Vị cô giáo đó cởi áo khoác của mình định khoác lên người cậu, khoác mấy lần vẫn không khoác nổi, tức đến mức chỉ tay vào cậu mà mắng:
“Đã lớn thế này rồi, muốn đi học mà phải do dự lâu như vậy à? Thật không biết điều!”
Chị Tiểu Thúy đã lâu rồi không tới tìm chúng tôi, lần sau tới thì phía sau còn đi theo mấy người mặc đồ đen, mặt kéo dài đến tận đất.
Chị ấy không tìm thấy cậu út ở căn nhà thuê, hỏi thăm hồi lâu mới đến cổng trường đợi người.
Đến lúc tan tự học buổi tối mới thấy cậu út ôm một chồng sách lớn run lẩy bẩy đi ra, bên cạnh là vị cô giáo kia lải nhải không ngừng:
“Tôi đã bảo em làm đề lớn phải cẩn thận hơn, em xem đi, lần này tuy đứng bét! Suýt chút nữa đã thành số dương rồi! Đều tại em sơ ý!”
Cậu út liên tục gật đầu, rồi đột nhiên ngẩng lên, chạm mặt với chị Tiểu Thúy.
Cậu út vừa cắt tóc húi cua, ăn uống béo hơn trước một chút, còn chị Tiểu Thúy tóc dài mặt nhỏ, xinh đẹp tinh xảo, nhìn thật đẹp quá.
Chị Tiểu Thúy vừa khóc vừa chỉ vào cậu út, nói với đám người mặc đồ đen phía sau:
“Mọi người xem đi, tôi đã nói người tốt này thật sự là người tốt, thật sự có chí khí——”
10,
Trong sự quậy phá vừa khóc vừa làm loạn của con gái ruột, chú dì nhà họ Thôi đau đầu đành đồng ý cho cậu út một khoản tiền đi học.
Nhưng lúc chị Tiểu Thúy, không, chị Châu Châu đưa tiền cho cậu út, cậu út lại từ chối.
“Tôi ở đây có tiền, có tiền rồi.”
Chị Châu Châu khóc đến te tua: “Anh có là của anh, đây là tôi cho anh, cái gì tôi có thì tôi muốn cho anh.”
Cậu út nói: “Vậy em cứ giữ giùm anh, đợi lúc anh muốn… ừm… lại tới tìm em xin.”
Hồi trước cậu út có thể toàn thân bỏng nặng chỉ bôi ít thuốc mỡ, đem hết tiền cho chị Châu Châu đi học, nhưng cậu lại không nhận tiền của chị Châu Châu.
“Nhận tiền của bố mẹ em, sau này bố mẹ em sẽ càng không thích anh hơn, anh thì không để ý, nhưng em sẽ buồn.”
Chị Châu Châu chớp chớp mắt nói: “Vậy anh phải thi tốt hơn em một chút, anh học tốt hơn em thì bố mẹ em sẽ không ghét anh nhiều nữa.”
“Cái đó hơi khó, vì em thi tốt hay không thì bố mẹ em cũng vẫn thích em.”
“Đúng là vậy, nhưng anh vẫn phải thi tốt hơn một chút.”
Chị Châu Châu đưa tôi về nhà họ Thôi, chú dì nhà họ Thôi mỗi lần thấy cậu út đều mặt co giật, nhưng họ lại rất thích tôi.
“Cục cưng thật đáng yêu, thật ngoan.”
“Dì Thôi đáng yêu, chú Thôi cũng rất ngoan.”
“Cục cưng thích ăn táo hay anh đào?”
“Chọn táo thì anh đào sẽ buồn; chọn anh đào thì táo sẽ tức giận…”
“Vậy là không chọn được rồi, nếu không chọn được thì ăn cả hai!”
Cuối tuần cậu út sẽ tới nhà đón tôi, rồi đưa tôi về ký túc xá của cậu ở hai ngày, mỗi lần đứng trước cửa nhà chị Châu Châu cậu đều như gặp đại địch, đứng thẳng tắp.
Nhiều lúc tôi còn không phân biệt được cậu với cột điện bên nào thẳng hơn.
11,
Sau này cậu út đỗ vào một trường đại học, hình như đi vào đó là có thể nhảy múa để cứu bố.
Hôm đó cậu chạy tới trước cửa nhà họ Thôi, đưa giấy báo trúng tuyển cho chị Châu Châu xem:
“Em xem, anh thi còn tốt hơn em một chút, nhưng anh không muốn bố mẹ em thích anh hơn, anh, anh, anh, anh——”
Chị Châu Châu hết nói nổi nhìn cậu:
“Nói đi, mau nói nốt đi, nói không xong hôm nay anh đứng ở đây luôn.”
Cậu út nói cả buổi vẫn chưa nói xong.
Chú Thôi và dì Thôi trốn sau chậu cây ngoài cửa đến mức chán ngấy, cuối cùng chú Thôi phải đứng ra:
“Ai cho cậu tới? Cậu mau đi đi, nhà chúng tôi không hoan nghênh cậu!”
Cậu út nói:
“Tôi, tôi chỉ muốn tới tặng một món quà, tôi tặng quà xong sẽ đi, hôm nay là sinh nhật Châu Châu.”
Chaporia
Bình Luận (0)