Vị phu nhân giàu sang toàn thân ướt sũng, nhưng vừa mở mắt đã biết cảm ơn ân nhân, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy một gương mặt gần như giống hệt mình.
Ngay lập tức chẳng còn quan tâm gì nữa, vừa khóc vừa kêu:
“Là con gái tôi à? Là Linh Lung sao?”
Tên thật của chị Tiểu Thúy là Vương Thúy, nhưng lẽ ra chị phải tên là Thôi Linh Lung, tên ở nhà là Châu Châu, vì vừa sinh ra đã tròn trịa đáng yêu, như một hạt ngọc trai nhỏ vậy.
Chú dì nhà họ Thôi muốn đưa chị Tiểu Thúy đi, chị Tiểu Thúy không chịu, họ liền vừa khóc vừa đi theo, đi mãi theo đến tận căn nhà thuê của chị Tiểu Thúy.
Cậu út tôi trên người còn bôi đầy thuốc bỏng nhầy nhụa, mắt còn ngái ngủ, một tay nắm tay nắm cửa, một tay đỡ mái tóc dựng đứng như lửa ma của mình:
“Tiểu Thúy, em xem tóc anh có phải không dựng lên trời nữa mà dựng sang bên trái rồi không?”
Vị dì nhà họ Thôi vừa thoát chết trong gang tấc toàn thân run cầm cập, suýt nữa lại ngất đi.
“Châu Châu, đây là ai?”
“Đây là… người tốt đã hiếu kính tôi năm nghìn tệ…”
8,
Sắc mặt chú dì nhà họ Thôi trắng bệch, còn trắng hơn lúc ở trong xe, trắng quá trắng quá trắng.
Hôm đó dì nhà họ Thôi khóc nắm lấy tay chị Tiểu Thúy: “Theo mẹ về nhà! Con nhất định phải đi với mẹ, con muốn sống khổ, con muốn tự dựa vào bản thân, thế cũng được, nhưng con nhìn xem trong nhà này là cái thứ gì? Còn cái này——”
Ngón tay bà ấy vừa chỉ thẳng vào tôi, nước mắt lại rơi xuống: “Ôi trời, trông dễ thương thật đấy, con sinh ra cũng quá sớm rồi…”
Sau khi cuối cùng cũng làm rõ tôi là ai, dì nhà họ Thôi ôm tôi, trong mắt đầy trìu mến, quay sang nhìn cậu út thì ánh mắt lại đầy cảnh giác: “Đều không dễ dàng gì, thật không dễ dàng gì.”
Chị Tiểu Thúy không chịu đi, vừa định nói gì đó thì nghe thấy cậu út cười.
Cậu lảo đảo bước tới trước mặt chú dì nhà họ Thôi, vuốt tóc một cái, vô cùng bóng nhẫy mà nói:
“Thúy nhi, em nói sớm bố mẹ em giàu như vậy thì anh đã không chia tay với em rồi.”
Hôm đó chị Tiểu Thúy tức đến mức tát cậu út hai cái, rồi bị chú dì nhà họ Thôi đưa đi.
Tối đến, cậu út ôm tôi, khóc như cái ấm nước sôi ùng ục.
9,
Sau khi cậu út ngủ rồi, tôi cũng mơ màng ngủ theo.
Nhưng chỗ thuộc về chị Tiểu Thúy trống không, lạnh lẽo, khiến tôi ngủ không yên lắm.
Tôi mơ thấy trước cổng một ngôi trường rất lớn, cậu út ngồi xổm ở đó, trông cậu không còn là mười tám tuổi nữa, già như tám mươi tuổi rồi, bên cạnh là một chiếc xe đẩy nướng khoai lang cũ kỹ.
Tiếng chuông tan học vang lên, những học sinh mặc đồng phục, cả người tràn đầy khí thanh xuân, ồn ào đi ra khỏi cổng trường, cậu ấy lặng lẽ nhìn, sau đó đứng dậy đón họ.
“Khoai lang nướng thơm ngon ngọt lịm đây——”
Lúc này, từ trong trường đi ra một bà lão tóc bạc trắng, trông bà đã rất già rồi, nhưng tinh thần rất tốt, đôi mắt sáng lấp lánh.
Khi cậu út đi đến trước mặt bà, hai người đều sững sờ.
Cuối cùng bà lão nắm chặt tay cậu:
“Chu Kiện Khang, có phải con không? Có phải là con không? Hồi đó cô bảo con tới trường tìm cô, sao con không tìm? Sao con không tới? Cô giáo có thể nuôi con học mà, cô giáo đã tìm con suốt bao nhiêu năm rồi—— muộn rồi, muộn rồi, tất cả đều muộn rồi——”
Cậu út run rẩy ngẩng đầu nhìn bà, gương mặt già nua và bà lão già đến mức gần như không phân biệt nổi ai trẻ hơn ai.
Bông tuyết lả tả rơi xuống, tôi ngồi dậy đẩy đẩy cậu út:
“Cậu út, dậy đi, đi học.”
10,
Hôm đó trời rất lạnh, mưa rất to, cậu út run cầm cập đứng ở cổng trường số một, trong lòng là tôi được ôm chặt kín mít.
Sau đó cậu chạy tới trước một nữ giáo viên, môi hơi run, không nói nên lời.
Chaporia
Bình Luận (0)