Ma Thuật Và Cơ Khí: Đỉnh Cao Của Sinh Mệnh và Tiến Hoá!/Chapter 2: Mở đầu (2)Chapter 2: Mở đầu (2)
20px

Lúc này, cánh cửa ra vào tự động kéo sang hai bên. Một nữ thợ săn tóc đỏ trong tổ đội gần đó vô tình đưa mắt nhìn. Nàng thấy một người lúc này từ bên ngoài bước vào.

"Cậu ta đây rồi..."

Lời này của nữ thợ săn không lớn, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, nhất là các thợ săn trong đại sảnh. Suốt một năm qua, các thợ săn truyền tai nhau về một kẻ chưa thức tỉnh ma thuật. Kẻ đó mang biệt danh - Thợ Săn Không Ma Thuật. Hắn đã tự mình hoàn thành mười hai nhiệm vụ một sao liên tiếp trong vòng nửa năm.

Một vài thợ săn tân binh nay được tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của Thợ Săn Không Ma Thuật, thật bất ngờ khi đó là thiếu niên còn rất trẻ. Nhưng đối với các thợ săn lão làng đã làm lâu năm ở đây, họ đã không quá xa lạ gì về gương mặt trẻ tuổi này.

Vẫn như thường ngày, hắn mặc chiếc áo thun màu đen ôm sát người, làm tôn lên đường nét săn chắc trên cơ thể. Cùng với chiếc quần ống rộng bo cổ chân như loại quần dành cho võ thuật. Hắn đi đôi giày thể thao. Phong cách theo thiên hướng thể thao, giản dị, rẻ tiền mà dễ di chuyển trong chiến đấu. Phối với nhau trông rất hợp, làm nổi bật vóc dáng cao gầy của hắn với chiều cao một mét bảy hai.

Hắn có tóc màu đen, kiểu layer dài, hơi phồng do tóc được uốn nhẹ. Khuôn mặt oval, cặp mắt to và sáng trông rất có thần, sống mũi cao thẳng, đáng để khen đây là một nét đẹp khá hài hoà và cuốn hút. Người này không ai khác chính là Vũ Tuyệt Trần.

"Trần ơi, suy nghĩ lại về việc tham gia tổ đội của anh chưa?"

Một thanh niên trong tổ đội gần đấy cười, vẫy tay.

"Dạ, chuyện đó..."

Tuyệt Trần đang tìm lý do từ chối để không mất lòng. Lúc này một người đàn ông ở đội thợ săn khác cười khẩy.

"Còn trẻ nên suy nghĩ kỹ a, hạt giống tốt nên được gieo ở ruộng tốt, không thể chọn bừa nơi trồng."

"Ý của ông, hẳn là đang nói tổ đội của chính ông không có tư cách để chiêu mộ cậu ấy nhỉ?"

Một cô gái bước đến, khoác vai Tuyệt Trần, chính là nữ thợ săn tóc đỏ vừa nãy. Do vòng một quá lớn, đến mức mà chiếc váy sườn xám của nàng đã rất khó khăn để ngăn không cho cục thịt thừa lọt ra ngoài. Khiến ai nấy nhìn vào đều đỏ mặt. Kết hợp với tông giọng mềm mại, ma mị đủ để xuyên thấu đến tận xương của phái nam, khiến ai cũng muốn gục ngã.

"Phải không em zai? Về với đội của chị đi, có nhiều cái thú vị mà em chắc chắn sẽ thích nè."

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn mà khẽ cười, cặp ngực đưa đẩy sát vào người bằng vẻ lả lơi như muốn quyến rũ thiếu niên.

"Nghĩ kỹ mà xem, vào đội của chị em sẽ không phải làm nhiệm vụ nhiều chỉ để kiếm tiền, còn có những hoạt động vui vẻ khác đấy..."

Nàng đặt ngón tay lên má hắn, đôi môi căng mọng khẽ liếm nhẹ. Nhìn cảnh này khiến cho mấy tên thợ săn khác muốn mời chào Tuyệt Trần phải trố mắt, chửi thầm một câu: "Con quỷ cái này quá vô đạo bất lương!"

Mà Kim Phượng thấy vậy, lộ rõ vẻ không vui. Chính nàng cũng không hiểu vì sao...

Chỉ biết chiêu trò câu dẫn của nữ thợ săn rất chí mạng, như bao nam nhân khác chắc chắn sẽ bị hãm vào. Không ai nghĩ Tuyệt Trần sẽ giữ vững được tinh thần. Nhưng thật không ngờ, hắn lại nhẹ nhàng gạt tay đối phương. Gương mặt non nớt chưa có bao nhiêu trưởng thành lúc này lộ ra vẻ kiên định.

