“Mọi người làm xong rồi à, bà chủ chưa về?”
Murok và Luk ra khỏi phòng bếp với trang phục dính đầy tro bụi. Anh ta thấy ba người kia đang ngồi trên ghế nghỉ ngơi thì liếc mắt nhìn xung quanh và hỏi. Livia nhìn thấy anh ta với Luk ra khỏi phòng bếp mới mệt mỏi nói.
“Ừm… Thật kì lạ, bình thường thì giờ này bà ấy đã quay về rồi chứ? Có khi nào gặp vấn đề gì không?”
Cô tự hỏi, trên mặt dần xuất hiện một vẻ bất an. Ba người ngoài Luk ra khi nghe cô nói thì đều trầm mặc. Chỉ có mình cậu ta lộ vẻ mặt không hiểu.
“Bình thường, bà chủ chỉ đi…”
Murok thấy nét mặt cậu ta thì có ý định giải thích nhưng khi thấy bóng dáng ngoài cửa thì dừng lại. Đúng lúc này, bà chủ đẩy cửa ra và đi vào. Sau đó là người đàn ông xách theo hai túi vải thô chứa đầy nguyên liệu nấu ăn. Tiếng đinh đang của chuông cửa ngay lập tức làm dịu nỗi bất an của mỗi người.
“Bà chủ, sao nay về muộn thế? Có chuyện gì trên đường à?”
Livia hớn hở hỏi. Những người còn lại đồng loạt đưa ánh mắt hiếu kì về phía bà chủ. Bà chủ thấy cảnh này thì cũng không giấu giếm mà nói ra.
“Nãy trên đường gặp một đám đông đứng tụm lại trước một cửa hàng quần áo. Tôi có chút tò mò nên đứng lại xem. Hóa ra, chỉ là một tên điên cầm theo một bức thư rồi la toáng lên bảo cái gì mà hoàng gia chọn tôi, cái gì mà không tặng miễn phí cho tôi thì sau này sẽ phải trả giá. Thật sự là một tên điên. Mong sao tên đó đừng tới quán ăn nhỏ này của tôi là được. Quán tôi không phục vụ nổi hoàng gia đâu.”
Lời nói của bà ấy càng lúc càng to, như thể đang vô cùng khinh bỉ. Mọi người ai cũng nhìn bà ấy với vẻ thông cảm.
“Tên đó là loại người gì mà cũng dám nói hoàng gia sẽ chọn hắn. Thật không hiểu nổi tên điên nào lại có thể tự luyến như vậy với chỉ một bức thư cơ chứ. Nếu tôi là bà chủ thì tôi chắc chắn đã lên đó và đấm cho tên đó một trận rồi.”
Livia vừa nói, vừa nắm chặt tay. Bốn người còn lại sau khi nghe xong lời này cũng gật đầu đồng lòng với cô.
“Thôi, giải trí thế được rồi. Tất cả ngồi nghỉ đi, tôi vào phòng bếp chuẩn bị một lúc. Lát nữa khi trời gần tối thì bắt đầu vào việc.”
Bà ấy nói. Sau đó cùng người đàn ông kia đi vào phòng bếp và bắt đầu sơ chế các món ăn. Năm người cũng không tính tò mò tiếp nữa. Bọn họ chọn một ghế rồi ngồi xuống trò chuyện với nhau…
“Chào mừng hai vị đến với quán của chúng tôi ạ. Để tôi dẫn đường cho hai vị vào bàn nhé.”
Tiếng đinh đang vang lên nhưng ngay lập tức bị âm thanh nói chuyện trong quán lấn át. Livia để ý tới cửa, cô chạy tới và hào hứng chào mừng hai vị khách. Sau đó, cô ấy dẫn họ đi tới bàn còn trống duy nhất và ghi chép món ăn họ chọn.
Không khí trong quán khi này vô cùng sôi động. Luk với Murok vừa bưng khay vừa chạy qua lại giữa cửa sổ và các bàn ăn. Các vị khách vừa ăn uống, vừa trò chuyện cùng nhau khiến nơi này trở nên huyên náo. Mùi hương từ các món ăn không ngừng lan tỏa trong quán làm cho bụng Luk đôi khi rung nhẹ nhưng cậu vẫn chịu đựng và bê các khay đựng đầy đĩa đồ ăn ra.
