20px

Không ai còn xa lạ với bốn chữ “thế giới ma thuật” - nơi nhân loại vùng vẫy sinh tồn trước những tai hoạ mang tên Ma Thú, sinh vật bước ra từ những cánh cổng ma thuật vượt ngoài tầm hiểu biết của loài người. 

Chẳng ai rõ vì sao những cánh cổng lại xuất hiện trên Trái Đất. Chỉ chắc chắn một điều là: nơi nào có cánh cổng, nơi đó cận kề với sự diệt vong. Thật may là trong thời điểm tuyệt vọng nhất, con người đã tình cờ khai thác được hai loại khoáng vật bí ẩn. Đó là Ma Thạch và Thức Tỉnh Thạch - thứ nền móng cho hành trình chống lại Ma Thú của nhân loại sau này.

Vũ Tuyệt Trần, một công dân của đất nước An Nam - thiếu niên mang trong mình hoài bão trở thành Ma Thuật Sư mạnh nhất thế giới. Thế nhưng, vào ngày kiểm tra thức tỉnh năng lực ma thuật tổ chức tại trường trung học sau lễ tốt nghiệp, hắn bàng hoàng nhận ra bản thân hoàn toàn không có tư cách bước vào con đường ấy.

Điểm thi vào lớp 10 của hắn tuy không thuộc nhóm thủ khoa toàn Hà Thành, nhưng ba môn Cơ Học, Thuật Lý và Ngôn Ngữ Học đều đạt con số vô cực đứng dọc - một điểm số mà chỉ hơn ba mươi phần trăm học sinh trên cả nước vượt qua. Nếu không vì kết quả kiểm tra thức tỉnh, có lẽ hắn đã đủ khả năng đặt chân vào Trường Chuyên Cơ Thuật Sư Amsterdam - nơi được mệnh danh là lò luyện thiên tài của An Nam.

Thậm chí, vì nó mà cả nguyện vọng hai của hắn cũng trượt. Đêm đó hắn đã trằn trọc suốt mấy tiếng, khó có thể vào giấc…

Thế rồi bình minh vào cái thời tiết hè oi bức ló dạng từ lúc năm giờ sáng. Chiếc điện thoại iPhone 12 Pro Max trên đầu giường vang lên tiếng chuông inh ỏi quen thuộc - loại âm thanh từng khiến nhiều con “vợ” thức dậy đi làm với tâm trạng uể oải. Nhưng đối với Tuyệt Trần, từ điển sống hằng ngày của hắn chưa từng có khái niệm “ngủ nướng”. Trừ những hôm bị tư bản vắt đến kiệt sức thì hắn luôn dậy đúng giờ.

Hôm nay, hắn tỉnh dậy nhanh hơn mọi khi, không phải do chuông báo thức, mà là cú sốc đầu đời vì trượt cả hai nguyện vọng.

Tuyệt Trần lặng người, từ hôm qua đến giờ bản thân vẫn còn khó tin. Hắn đã nỗ lực rất nhiều để đạt được điểm số ấy. Nếu gọi là thiếu may mắn thì cũng đúng, nhưng sâu trong lòng hắn hiểu, có lẽ mình vốn không có duyên với con đường Ma Thuật Sư, thứ mà hắn đã ôm ấp suốt bao năm qua.

Ngồi dậy, hắn thở dài.

"Ôi cuộc sống..."

Mười lăm tuổi, cái tuổi đáng lẽ vẫn còn đang được cha mẹ che chở, vậy mà Tuyệt Trần đã phải vật lộn với cuộc sống người trưởng thành: cơm áo gạo tiền, tương lai, trách nhiệm. Tài khoản ngân hàng của hắn vẫn chưa chạm đến mức chín chữ số. Nghe thì buồn cười, vì ở tuổi này cần gì tiêu tiền nhiều?

Đúng thôi, nếu như hắn còn cha mẹ bên cạnh. Nhưng mẹ hắn mất khi sinh, cha thì biến mất cách đây một năm, để lại một căn nhà hai tầng đầy đủ tiện nghi cùng một lá thư với nội dung ngắn ngủi. Kể từ hôm đó, tự dưng hắn thành trẻ vị thành niên mồ côi.

Họ hàng bên ngoại vẫn còn, nhưng Tuyệt Trần chưa từng chủ động tìm đến. Vì một vài lý do nào đó đủ khiến hắn cắt đứt quan hệ liên lạc. Giờ thì hắn sống một mình, tự lao động, tự kiếm tiền, tự lo học phí và sinh hoạt hằng ngày suốt một năm qua.