Hắn bước ra hai bước, dõng dạc nói với toàn thể thợ săn đang có mặt ở sảnh.

"Em thành tâm cảm ơn mọi người, suốt khoảng thời gian qua đã cho em nhiều cơ hội để em có thể phát triển trong tương lai."

"Thế nhưng em cảm thấy bản thân mình chưa thật sự phù hợp để bắt đầu làm việc nhóm, vì thế mà phải phụ sự mong đợi của mọi người, em chân thành xin lỗi."

"Em sẽ không tham gia vào bất kỳ tổ đội nào khi chưa thật sự chuẩn bị ạ."

Dứt lời, hắn cúi người, xem như thay cho lời cảm ơn. Chẳng biết bao giờ mới có nhiều cơ hội như vậy chạy đến, nhưng hắn biết thời điểm hiện tại không thích hợp cho bản thân gia nhập vào bất kỳ tổ đội nào. Nên nói rõ quan điểm để những người khác bỏ đi ý định mời chào hắn. Còn lý do vì sao Tuyệt Trần muốn vậy thì chỉ bản thân hắn mới rõ.

Hành động này của hắn ở trong mắt các thợ săn khác chiếm lấy rất nhiều thiện cảm.

"Anh thấy chú em thú vị phết, bao giờ thay đổi ý định thì đến tìm anh mày."

Một nam thanh niên mặc sơ mi đen lạ mặt đi đến, từ trong túi áo rút ra một tấm thẻ, ném về phía Tuyệt Trần.

"Giữ kỹ nhá, không chú em lúc muốn tìm anh mày cũng không dễ đâu."

Nam thanh niên nói xong, quay người rời khỏi đại sảnh. Còn Tuyệt Trần không biết gã là ai nên chẳng quan tâm lắm, chỉ tiện tay cất luôn tấm thẻ vào túi quần.

Có thợ săn nhận ra thân phận của nam thanh niên vừa rồi, lớn tiếng kêu.

"Chẳng phải đó là Nguyễn Thanh Tùng, đoàn trưởng của Hội Thập Kiếm hay sao?!"

"Có gì mà phải ngạc nhiên?"

Thợ săn khác lên tiếng.

"Há?!"

Có người giải thích.

"Đấy là ngươi không biết tháng trước có thành viên của Hội Vương Giả còn đưa lời mời chào tên nhóc này nhỉ?"

Ở Hà Thành, không ít các bang hội Ma thuật sư và Cơ thuật sư có danh tiếng rất lớn. Hội Vương Giả và Thập Kiếm chính là một trong số đó.

Nhiều người mới đến cũng không dám xem thường Tuyệt Trần, vì họ thầm nghĩ: "Ắt phải có lý do nào đó mà một thợ săn chưa thức tỉnh ma thuật lại có nhiều tổ đội và bang hội chào đón đến thế."

" Đứa bé này... hừ, sớm muộn nhóc sẽ về tay chị đây thôi! " Nữ thợ săn tóc đỏ kia không hề từ bỏ ý định chèo kéo Tuyệt Trần, chỉ lườm hắn một chút, rồi lạnh lùng xoay người trở về tổ đội.

Không rõ lý do có luồng điện chạy dọc sống lưng, Tuyệt Trần nhìn về phía bóng dáng mềm mại ấy rời đi, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào vì thoát được áp lực "to lớn" kia.

Lúc này đại sảnh nhanh chóng trở lại bầu không khí bình thường.

Vừa nhìn thấy Tuyệt Trần bước đến trước quầy lễ tân, ánh mắt Kim Phượng sáng rực như bình minh sau cơn giông. Nàng liền chạy về vị trí làm việc, bỏ mặc tổ đội của Hùng Việt đứng đó.

" Cô nàng này bị sao vậy? " Thấy thái độ khác thường của nữ lễ tân, Hùng Việt trong lòng mọc lên dấu hỏi chấm.

Trở lại với cô nàng lễ tân xinh đẹp và cậu thợ săn may mắn.

"Kỳ thức tỉnh ma thuật lần này của em thế nào rồi hả, ngài Thợ Săn Không Ma Thuật?"

Kim Phượng mỉm cười, tay phải chỉnh lại tóc mai. Thái độ dịu dàng hiện rõ trên nét mặt, so với vẻ lạnh nhạt khi tiếp xúc với thợ săn khác, hoàn toàn trái ngược một trời một vực.