“Chào mừng…”
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Cô gái làm cùng với Livia chạy ra, vừa nói chào mừng thì cánh cửa bất ngờ bị đạp mạnh đẩy vào khiến cô giật mình và sợ hãi lùi lại. Âm thanh cửa đập mạnh vào tường làm cho mọi người trong quán khi này im bặt mà nhìn tới phía cánh cửa kia. Cả bà chủ lẫn người đàn ông trong bếp cũng nhịn không được và nhíu mày nhìn ra ngoài.
“Sao? Thấy hoàng gia không biết chào à? Hả?”
Một tên thiếu niên ăn mặc lòe loẹt bước vào. Tên đó hống hách nói. Sau đó còn trừng mắt nhìn tất cả mọi người ở đây. Bà chủ khi nhìn thấy tên thiếu niên này thì càng nhíu chặt mày. Một số vị khách nhìn thấy tên đó, dù trên bàn vẫn còn thức ăn nhưng đã đứng dậy và trả tiền rồi rời khỏi quán. Một số người thì lại thở dài và lắc đầu nhìn bà chủ bằng ánh mắt cảm thông.
“Xin lỗi anh, quán ăn nhỏ này của chúng tôi có lẽ không đáp ứng được nhu cầu của anh. Mong anh…”
“Tôi thích ăn ở đâu còn cần mấy người nhắc à? Mấy người có bị đui không khi thấy khách mà không dẫn vào?”
Murok tiến lên nói nhưng ngay lập tức bị tên kia ngắt lời. Anh ta nắm chặt tay để sau lưng, vừa liếc mắt nhìn bà chủ. Chỉ thấy bà ấy gật đầu nhẹ, thế là anh ta thở dài và đứng sang bên và cúi người, đưa tay làm ra tư thế mời vào.
“Xin lỗi ngài, là do chúng tôi sơ suất. Mời ngài vào trong thưởng thức…”
“Tất cả, vào trong ăn! Hôm nay ta phải cảm ơn các vị vì đã đứng về phía chính nghĩa.”
Tên thiếu niên đó lại một lần nữa ngắt lời Murok. Thế nhưng anh ta cũng không có tỏ thái độ gì mà chỉ đứng lùi về sau và nhìn một đoàn người đi vào. Trong nhóm người đó nét mặt ai nấy cũng mang vẻ nịnh nọt, cười tươi với tên kia.
Sau khi đám người đó ngồi vào ghế, Murok tự mình đứng ra ghi thực đơn cho từng bàn, để Livia với cô gái kia làm việc khác. Lúc này lại có thêm một vài người ăn vội rồi trả tiền và rời khỏi quán. Bà chủ thấy cảnh này chỉ biết thở dài và quay lại vào trong bếp để nấu.
Tiếng trò chuyện rôm rả trong quán khi này chỉ còn do mỗi đám người kia nói ra. Chủ đề của bọn họ đa số là về tên thiếu niên đang ngồi ở trung tâm kia. Tên đó cũng lộ ra vẻ mặt hưởng thụ và thỏa mãn. Bọn chúng vừa nói, vừa uống bia điên cuồng. Chỉ sau một lúc đã có mấy tên mặt say bí tỉ và nịnh hót tên thiếu niên đó.
“Thưa ngài… Ợ… Có thể cho chúng tôi… Ợ… Xem bức thư đó được không?”
Lúc này, một người ngồi gần tên đó vừa say xỉn vừa nói. Trong lúc nói người đó còn ợ vài tiếng. Tên thiếu niên kia với khuôn mặt đỏ bừng cười khoái chí và đáp ứng. Sau đó, hắn lại làm thêm một cốc bia lớn rồi đập mạnh xuống bàn. Rồi sờ tay vào túi trong của áo khoác và lôi ra một bức thư có con dấu sáp vàng kim và giơ lên cao cho mọi người cùng thấy. Trên khuôn mặt hắn ta còn cười toe toét như thể vô cùng tự hào và vinh hạnh.
