Chớp mắt đã đến lượt cậu út trông tôi, cậu út đeo cho tôi mấy lớp khẩu trang, lại mặc thêm mấy cái áo khoác kỳ quái rồi mới đưa tôi vào xưởng.
Tổ trưởng xưởng không cho tôi vào: “Cái này không ổn, thật sự không ổn với trẻ con. Không phải tôi không cho vào, chứ nếu là xưởng dệt hay xưởng thú bông thì tôi nhắm một mắt mở một mắt cũng được.”
Năn nỉ hết nước hết cái, cậu út đành để tôi ở tạm trong phòng làm việc của tổ trưởng một ngày.
Tổ trưởng là một chú có tay chân to như cột nhà, vừa ôm tôi là cả người cứng ngắc, chỉ biết dang tay để tôi bám cho chắc, cứ thế treo tôi qua treo tôi lại.
Lúc ngủ trong phòng làm việc, tôi lại mơ một giấc mơ.
Cậu út đi qua rất nhiều căn phòng có những cái vại lớn, tấm ván gạch dưới chân bỗng nứt ra, cậu ấy rơi xuống.
Tôi khóc lớn rồi tỉnh dậy, làm tổ trưởng giật nảy cả người.
Ngày hôm đó, mọi người đều nhìn thấy vị chú tổ trưởng cao lớn thô kệch, trên cánh tay treo lủng lẳng một bé gái nhỏ chạy khắp nhà máy tìm người.
Vừa thấy cậu út, tôi đã vừa khóc vừa lao tới ôm chặt lấy cậu, chết sống không buông.
Tôi lắp bắp kể lại giấc mơ, sắc mặt cậu út rất phức tạp, cuối cùng nói chuyện với tổ trưởng hồi lâu, xin ứng lương trước.
Ông chủ nhà máy là một chú vừa trắng vừa béo, nổi giận lên trông như cái bánh bao nhỏ.
Ông ta nói tài vụ đã tan làm, không thể cố tình gọi người chạy một chuyến, bảo ngày mai quay lại lĩnh tiền.
Cậu út đành dẫn tôi đi tìm chị Tiểu Thúy trước, hôm nay chị Tiểu Thúy bày sạp cũng kiếm không được nhiều, thậm chí còn lau cả son môi của mình đi… à không, son đen.
Hai người vẫn dẫn tôi đi ăn mì, nhưng vừa tới cửa tiệm mì lại dừng lại.
Chị Tiểu Thúy nói chị biết nấu mì, mua gói mì sợi về đi.
Hai người vào căn nhà thuê của chị Tiểu Thúy bắt đầu nấu mì gói, trong bếp leng keng loảng xoảng, tiếng kêu thảm thiết không ngừng, thỉnh thoảng còn bốc ra mùi cháy khét.
Cuối cùng bưng ra được một bát mì không cháy và hai quả trứng ốp la, nhưng hai người họ thì dính đầy bụi than, đành để tôi ăn mì trước, còn họ đi tắm.
Lúc hai người đi ra, là hai gương mặt còn non nớt, chị Tiểu Thúy mười sáu tuổi, cậu út mới mười tám tuổi, chúng tôi ngồi cạnh nhau, cứ như ba đứa trẻ to xác đang chơi nhà chòi, không có bố mẹ, chúng tôi chính là bố mẹ của nhau.
Ngoài trời đổ mưa, trong căn phòng chật nhưng ấm, hai đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ cùng một đứa bé ngồi ăn chung một bát mì.
Buổi tối tôi mơ thấy lửa cháy, mơ thấy cái ông chủ vừa trắng vừa béo bị một ông béo đen đè xuống, rồi bị đẩy vào lửa.
Tôi lại khóc lên.
Bên trái, bên phải cùng lúc vang lên tiếng nói:
“Làm sao vậy? Đi tè à?”
“Nửa đêm tỉnh dậy cũng không phải chuyện gì, trẻ con vẫn còn đang lớn mà.”
Tôi túm chặt lấy cậu út: “Chú mập kia sắp gặp chuyện rồi.”
6,
Chú trắng béo suýt nữa bị nướng chín, may là cậu út lao tới đúng lúc, thân hình gầy nhỏ của cậu va vào chú béo đen rồi bật ngược lại, làm chú trắng béo đang ngơ ngác tỉnh táo hẳn lên, sau đó chú ấy cũng bật dậy cùng cậu út chế ngự được chú béo đen.
Cậu út bị đánh sưng cả mặt, trên người cũng bị bỏng rất nhiều chỗ, nhưng lại lấy về được ba vạn tệ, cậu cười khoe với chị Tiểu Thúy.
Chị Tiểu Thúy cầm tiền, mắt sáng rực lên, do dự hồi lâu: “Giữ lại mua sữa bột cho Thẩm Tử Nặc đi, đứa nhỏ lớn thế này sau này chỗ cần tiền còn nhiều lắm.”