Bị nhắc lại chuyện cũ không vui, Tuyệt Trần không hề tức giận, chỉ cười khổ lắc đầu.

"Em không được may mắn rồi chị Phượng à..."

"Đừng nói là em thức tỉnh phải hệ nước nhé?!"

Kim Phượng trêu.

" Nếu là hệ nước thì đã tốt, đây lại không thể thức tỉnh nổi mới chán đây. "

Tuyệt Trần thầm nghĩ trong lòng, sau đó giải thích với nữ lễ tân. Các thợ săn khác tranh nhau nghe lỏm, ai cũng tò mò về vấn đề thức tỉnh của vị Thợ Săn Không Ma Thuật.

Thế nhưng sau khi nghe xong, Kim Phượng cho đến những người khác đều vô cùng ngạc nhiên. Vốn nghĩ với tiềm năng mà hắn đã thể hiện suốt một năm qua, việc thức tỉnh Ma thuật đáng lẽ ra phải thuận lợi mới đúng. Cớ sao lại không thể. Đúng là ông trời đã bỏ quên một tài năng trẻ...

"Xem như cái biệt danh Thợ Săn Không Ma Thuật gắn liền với em đến hết đời nhỉ, ha ha."

Tuyệt Trần cười nhẹ một tiếng, cho dù vậy vẫn không giấu được vẻ đượm buồn trong mắt Kim Phượng.

"Thôi không sao, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, hiện tại nếu em cứ cố gắng hết những gì mình có và không bỏ cuộc."

"Chị nghĩ tương lai chắc chắn sẽ không phụ lòng em đâu!"

Nàng ra sức an ủi thiếu niên trước mắt, vì không đành lòng khi thấy hắn buồn. Thấy Tuyệt Trần nhìn mình với vẻ mặt kỳ lạ, nàng mới nhận ra bản thân lo lắng thái quá, liền ngượng đỏ cả mặt.

"Biết đâu lúc đấy thức tỉnh được ma thuật lôi hệ đâu ha..."

"Cảm ơn chị, em sẽ xem chúng như lời động viên mỗi khi bắt đầu một ngày mới vào buổi sáng."

Tuyệt Trần vui vẻ đáp, hắn cực kỳ trân trọng những ý tốt mà người khác dành cho mình. Vốn sống trong hoàn cảnh mất mẹ từ khi còn nhỏ, không có lúc nào là hắn ngừng khao khát có được thứ tình cảm yêu thương và sự công nhận ấy.

Nhưng hắn chỉ biết đem những khát khao ấy giấu nhẹm đi trong lòng. Bởi hắn không muốn ai thấy một mặt yếu đuối, thảm hại đó. Chính cha hắn đã dạy điều này. Nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, Tuyệt Trần vào thẳng vấn đề.

"Nay em muốn đăng ký nhận nhiệm vụ hai sao ạ."

"Em đã muốn làm nhiệm vụ cao hơn rồi sao..."

Kim Phương cũng không có vẻ gì là bất ngờ lắm, vì vài ngày trước, chính hắn đã nói lần tới sẽ làm nhiệm vụ hai sao. Thế là nàng liền bắt đầu vào công việc của một lễ tân.

"Hiện tại chị có ba loại nhiệm vụ hai sao phù hợp với năng lực của em."

Nàng gộp thông tin của ba nhiệm vụ thành một cái mã QR, sau đó đưa cho Tuyệt Trần quét.

Loại nhiệm vụ thứ nhất hiện trên màn hình: Thu thập xác của Ma thú Dạ Lang ở thành phố Bắc Linh. Tiền thưởng cho một cái xác là mười triệu đồng.

Loại nhiệm vụ thứ hai: Truy tìm tung tích và bắt sống kẻ đã phóng hoả chết hơn trăm người, nghi vấn kẻ này là thành viên của tổ chức Hắc Thần Giáo. Tiền thưởng là ba trăm triệu đồng.

Loại nhiệm vụ thứ ba: Giết con quỷ thứ tám trong Bát Quỷ Nguyệt. Tiền thưởng là hai trăm triệu đồng.

Tuyệt Trần đang phân vân không biết nên chọn nhiệm vụ nào trước tiên.

"khoan đã!"

Thợ săn Hùng Việt cùng với hai thành viên trong đội của anh ta bước đến chỗ hắn.

"Vì lý do gì mà em cho cậu ta nhận nhiệm vụ hai sao trong khi quy định yêu cầu là ít nhất hai người cơ mà?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...