Luk dạo bước nhẹ nhàng trên con phố đông người qua lại. Cậu vừa ngắm nhìn khung cảnh thành phố vào buổi sáng, vừa ngâm nga một bài hát mà bản thân mới nghe được ở chợ.
Cậu bước đi chậm rãi, lắng nghe âm thanh huyên náo của nơi này. Tiếng phố phường náo nhiệt, tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con nô đùa.
“A! Anh ăn mày!”
Đúng lúc này, một giọng trẻ con vang lên. Luk bất giác quay đầu về hướng phát ra. Một cậu bé trai đang ở đằng xa vẫy tay với cậu. Khi nhìn thấy đứa bé đó, nụ cười của cậu bỗng trở nên méo nhẹ. Trán cậu hơi nhăn lại nhưng trên mặt vẫn cố mỉm cười.
Đứa trẻ đó chạy nhanh tới chỗ cậu. Chẳng nói chẳng rằng bất ngờ kéo tay cậu đi về hướng mà cậu bé đó mới đứng. Luk hơi sững sờ nhưng cũng không có ý từ chối mà chỉ tò mò xem cậu bé sẽ dắt cậu đi đâu.
“Thêm anh trai này nữa là đủ người rồi, chơi đi tụi bây!”
Cậu nhóc dẫn Luk tới bên bệ đường. Nơi đó đang có hai đứa nhóc khác ngồi chờ. Khi hai đứa kia thấy cậu ta kéo tay một người lạ tới thì hoảng hốt và tiến lên ngăn cậu ta lại.
“Dừng lại đi, Nox. Cậu không thể ép một người lạ chơi với mình đâu…”
“Đúng đấy đúng đấy. Cậu nên tha cho người ta thì hơn… Không thì chúng ta chơi kiểu ba người cũng được. Tớ nghĩ chắc vẫn ổn.”
Hai đứa trẻ kia ra sức khuyên ngăn cậu bé này. Còn cậu ta chỉ nghểnh mặt đi như không nghe thấy. Rồi cậu nhóc này nhìn Luk với một nét mặt cầu xin như một chú cún dù trước đó rất vô tư kéo tay cậu.
Luk nhìn thấy vẻ mặt này của cậu ta thì chỉ biết cười trừ. Cậu tằng hắng một cái và cúi xuống nói.
“Anh có thể chơi cùng bọn em được không?”
Cậu nói rồi mỉm cười nhìn lũ nhóc. Nghe thấy câu hỏi của cậu, hai đứa trẻ vốn còn tính khuyên can ngay lập tức sáng mắt nhìn cậu ta. Khi này Nox mới quay mặt lại nhìn bọn chúng và ưỡn ngực lên. Cậu nhóc lộ ra vẻ mặt như thể bản thân đã tính hết và khiến hai đứa nhóc kia ngưỡng mộ…
“Hây da! Ha ha, tớ lại thắng rồi!”
Nox thốt lên với tiếng cười tự tin. Cậu nhóc không chần chừ mà ngay lập tức búng trán từng người một bao gồm cả Luk. Sau khi làm xong, hai đứa trẻ kia đồng thanh nói “không phục” rồi nắm chặt tay và thách thức lại Nox. Còn Luk thì vẫn đang ngồi và chăm chú xem xem tại sao bản thân lại có thể thua dù trước đó cậu đã tính rất kĩ. Cái trán cậu đã có màu hơi đỏ kèm theo một cảm giác đau nhói. Thế nhưng dù là thế cũng không ngăn được ánh mắt soi xét kĩ càng của cậu.
“Không lý nào…”
Luk âm thầm lẩm bẩm. Cậu cẩn thận soi lại từng chi tiết trên trò chơi này. Trực giác mách bảo cậu có gì đó sai sai trong ván vừa rồi.
“Thôi đi anh trai ơi, ai chẳng có lúc sai sót hả anh. Ván vừa rồi chỉ do anh chưa nghĩ kĩ thôi. Nào, cùng chơi…”
Khi này, một bàn tay nhỏ đặt lên vai cậu. Nox bình thản nói ra như thể một người đã trải qua biết bao sóng gió…
“Khoan đã!”
Đúng lúc này, Luk bất ngờ nhớ tới một điều và bật thốt lên. Hai đứa trẻ ở xa đang bàn chuyện liên minh trong ván sau giật mình mà quay lại nhìn cậu. Hai đứa nhìn cậu bằng ánh mắt khó hiểu. Chỉ thấy cậu ta bất ngờ cầm một viên sỏi trên đường và đặt nó vào vị trí khác. Khi nhìn vào hành động này, hai đứa trẻ đó như nghĩ ra điều gì mà phản ứng ngay lập tức.
