Cậu út tặng một chiếc khăn quàng cổ, len mềm, chạm vào là thấy ấm.
Cậu út mặt đầy tự hào:
“Tôi tự đan đấy.”
Sắc mặt chú dì nhà họ Thôi càng ghét bỏ cậu hơn.
Cậu út vội giải thích:
“Tôi biết loại đồ thủ công thuần tay này không đáng tiền, nên tôi mua rất nhiều hạt pha lê Swarovski, rồi đính từng hạt từng hạt lên.”
Dì Thôi:
“Cửa hàng Swarovski trong nước không bán hạt rời, đừng nói với tôi là cậu mua ở nước ngoài.”
“À, tôi mua một sợi dây chuyền rồi tháo ra, có phải rất sáng tạo không!”
Hôm đó cậu út bị dì Thôi đánh đuổi ra ngoài.
Nhưng chiếc khăn vẫn được giữ lại.
Cậu cười tủm tỉm bế tôi lên:
“Không sao, lương đi làm của cậu út đã phát rồi, dẫn con đi ăn hamburger.”
Buổi tối, cậu út đặt tôi lên giường, cậu nằm sát bên tôi, phía bên kia tôi là một cái gối được bọc bởi cái chăn lớn.
Cậu nói như vậy thì ngủ sẽ an tâm.
12,
Mẹ tôi tới đón tôi lúc cậu út chuẩn bị đi học đại học.
Dạo này bà sống không được tốt lắm, cô con gái của chú họ Bạch không thích bà, suốt ngày cãi nhau, gây gổ, chú họ Bạch cũng chẳng đứng về phía bà, sự nghiệp vốn đang khá ổn của bà cũng rối tung hết cả lên.
Kết quả là khi nghe nói cậu út và chị Tiểu Thúy, một người đỗ trường trọng điểm, một người lại là tiểu thư bị thất lạc của nhà giàu, bà lập tức nhớ tới lời thầy bói năm đó.
Ông ta nói tôi là phúc oa, phải nuôi cho tốt.
Tính ra thì, hình như sau khi bà vứt tôi đi, mọi chuyện mới bắt đầu đi xuống dốc từ từ.
Bà muốn đưa tôi về nhà.
Tất nhiên cậu út không đồng ý, nhưng lúc cậu ấy đi làm, bà dùng thân phận mẹ ruột để đón tôi khỏi trường mẫu giáo.
“Cục cưng, theo mẹ về!”
“Cậu út nuôi con tốn nhiều tiền lắm đó, mẹ ơi, mẹ cho cậu út bao nhiêu tiền vậy?”
“Một đứa trẻ con thì tốn được bao nhiêu tiền?”
“Con ăn siêu nhiều luôn, một miếng ăn hết một con bò.
”
Mẹ tôi thấy tôi như vậy, biết là không đưa tiền thì tôi sẽ không đi, bèn vừa chửi vừa chuyển cho cậu út một vạn tệ rồi kéo tôi đi.
Bà đưa tôi tới một căn nhà lớn lộng lẫy, nhét tôi vào một căn phòng to đùng, bên trong lạnh ngắt, nói chuyện còn có cả tiếng vọng.
Bà đặt tôi ở đó rồi đi sang xem hoạt hình cùng con gái của chú họ Bạch.
Tôi đặt chăn và gối mỗi thứ một bên, rồi nằm ở giữa.
Tôi mơ một giấc mơ.
Mẹ tôi bị con gái của chú họ Bạch xô từ trên cầu thang xuống, toàn thân đầy máu, bà khóc gào cầu xin con bé cứu đứa con của mình, nhưng cô bé kia lại nói:
“Bà đã hứa với bố tôi là sẽ không sinh con.”
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Trong phòng trống trơn, tôi thấy lạnh lắm, nhưng tôi nghĩ phải kể giấc mơ cho mẹ.
Lúc tôi ra ngoài, mẹ đang nấu khuya trong bếp, nấu xong thì bảo tôi đem qua cho con gái của chú họ Bạch.
Tôi nói:
“Mẹ ơi, chị đó sẽ đẩy mẹ xuống, mẹ sẽ mất em bé của mẹ.”
Mẹ tát tôi một cái, mặt đầy tức giận:
“Đón mày về là để mày chia rẽ nhà tao à?”
13,
Mẹ vẫn mất em bé.
Bà nằm trong bệnh viện, khóc đến xé lòng, cầu xin chú họ Bạch quản bà đi, nhưng chú họ Bạch nói:
“Hôm nay Tình Tình có đại hội thể thao ở trường, tôi nhất định phải đi, không phải chỉ là một đứa trẻ sao, cô tự xử lý được mà.”
Nói xong, ông ta không ngoảnh đầu lại mà đi luôn.
Mẹ cứ khóc ở đó, tôi đi qua muốn an ủi bà, nhưng bà lại đẩy tay tôi ra:
“Cái gì mà sao chổi, cái gì mà phúc oa? Căn bản là tai tinh! Nếu không phải cái miệng quạ đen của mày, làm sao tao có thể mất con được?!”
Mẹ khóc một lúc rồi lại không khóc nữa, bỗng dưng bà vui lên.
“Tao xui thì bố mày cũng phải xui.”
Bà gọi điện cho bố, nói một tràng dài về chuyện tôi là phúc oa, rồi còn tiết lộ là tôi đang ở bệnh viện.
Chaporia
Bình Luận (0)