Thất bại trong kỳ kiểm tra thức tỉnh là một cú tát mạnh vào mặt hắn, vì hai lý do: hắn không thể đánh thức bất kỳ loại ma thuật thuộc tính nào cả, và Tinh Thần Lực của hắn... yếu đến mức đáng thương. Giấc mơ thuở nhỏ được trở thành Ma Thuật Sư mạnh nhất thế giới chính thức tan thành mây khói. Quả thật thứ giết chết niềm vui của một đứa trẻ chính là hiện thực tàn khốc.

Tuyệt Trần bước vào phòng tắm, thẫn thờ nhìn chằm chằm bản thân trong gương khá lâu. Hắn có gương mặt oval, ngũ quan hài hòa, đôi mắt to sáng cùng sống mũi cao thẳng, tạo nên một vẻ đẹp nhẹ nhàng và điềm đạm. Trông hắn giống như một vị công tử thư sinh của cuộc sống thường ngày hơn là một gã mồ côi sống giữa thế giới ma thuật đầy khốc liệt.

Nhưng nhìn đẹp cũng chẳng thay đổi được thực tại. Hắn rửa mặt và đánh răng, bắt đầu một ngày mới như mọi khi.

Hôm nay là Chủ nhật, ngày cuối tuần, nhưng hắn vẫn phải đi làm. Công việc chủ yếu là tiếp nhận các nhiệm vụ từ chi nhánh của Liên Đoàn Thợ Săn Quốc Gia - một tổ chức hợp pháp được thành lập ra bởi các chính phủ của nhiều quốc gia, chuyên quản lý các Thợ Săn, những người săn yêu thú và làm các việc nguy hiểm ngoài khả năng của thường dân.

Tuyệt Trần không ăn sáng, nó đã là thói quen từ lâu. Nhưng hai ly nước lọc lớn mỗi sáng là thứ không thể thiếu, như một nghi thức nhỏ để khởi động một ngày mới.

Hắn khoác balo rằn ri lên vai, khép cửa lại, và bước ra một thế giới chẳng hề dễ dàng với những kẻ không có thiên phú. Chỉ mong cuộc sống đừng khó khăn với hắn quá...

Tuy không thể thức tỉnh Ma Thuật và tinh thần lực cũng không đủ mạnh, Tuyệt Trần lại sở hữu một thể chất vượt trội đáng kinh ngạc.

Chỉ mất sáu phút đồng hồ, hắn đã chạy từ Nghi Tàm đến tận Lăng Bác – nơi yên nghỉ của vị lãnh tụ kiệt xuất, cũng là Ma Thuật Sư Quang Hệ duy nhất trong lịch sử An Nam từng chạm đến cảnh giới thần cấp.

Tương truyền rằng, năm đó Ngài từng giơ tay lên trời, triệu hồi hàng vạn thanh kiếm ánh sáng, tiêu diệt cả triệu thủy quái xâm lược từ biển Đông. Cả một vùng biển bị nhuộm đỏ màu máu, thây chất thành núi. Chiến tích ấy là biểu tượng cho ý chí bất khuất của người An Nam, và vẫn luôn được khắc ghi như một ngọn hải đăng dẫn đường cho thế hệ trẻ sau này.

“Chắc hẳn thuộc tính ma thuật của mình vẫn chưa đến lúc thức tỉnh… nếu cố gắng, biết đâu sẽ có ngày ta thức tỉnh được ma thuật và trở thành một Nam Chí Minh thứ hai...”

Tuyệt Trần siết chặt nắm đấm, thầm nhủ với lòng. Dẫu biết sức mình có hạn, nhưng hắn có chấp niệm với ma thuật rất lớn, chưa bao giờ biết từ bỏ. Niềm tin trong hắn vẫn vững như bàn thạch.

Chi nhánh Liên Đoàn Thợ Săn Quốc Gia nằm trên đường Hùng Vương, ngay gần Lăng Bác. Công trình được thiết kế theo lối kiến trúc mái vòm phương Tây, bề thế và trang nghiêm. Tính cả khuôn viên và cơ sở vật chất bên trong, diện tích của chi nhánh này rộng hơn năm trăm mét vuông.

Bên trong đại sảnh, một vài thợ săn đã có mặt từ sớm để nhận nhiệm vụ ủy thác. Tại quầy lễ tân, một cô gái đang cần mẫn rà soát lại danh sách nhiệm vụ ủy thác vừa được cập nhật trong ngày trên máy tính. Cô tên là Ngô Kim Phượng - nhân viên chính thức mới được nhận sau hai tháng thử việc.

