy nghĩ này rất lâu, đứng chôn chân tại chỗ. Lúc này Bạch Anh Tuấn cùng Bạch Hàn Y cũng đến nơi, nhìn tấm bảng ghi rõ từng chữ kia ánh mắt cũng ngạc nhiên không kém.

- Ầy da, thật không ngờ người đứng đầu lần này lại là Bạch Phong đấy.

- Ừm, không ngờ ba thiên tài cũng bị bỏ xa như vậy, nên gọi hắn là có thực lực hay là vận tốt đây?

- Ha, cứ ngỡ Bạch Long sẽ là người đứng đầu cơ, dù có là thượng đẳng thì Bạch Long vẫn mãi là Bạch Long thôi.

Bạch Anh Tuấn nhìn tấm bảng nghiến răng nghiến lợi, còn Bạch Hàn Y thì nở một nụ cười, vẻ mặt đầy hứng thú, nhìn tấm bảng lớn treo trước học đường kia, mọi người đều là một vẻ không thể tin được, kết quả này quá bất ngờ đối với họ, lý nào một kẻ với tư chất hạ đẳng lại có thể vượt qua những thiên tài mà đạt được vị trí đầu, trong đầu mọi người đều tràn đầy nghi hoặc bước vào lớp học với nhiều thắc mắc trong lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...