Luk khi này chú ý tới hành động của tên kia và cậu vô thức ngước lên nhìn bức thư đó. Khi nhìn thấy nó, cậu đứng đơ người ra tại chỗ. Sau đó, cậu ta thở dài và lắc đầu, không để tâm tới nó nữa và làm việc khác.
Cả bốn người còn lại cũng đều chú ý tới bức thư nhưng không ai là có thái độ gì cả. Mọi người vẫn chỉ làm việc của bản thân. Chỉ có đám người kia là thay nhau ồ lên và khen tên thiếu niên kia không ngớt.
“Cô, ra đây tiếp rượu. Nhanh!”
Đúng lúc này, tên thiếu niên đó bỗng chỉ tay vào Livia và ngoắc tay. Trong ánh mắt hắn còn lộ ra một vẻ tham lam, dâm dục. Livia khi nhận ra bản thân bị nhìn trúng thì giật mình và sợ hãi lùi lại. Cô cố gắng lắc đầu mạnh nhưng tên đó vẫn không thả tay xuống, đôi mắt cô dần trở nên đỏ hoe. Chỉ thấy mặt hắn ta trở nên dữ tợn và quát lớn.
“Đồ chết tiệt kia! Không hiểu tiếng người à! Hoàng gia ra lệnh mà cô…”
“Vị khách này, xin thứ lỗi nhưng đây là quán ăn.”
Luk đứng ra ngăn tại trước người Livia. Cậu điềm đạm nói, lông mày hơi nhíu lại. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn. Cảm nhận được ánh nhìn đó của cậu, tên kia giật mình và co nhẹ tay lại. Sau đó, hắn chậc một cái rồi quay đầu, tiếp tục dùng bữa với đám người kia.
“Đậu mễ… Sau này mày sẽ trả giá, thằng oắt con…”
Trong lúc quay người lại, tên này còn tiện thể lẩm bẩm. Thế nhưng lời này vừa lúc bị Luk nghe thấy. Cậu chỉ nghe thấy hai chữ đầu, rồi mặt cậu lộ ra vẻ khó hiểu.
“Làm tốt lắm, Luk. May có cậu…”
Murok lúc này mới vừa bưng khay xong thì chạy tới vỗ vai cậu.
Thế nhưng khi anh ta đang định khen cậu thì dừng lại. Chỉ thấy Luk cúi đầu xuống và lẩm bẩm một vài từ.
“Đậu mễ… Đậu mễ…”
“Cậu đang nói gì vậy, Luk?”
Anh ta nghe không rõ nên hỏi lại cho chắc. Khi này, Luk mới để ý Murok đã tới đây, thể là cậu ta ngước mắt lên hỏi anh ấy.
“Anh Murok, đậu mễ là gì vậy? Nãy tên đó mới nói thầm từ này nhưng em nhớ quán chúng ta có món gì làm từ đậu đâu nhỉ?”
Khi nghe rõ nguyên do này, Murok đứng lặng một lúc rồi hơi phì cười. Anh ta quay mặt đi để không cho Luk biết anh ta phì cười. Sau đó quay mặt nhìn cậu ta và tằng hắng, nói.
“Đấy là từ địa phương của người phương Tả của Đế Quốc. Cậu không cần hiểu nghĩa của nó đâu.”
Anh ta vừa giải thích, vừa cố nhìn cười. Còn luk khi nghe đến đây thì khuôn mặt ồ ra như thể vừa phát hiện được một kiến thức mới. Sau đó, cậu ta giơ ngón tay cái lên biểu hiện bản thân đã hiểu.
“Cảm… Cảm ơn cậu, Luk. Chắc hôm nay tôi sẽ xin nghỉ sớm thôi. Tôi cảm thấy bản thân hơi không chịu nổi rồi. Mà… Cảm ơn cậu rất nhiều, Luk.”
Livia khi này đi chậm tới phía hai người. Cô nói nhưng nhịp thở của cô vẫn còn chưa trở về bình thường.
“Cũng được. Trời cũng tối rồi nhưng chưa muộn quá. Cô với Mero về cùng nhau đi. Để việc còn lại cho ba thằng này làm nốt cho.”
“Vậy, cảm ơn anh nhé, Murok.”