Kim Phượng có dáng người nhỏ nhắn, cao không quá một mét sáu, nhưng vóc dáng lại rất bắt mắt. Cô mặc bộ đầm công sở đen ôm sát, vừa đủ kín đáo để lịch sự, vừa đủ tinh tế để tôn lên đường cong quyến rũ, đầy đặn ở cả phần trên lẫn phần dưới. Gương mặt cô thanh tú với lớp trang điểm nhẹ nhàng, nước da trắng mịn như men sứ, toát lên vẻ chuyên nghiệp và nhã nhặn.

Sau khi kiểm tra xong bảng nhiệm vụ, Kim Phượng tiến đến một tấm bảng điện tử lớn treo giữa đại sảnh. Cô bắt đầu xếp lại các nhiệm vụ theo thứ tự thời gian, độ khó. Nhiệm vụ cũ được đẩy xuống dưới, còn các nhiệm vụ mới, nhất là loại khẩn cấp hoặc có độ nguy hiểm cao thì được dán lên hàng đầu để các Thợ Săn dễ thấy.

Giá trị phần thưởng của mỗi nhiệm vụ rất khác nhau, tùy vào độ khó và tính cấp thiết. Càng nguy hiểm thì số tiền càng hấp dẫn... nhưng cũng dễ bỏ mạng.

Lúc này, một nhóm thợ săn ba người bước đến, một thanh niên trong đó tiến lên trước, tươi cười nói:

“Em gái lễ tân ơi.”

“Nay nhóm anh lại nhận ủy thác tiếp đây, có nhiệm vụ ba sao nào không?”

Kim Phượng đang bận phân loại nhiệm vụ, nghe vậy mới quay lại nhìn. Thấy tổ đội chỉ vỏn vẹn ba người, cô khẽ lắc đầu rồi tiếp tục công việc đang dang dở.

“Quy định đã ghi rõ, nếu một tổ đội không đủ bốn người thì không thể nhận nhiệm vụ ba sao.”

Cô lạnh nhạt đáp, khiến thanh niên kia chỉ biết cười khổ, muốn cãi cũng không được.

Độ khó của ủy thác được chia thành ba cấp: sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Mỗi cấp lại có số sao tương ứng - ví dụ như sơ cấp từ một đến ba sao, trung cấp từ bốn đến sáu sao.

Muốn nhận nhiệm vụ, trước tiên phải có giấy chứng nhận cấp bậc thợ săn. Nhiệm vụ một sao chỉ cần một thợ săn một sao là đủ.

Từ hai sao trở lên sẽ cần một tổ đội có ít nhất hai đến ba thợ săn cùng cấp. Nếu không đủ số lượng, xác suất hoàn thành nhiệm vụ sẽ rất thấp, kéo theo hậu quả nghiêm trọng.

Với những tổ đội không đáp ứng đủ yêu cầu, lễ tân có trách nhiệm từ chối duyệt ủy thác.

Nam thanh niên cũng hiểu rõ điều này, đành tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Bọn anh biết, nên mới đang chiêu mộ thêm thành viên đây.”

“Nhưng tổ anh mới lập chưa đầy ba tháng, danh tiếng sao bằng mấy đội lâu năm được. Chưa tìm được ứng viên phù hợp.”

Thật ra, chẳng ai ham hố gì với một đội toàn tân binh mới vào nghề. Không ai muốn đánh cược tính mạng với những người còn non kinh nghiệm. Đại đa số sẽ chọn tham gia những tổ đội danh tiếng và đã hoạt động lâu năm.

Nữ lễ tân vẫn giữ nguyên thái độ, kiên quyết lắc đầu:

“Tôi rất tiếc. Nhưng nếu không đủ điều kiện thì cũng không giúp gì được.”

“Thật sự là không còn cách nào khác sao…”

Nam thanh niên tỏ vẻ tiếc nuối.

“Việt ơi, nếu không được thì thôi vậy.”

Người đàn ông cùng đội lên tiếng. Nhìn qua thì gã đã đứng tuổi, khoảng ba mươi lăm đến bốn mươi.

“Thật ra tiền thưởng nhiệm vụ hai sao cũng đâu có ít đâu đội trưởng ha.”

“Đợi tìm thêm được đồng đội mới rồi quay lại cũng không muộn mà, em thấy trước mắt cứ nghe chị ấy đi ạ.”

Thiếu nữ trẻ trong đội hơi nghiêng đầu, giọng nói dễ thương như tính cách.

Nam thanh niên tên Việt nghe vậy, chỉ biết gãi đầu rồi gượng cười:

“Đành phải vậy thôi, ha ha…”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...