“Ha ha, có cố gắng đấy nhưng vẫn không qua được ánh mắt của anh đây đâu nhóc…”
Luk tự nói, tự cười và đứng dậy. Ngay khi cậu vừa quay người lại và giơ tay chỉ vào vị trí mà Nox vừa đứng thì cơ thể cậu sững lại. Cậu nhóc kia đã không còn ở đó nữa, chỉ là hai đứa bạn của nhóc kia vẫn đang tức giận nhìn về một hướng.
“Tạm biệt anh trai nha, em có việc gấp phải về nhà trước đây!”
Một giọng nói trẻ con vọng lại chỗ cậu càng khiến cậu sững người. Sau đó, hai đứa trẻ kia cũng chạy đi theo hướng mà bọn chúng vừa nhìn. Để lại Luk bơ vơ trước đống sỏi dưới đất. Khuôn mặt cậu cố gắng nở ra một nụ cười như không có chuyện gì xảy ra khiến nó trở nên hơi méo mó.
Sau một lúc đứng lặng, cậu chỉ thở dài và cười trừ. Cậu nhìn những viên sỏi dưới đất rồi lại bước đi tiếp, một lần nữa hòa vào dòng người đông đúc.
Đi được một lúc, Luk bất ngờ đứng lại. Cậu nhìn một quán ăn bên đường. Trước cửa quán đó có treo một tấm bảng ghi chữ “tuyển người làm bồi bàn”. Ánh mắt cậu ngay lập tức tỏa sáng lấp lánh. Thế là người cậu quay ngoắt và tiến tới trước cửa quán ăn đó.
Luk chỉnh lại trang phục của bản thân, cậu cố vuốt lại tóc sao cho trông chỉn chu nhất có thể. Sau đó, cậu hít sâu một hơi và đẩy cửa vào trong quán.
Âm thanh đinh đang vang lên. Một cô gái váy nâu đeo tạp dề tiến lại gần cậu và mỉm cười nói.
“Chào mừng anh đến quán của chúng tôi. Không biết anh đi mấy người nhỉ?”
Luk lắc đầu và đính chính lại với cô gái. Thế nhưng, giọng nói cậu lại tràn đầy hào hứng.
“Không phải không phải, tôi tới để nhận việc bồi bàn… Không biết mọi người còn tuyển không?”
Cậu nói nhẹ nhàng và hỏi cô. Nghe thấy vậy, cô gái chỉ mỉm cười và gật đầu đáp lại.
“Có chứ, anh đi theo tôi để gặp bà chủ nhé.”
Cô nói, rồi đi ở phía trước. Luk chậm rãi theo sau, vừa đi cậu vừa ngắm nhìn khung cảnh quán ăn này. Một quán ăn chỉ có bàn ghế bằng gỗ và những ánh đèn vàng chiếu từ trên. Âm thanh xào nấu vang lên xen lẫn mùi thơm của thức ăn khiến cậu vô thức ực một cái. Trên tường còn có kệ đựng các chai rượu cùng với một vài đồ trang trí như bản đồ, bức ảnh hay một cái gương.
Cô gái kia dẫn Luk đi tới phía trước một khung cửa sổ nhỏ trong quán. Qua khung cửa ấy cậu có thể thấy một khung cảnh bận rộn. Hai người một nam một nữ đang thay phiên nhau dùng bếp, gọt hoa quả, xào rau. Người phụ nữ trong bếp lúc này thấy cô gái dẫn theo Luk tới, thế là thuận miệng hỏi. Tay bà ta vẫn đang rửa và gọt từng miếng rau xanh.
“Sao thế, Livia? Người kia khiếu nại à?”
“Ha ha, không phải đâu bà chủ. Cậu ta tới nhận việc bồi bàn thôi ạ.”
Livia cười trừ trước câu hỏi của bà ta rồi nói rõ lý do. Bà ấy ngước mắt lên nhìn Luk một cái rồi lại cúi xuống làm tiếp công việc của bản thân.
“Đi lấy tạp dề ở đằng kia rồi vào làm đi. Hôm nay là ngày nghỉ nên sẽ đông lắm đấy nhóc.”
“Vâng ạ!”
Bà ta nói rồi quay vào trong để xào nấu. Còn Luk đáp lại rõ ràng và ngay lập tức đi đeo tạp dề vào. Livia chỉ cười khẽ rồi chạy đi đứng chờ ở cửa ra vào.