Cả ba cùng tạm biệt Livia và cô gái đó. Đám người trong này vẫn còn đang say xỉn nịnh hót tên kia. Bây giờ chỉ còn lại có nhóm người đó, không có bất cứ vị khách nào nữa cả. Bà chủ thì ngồi với hai tay chống cằm, ánh mắt chán nản của bà ta nhìn đám người đang nói chuyện trên trời dưới đất đó.
Một lúc sau, nhóm người đó mới lảo đảo đứng lên. Tên thiếu niên đó dẫn đầu bước đi chệch choạng ra khỏi cửa. Luk thấy đám người đó không có ý định trả tiền thì định tiến lên ngăn lại nhưng ngay lập tức bị Murok giữ lại vai.
Cậu nhìn anh ta với vẻ không hiểu, chỉ thấy anh ta lắc đầu rồi liếc mắt về phía bà chủ. Luk lúc này hướng ra phía cửa sổ, thấy bà ấy vẫn đang ngồi chán nản nhìn đám người đó rời đi. Hoàn toàn không có bất cứ ý định nào là ngăn lại tính tiền cả.
Cho tới khi nhóm người say xỉn đó đi ra khỏi quán ăn, tiếng thở dài của bà mới truyền đến tai mọi người. Bọn họ im lặng đứng nhìn bãi chiến trường của đám người đó. Không một ai nói gì cả. Luk hướng đôi mắt của bản thân về phía cánh cửa, cậu chăm chú nhìn nó, không biết đang nghĩ gì…
…
“Ha ha… Sau này ta sẽ là người của hoàng gia… Bọn dân thường kia đều phải quỳ xuống phục vụ ta… Bọn quý tộc cũng…”
Màn đêm yên tĩnh bao trùm tất cả bỗng dưng bị từng giọng nói to xé tan. Tên thiếu niên lòe loẹt kia đi đầu, mấy tên đằng sau thì khoác vai nhau vừa đi vừa hát. Tên đó vẫn luôn to miệng nói như thể đây là sân khấu của bản thân.
Thế nhưng, bọn chúng không hề phát hiện ra những căn nhà chúng đi qua đều không có bất cứ tiếng động gì cả. Dù cho bọn chúng có nói to cỡ nào, nơi này vẫn chỉ là một con phố tĩnh lặng bị bao phủ bởi bóng tối.
“Hửm…”
Đúng lúc này, tên thiếu niên kia cảm giác tiếng hát của mấy người đằng sau càng lúc càng nhỏ lại. Thế là hắn ta đứng lại và quay đầu nhìn. Chỉ thấy đám người kia vẫn khoác vai nhau và hát say sưa, thế nhưng không ai trong đám đó là nhấc chân di chuyển cả. Chỉ đứng và đung đưa qua lại như dàn đồng ca. Thấy cảnh đó, khuôn mặt đỏ bừng của hắn lộ ra vẻ mặt khinh bỉ rồi chậc một cái.
“Thật đúng là một đám dân thường… Chỉ biết nịnh nọt là giỏi…”
Tên đó vừa chửi, vừa bước đi tiếp. Mặc kệ cho đám người đó vẫn đứng yên tại chỗ.
“Anh trai này… Có thể đứng lại trò chuyện đêm khuya một lúc không…”
Một giọng nói mềm mại bất ngờ truyền vào tai tên thiếu niên đó. Kèm theo là một luồng hơi ấm phà thẳng vào tai hắn ta khiến khuôn mặt hắn càng trở nên đỏ bừng hơn. Tên đó ngay lập tức quay người và lùi lại. Thế nhưng khi thấy bóng người đứng sau lưng mình thì hắn lại đứng sững lại. Nét mặt dần trở nên mê mẩn và dâm dục.
“Anh nghĩ như nào… Anh trai?”
Người phụ nữ trong chiếc váy xẻ tà lộ ra một đôi chân trắng nõn dù vẫn là ban đêm. Khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp kèm theo nét mặt đầy vẻ khiêu gợi của cô ta càng khiến tên thiếu niên này trầm mê mà gật đầu liên tục. Rồi cô ấy đi nhẹ nhàng tới trước mặt hắn. Đôi mắt tên đó ngay lập tức bị thu hút vào những điểm đặc biệt trên người cô ấy. Người phụ nữ đó hơi rướn người rồi nói nhẹ nhàng vào một bên tai của tên kia.