Cậu út do dự hồi lâu, cậu cất đi một phần, phần còn lại đẩy cho chị Tiểu Thúy: “Em đi học đi.”
Chị Tiểu Thúy ngẩn ra, cứ thế ngơ ngác nhìn cậu.
“Tôi cả đời này chắc chỉ thế thôi, em còn nhỏ, em đi học đi.”
Sau đó liền ăn ngay một cái tát lớn của chị Tiểu Thúy.
“Đồ chó chết, tôi thấy sách là đau đầu, anh coi tôi là kẻ thù à? Học cái quái gì, muốn học thì anh học đi.”
“Tôi không học, vừa nhìn thấy cổng trường là tôi sắp bị huyết áp cao rồi.”
Hai người đẩy qua đẩy lại số tiền đó, cuối cùng chị Tiểu Thúy lấy hai trăm tệ, chạy ra hiệu thuốc mua thuốc bôi bỏng cho cậu út.
Nước mắt rơi từng giọt từng giọt, nhưng không giọt nào rơi vào vết thương của cậu út, chị rất cẩn thận, rất cẩn thận.
Số tiền này phải tiêu thế nào, họ bàn rất lâu mà vẫn chưa quyết.
Chỗ cần tiền thì quá nhiều, nhưng món nào cũng không phải chuyện sống chết, nên đều tiếc không dám tiêu thêm chút nào.
Đêm đó không ai ngủ được, mỗi người ở bên trái và bên phải tôi mà thở dài.
Cậu út không còn chỗ ở, đành tạm ở nhờ chỗ chị Tiểu Thúy, phòng thuê nhỏ như vậy, nhưng ngủ cùng họ tôi chẳng hề thấy chật, ngược lại còn thấy rất an toàn…
Chỉ là tiếng ngáy hơi to…
Tôi lại mơ một giấc mơ khác, mơ thấy mấy người giàu có ăn mặc bảnh bao lái xe tới tìm chị Tiểu Thúy, nhưng trên đường xảy ra tai nạn, xe đâm gãy lan can ven đường rồi lao thẳng xuống nước, người trong xe hoảng loạn thất kinh, nhưng chỉ có thể cùng chiếc xe chìm dần xuống đáy nước.
Tôi há miệng định khóc, thì trong miệng bị nhét vào một cái núm vú giả, dòng sữa ấm nóng thơm ngậy chảy vào miệng.
Giọng cậu út mơ mơ màng màng: “Tôi đã bảo là đứa nhỏ khóc vì đói mà, không sao đâu bé con, sau này sẽ có sữa bột uống rồi…”
Tôi mơ màng sắp ngủ thiếp đi, bỗng giật mình, đẩy đẩy chị Tiểu Thúy: “Chị Tiểu Thúy, bố mẹ chị gặp nguy hiểm.”
“Thế thì tốt quá, chết chưa? Chết rồi tôi đi xem náo nhiệt.”
“Là bố mẹ ruột của chị.”
“Chính là bố mẹ ruột của tôi, hai lão súc sinh đó!” Chị Tiểu Thúy nghiến răng nghiến lợi.
Tôi lắc đầu: “Không phải hai người bố mẹ đã bắt chị đi từ nhà người khác, mà là bố mẹ ruột đã sinh ra chị, ôm chị mà cười, ôm chị mà thương chị ấy.”
Chị Tiểu Thúy ngẩn ra.
7,
Khu vực cầu thành đã vây kín rất nhiều người, bốn phía đều ồn ào náo động, mọi người nhìn chiếc xe đang từ từ chìm trong hồ.
Có người muốn lao xuống nước cứu, nhưng người trong xe hình như đều đã ngất, bên ngoài lại không có dụng cụ tiện tay, đành trơ mắt nhìn chiếc xe chậm rãi chìm xuống nước.
Lúc này, chị Tiểu Thúy đạp một chiếc xe đạp công cộng tới, trên lưng đeo búa, tua vít, dùi đục như một quả đạn pháo, “rẹt——” một tiếng dừng chính xác trước lan can, rồi tại chỗ bật lên, “tõm” một tiếng nhảy xuống.
“Cứu được rồi! Cứu được rồi!”
Mấy người tốt bụng vừa rồi đã xuống nước cứu người cũng lần nữa nhảy xuống theo chị Tiểu Thúy.
Chị Tiểu Thúy vung dụng cụ trong tay, đập vào cửa kính, vài cái đã đập vỡ cửa xe, những người tốt bụng lập tức ùa vào, lần lượt cứu người trong xe ra.
Lúc cậu út tôi dẫn tôi tới nơi, chị Tiểu Thúy đã được người ta ôm lấy mà khóc nức nở.
Chaporia
Bình Luận (0)