“A, Murok, nay anh đến sớm hơn bình thường đó!”
Đúng lúc này, tiếng đinh đang từ chiếc chuông trên cửa vang lên. Một người thanh niên cao ráo đẩy cửa đi vào. Luk cũng nghe thấy tiếng chuông nên có tò mò nhìn ra cửa. Cậu chỉ thấy Livia thốt lên với vẻ ngạc nhiên và ánh mắt tò mò nhìn anh ta.
“Ờ, nay ngày nghỉ nên tôi bắt buộc phải đến sớm mà. Hửm, nhân viên mới à?”
Người thanh niên kia hờ hững đáp lại cô gái rồi chú ý tới Luk đang đi tới gần. Cậu ta gật đầu nhẹ với người thanh niên ấy. Khi này, người thanh niên đi qua Luk và đặt tay lên vai cậu và mỉm cười cổ vũ. Hành động này khiến cho cậu ta bối rối nhìn anh ta với vẻ khó hiểu.
“Nay là ngày nghỉ mà, cố lên.”
Anh ta đáp lại ánh nhìn khó hiểu của Luk với một nụ cười mỉm. Nghe thấy vậy, cậu ta cũng nở ra một nụ cười tự tin và giơ ngón cái với anh ta. Nhìn thấy hành động này của hai người, Livia bỗng phì cười. Cô quay mặt đi để không cho hai người bọn họ thấy mình cười.
Lúc này, Murok vẫy tay ý bảo Luk quay lại chỗ anh ta. Cậu nghe theo và chạy lại chỗ đó, có chút không hiểu nhìn anh ta.
“Việc tiếp khách và ghi thực đơn là của Livia, chúng ta chỉ cần mang thức ăn ra và dọn dẹp bàn ăn thôi. Cho nên là cứ chờ đợi ở đây đi, đừng tiêu hao quá nhiều thể lực.”
Anh ta bình thản nói với cậu. Nghe thấy điều này Luk khẽ ồ một tiếng như thể đã hiểu. Khuôn mặt cậu trở nên nghiêm túc hơn. Nhìn thấy phản ứng của cậu ta, Murok chỉ mỉm cười rồi quay qua nhìn về phía nhà bếp sau cửa sổ.
Sau một lúc, lại có hai người đến nhận việc tiếp. Một người thì mới đến đã trò chuyện vui vẻ với Livia, một người thì ra đứng chung với Luk cùng Murok. Cả ba người cũng có nói chuyện qua nhưng rồi cũng chờ thời điểm vàng tới.
Từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang vọng trong quán ăn. Âm thanh của bếp lửa xào nấu lẫn tiếng nồi đun sôi vẫn luôn hiện hữu.
“Chào mừng anh đến với quán của chúng tôi. Xin hỏi anh đi mấy người thế ạ?”
“Phiền cô cho tôi một bàn ba người.”
Đúng lúc này, tiếng đinh đang phía cửa vang lên. Một người đàn ông trong trang phục công nhân đi vào. Khi được Livia chào đón và hỏi thì ông ấy đáp lại liền mạch như thể đã quen với nơi này. Livia cũng gật đầu và dẫn ông ấy đến một bàn rồi đưa thực đơn cho ông ấy chọn. Cô thì đứng ở bên cạnh và ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ.
Luk, Murok và anh bạn kia nhìn thấy cảnh này vẫn đứng chờ ở góc đó. Chỉ cho tới khi Livia xé trang giấy trong cuốn sổ và treo nó ở cửa sổ bếp. Ba người khi này mới di chuyển.
“Nào, vào việc đi.”
Murok điềm tĩnh nói và đứng trước cửa sổ, chờ bà chủ làm xong món ăn. Tay anh ấy đã lấy sẵn một khay gỗ và đặt trên thềm cửa sổ. Khi bà chủ bày ba đĩa thức ăn lên khay, Murok chủ động xé tấm giấy xuống và kẹp nó vào khay. Rồi anh ta bước đi nhẹ nhàng, cẩn thận tới bàn của người đàn ông kia. Bàn ông ấy khi này đã có đủ ba người, ai trong số họ cũng háo hức nhìn món ăn trên khay.
“Một phần rau cải xào, một phần súp cà rốt và một phần trứng rán của các vị đây ạ. Chúc các vị ăn ngon miệng.”