“Chúng ta đổi địa điểm… Nhé.”
Hơi thở ấm áp từ người phụ nữ đó lần nữa phà vào tai hắn khiến hắn càng hưng phấn. Cô ta dẫn hắn ta tới một ngõ hẻm tối gần đó. Sau đó, tự để bản thân đứng sát tường, cho tên thiếu niên kia chắn trước mặt bản thân. Hai tay tên đó ngay lập tức chống tường, cố ý chặn hết lối thoát của cô ta. Đôi mắt tham lam của hắn nhìn từ chỗ này tới chỗ kia trên người phụ nữ. Khuôn mặt càng là trở nên đỏ bừng và cười toe toét.
Thế nhưng chỉ thấy cô ta nhẹ nhàng đặt ngón tay lên ngực của hắn ta. Ánh mắt cô nhìn chăm chú ngón tay đó. Rồi cô ta lướt nhẹ nhàng trên ngực hắn và nói.
“Có thể cho em xem bức thư đó được không, anh trai? Sau đó, anh muốn làm gì em cũng được hết.”
Cô nói nhẹ nhàng, mềm mại nhưng cũng đầy quyến rũ. Sau khi nói xong, tên thiếu niên kia đã không chần chờ mà nhanh chóng cởi áo khoác của bản thân. Sau đó, hắn ta vội vàng lấy bức thư đó ra và đưa cho người phụ nữ xem.
Cô ta cầm thứ đó rồi ngắm nghía nó. Cô nhìn chăm chăm vào dấu sáp vàng kim niêm phong bức thư này. Tên đó thì bồn chồn lo lắng, cố ý chống hai tay lên tường trước.
“Nào, chúng ta bắt đầu thôi. Anh. Trai.”
Người phụ nữ xem được một lúc thì đưa lại cho tên kia rồi dịu dàng nói. Tên đó khi thấy cô đưa lại bức thư thì đã ném nó xuống áo khoác dưới đất kia. Sau đó, hắn không nhịn được mà nhắm chặt mắt và chu môi về phía cô ta.
Người phụ nữ thấy hành động này của tên thiếu niên, khóe môi đỏ hơi cong lên một chút. Cô cũng không từ chối mà dần há mồm ra.
Đầu cô ta bắt đầu trở nên to hơn, trong miệng sâu không thấy đáy này của người phụ nữ tràn ngập những răng nanh sắc nhọn xếp lổm chổm. Cho tới khi cái miệng cô ta đã đủ để cắn nát đầu tên kia mới dừng biến dạng.
Một tiếng cạch vang lên. Sau đó, cơ thể không đầu của tên kia ngã gục xuống đất. Đè lên bức thư có dấu sáp vàng kim kia và nhuốm màu đỏ máu cho nó.
Người phụ nữ khi này đã trở về bình thường. Cô liếm môi một cái, cẩn thận nếm thử vị của người này.
“Ôi! Những ký ức này… những hình ảnh này… Thật ngon! Thật đẹp! Thật…”
Người phụ nữ không ngừng tự thốt lên với vẻ mặt thỏa mãn. Càng nói càng to. Cô ta hiện ra một nét mặt đỏ bừng xen lẫn đôi mắt ướt át. Thế nhưng, khi sắp nói xong thì cô bỗng dừng lại. Rồi cô ta lui về sau và hòa vào cái bóng của bản thân trên bức tường. Sau đấy, cái bóng đen đó nhanh chóng chạy đi chỗ khác, chỉ để lại một cái xác không đầu ở nơi này.
Lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trong con hẻm tăm tối và yên tĩnh. Từ trong màn đêm của con hẻm này, một người thiếu niên trong trang phục sĩ quan bước ra. Cậu ta vừa bước đi chậm rãi về phía cái xác không đầu, vừa tung hứng đồng xu vàng trên tay.
Khi này, người thiếu niên đó đứng lại trước cái xác. Ánh mắt lạnh lùng nhìn nó và nói.
“Ngu xuẩn.”
Chaporia
Bình Luận (0)