Anh ta vừa nói, vừa làm ra tư thế mời ăn rồi đi về chỗ Luk và người kia. Luk nhìn Murok với ánh mắt ngưỡng mộ, đồng thời giơ ngón cái ra biểu thị bản thân đã hiểu. Còn Murok chỉ phì cười nhẹ khi nhìn thấy hành động này của cậu…
“Chúc… Chúc các vị ăn ngon miệng ạ…”
“À, không cần cố quá đâu bạn trẻ.”
Luk nói trong khi cố giữ nhịp thở đều đặn. Vị khách trước mặt nhìn khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi của cậu thì cười trừ và đưa ngón cái ra để cổ vũ cậu. Luk thấy vậy, cậu nở một nụ cười tự tin và gật đầu với vị khách đó dù cho hơi thở của cậu còn hơi hỗn loạn. Sau đó, cậu đi lại về chỗ góc kia và ngồi sụp xuống nghỉ ngơi.
“Ăn không?”
Murok đi tới, trên tay anh ta còn cầm theo năm cái xiên thịt. Anh ta giơ một cái đến trước mặt Luk và hỏi. Cậu ta không từ chối mà cầm lấy ăn để hồi sức. Murok thấy cậu đã ăn thì đưa một que nữa cho người nhân viên kia và rồi đi tới đưa hai cái còn lại cho hai cô gái đang ngồi mệt lử trên bàn ở đằng kia.
“Được rồi, thời điểm vàng đầu tiên đã qua rồi. Bây giờ, mọi người nghỉ ngơi một chút đi rồi lau dọn lại quán. Tôi với Riske sẽ đi mua thêm đồ ăn chuẩn bị cho tối nay.”
Lúc này, bà chủ nói với mọi người rồi cùng người đàn ông trong bếp đi ra ngoài cửa quán ăn. Năm người cùng nhìn họ, rồi lại nhìn nhau và mỉm cười.
“Nghỉ đủ rồi, vào việc thôi nhỉ, mọi người?”
Livia nói, sau đó cô đi vào phòng bếp và lấy một cây chổi cùng bốn miếng vải rách ra và đưa cho mọi người.
“Tôi với Mero sẽ lau chùi bàn ghế. Arkin thì quét dọn phòng ăn. Anh với Luk sẽ phụ trách phòng bếp nhé, Murok.”
Cô nói, rồi nhìn mọi người. Bốn người còn lại đều gật đầu và nhận lấy dụng cụ lau dọn. Sau đó, Luk với Murok cùng nhau đi qua cửa gỗ và vào trong phòng bếp. Lần đầu bước vào đây, cậu đã cảm thấy mồ hôi của bản thân bắt đầu chảy xuống.
“Sao, cảm thấy có làm được không?”
Murok thấy cậu ta đưa tay lên lau mồ hôi khi chỉ mới bước vào thì hỏi. Thế nhưng Luk chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn kiên định nhìn phòng bếp. Thấy thế, anh ta mỉm cười rồi bắt đầu cùng Luk chia việc và làm.
Luk cúi người xuống và cầm một nắm tro đen, rải chúng lên một cái chảo lớn đang ướt. Sau đó, cậu dùng bàn tay bọc trong vải và bắt đầu chà mạnh qua lại. Người cậu đã lấm lem tro, mồ hôi cũng thấm đẫm vào quần áo.
Sau khi làm xong cái này, cậu lại lấy bát đĩa và rửa từng chút một. Murok đang quét dọn dụng cụ bếp ở bên nhìn thấy cậu làm thành thục như này thì mỉm cười.
“Chắc ở nhà, cậu thường hay phụ giúp cha mẹ lắm nhỉ?”
Anh ta vu vơ hỏi. Thế nhưng chỉ thấy Luk trầm mặc. Tay cậu cũng di chuyển chậm hơn. Thấy cảnh này, anh ta biết mình vừa hỏi điều không nên hỏi, thế là nhanh chóng nói.
“Không cần nói ra nếu bản thân không muốn nói đâu, Luk.”
Khi anh ta nói câu này, Luk chỉ nhẹ nhàng lắc đầu rồi mỉm cười, nói. Tay cậu đã dần di chuyển nhanh trở lại.
“Không sao đâu, em cũng quen với điều này rồi.”
Nghe thấy lời này của cậu, Murok hơi nhíu mày lại nhưng rồi cũng thả lỏng ra. Sau đó, anh ta kiếm chủ đề khác để nói chuyện và vừa nói, vừa làm với Luk. Cậu ta cũng vui vẻ trò chuyện với anh ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)