Liorien Vexhart là một người được sinh ra ở giữa một thế giời mà nơi công nghệ và trò chơi chiến thuật được tôn sùng như tôn giáo. Ngay từ khi còn nhỏ, cậu đã tỏ ra khác biệt hơn với những đứa trẻ khác.
Khi những đứa trẻ cùng tuổi còn loay hoay học cách vẽ bản đồ hay phân tích tình huống cơ bản, Liorien đã lập những chiến dịch mô phỏng hàng trăm trận chiến, thử mọi chiến thuật và tìm cách tối ưu hóa từng bước đi. Mỗi khi bàn cờ hiện ra trước mắt, với cậu, đó không chỉ là trò chơi, mà là một thế giới thu nhỏ, nơi mạng sống, quyền lực và sự phản bội được tính toán tỉ mỉ.
Trong thế giới Crimson Warfield, Liorien là người trẻ tuổi nhất từng vô địch giải đấu quốc tế. Ngay cả các chuyên gia mô phỏng chiến tranh thực tế cũng phải công nhận chiến thuật của cậu vượt xa mọi AI. Nhưng trí tuệ thôi chưa đủ; điểm khác biệt của Liorien là bản tính không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, chỉ biết chinh phục trò chơi đến mức tuyệt đối.
Mỗi ngày, cậu ngồi hàng giờ trước màn hình, ánh mắt sáng quắc, tay di chuyển điêu luyện. Những chế độ khó nhất, nơi mà hàng nghìn người chơi đã bỏ cuộc, cậu đều trải qua. Thất bại ban đầu là điều không thể tránh khỏi. Nhưng với Liorien, mỗi lần thua là một cơ hội để học, để nhận ra lỗ hổng trong chiến thuật. Cậu không hề nản lòng. Ngược lại, thất bại càng khiến cậu khao khát chinh phục, từng bước nâng cấp trí tuệ và kỹ năng của bản thân.
“Lần này… ta sẽ không sai,” Liorien thì thầm với chính mình trong ánh sáng mờ nhạt từ màn hình. Không ai nghe thấy, không ai quan tâm. Chỉ có cậu và bàn cờ, nơi từng quân cờ, từng quân lính, từng kẻ thù ảo đều chỉ là con số để cậu tính toán. Nhưng với cậu, đó là hiện thực.
Cậu thử mọi chế độ: đơn, đa người, mô phỏng chiến tranh với AI tối đa, các thử thách giải đố chiến lược. Ban đầu, cậu thua hàng trăm trận, nhiều lần đến mức nhớ từng nước đi sai lầm. Có những đêm, cậu thức trắng, tay run rẩy vì mệt nhưng mắt vẫn sáng rực khi nhìn các biểu tượng nhấp nháy trên màn hình. Bàn phím cũ kêu lách cách theo nhịp tay cậu, nhịp sống trôi trong bóng tối và ánh sáng nhân tạo.
Mỗi chiến thắng đem lại cho cậu cảm giác hân hoan trọn vẹn. Khi đối thủ mạnh hơn xuất hiện, lòng cậu dâng lên một loại hứng thú không thể che giấu. Cậu không chỉ muốn thắng, mà muốn hoàn hảo tuyệt đối. Không bỏ qua chi tiết nào, không để cơ hội nào trôi qua. Trí tuệ của cậu như một con dao sắc bén, cắt xuyên qua mọi giới hạn của trò chơi.
Người ngoài nhìn vào sẽ thấy đó chỉ là một trò chơi, nhưng Liorien hiểu: mỗi thất bại đều đau như máu, mỗi chiến thắng là niềm hân hoan tuyệt đối. Và cậu biết rằng, bản thân mình đã trở thành một “chiến lược gia toàn năng,” người không bỏ sót chi tiết nào trong chiến trường tưởng tượng của mình.
Ngày qua ngày, giờ qua giờ, cậu tiến bộ không ngừng. Những đòn đánh, những nước đi, những quyết định trong từng trận đều được cậu phân tích, ghi nhớ, tối ưu. Khi AI hay người chơi khác cố gắng bẫy cậu, cậu đã quá tinh ranh để mắc bẫy. Khi họ tấn công, cậu luôn tìm cách đảo ngược tình thế, dùng một quân cờ tưởng như yếu để hạ gục đối thủ mạnh hơn.
Rồi, sau hàng trăm giờ không ngủ, ăn uống tạm bợ, Liorien đã hoàn thành tất cả các chế độ thử thách của Crimson Warfield. Cậu đứng đầu bảng xếp hạng thế giới, không còn ai đủ khả năng đánh bại. Mọi giải đấu, mọi thử thách, mọi trò chơi chiến thuật đều đã khuất phục trước trí tuệ của cậu. Mỗi chiến thắng như một bản khải hoàn, khẳng định rằng không ai có thể soán ngôi thiên tài trẻ tuổi này.
Cậu nhìn màn hình, nơi cuối cùng hiện lên một thông điệp lạ:
“Command of Blood – You have been chosen. The real game begins.”
Liorien nhíu mày. Ban đầu, cậu nghĩ đây là một chế độ thử nghiệm mới, một trò chơi thú vị khác để khám phá. Nhưng khi đọc dòng chữ đỏ rực ấy, một cảm giác lạ lùng len lỏi trong cơ thể. Tim cậu đập nhanh hơn bình thường, một loại cảm giác hồi hộp không phải sợ hãi, mà là hứng thú tột cùng.
Cậu đứng dậy, chạm vào màn hình cảm ứng, thử vuốt, nhấn, kéo. Không có phản hồi. Không có nút thoát, không có phím tắt. Cậu rút dây nguồn, nhưng màn hình không tắt. Không gian quanh cậu co lại, như bị hút vào một nơi khác. Ánh sáng đỏ rực xuất hiện từ màn hình, bao trùm cả căn phòng.
“Thật sao…?” Liorien thì thầm, ánh mắt sáng rực. Cậu cảm nhận một thứ gì đó nóng rần rần trong cơ thể, trong từng mạch máu. Không phải ảo giác. Không phải trò chơi. Đây là thứ gì đó vượt xa tất cả những gì cậu từng biết.
Một luồng sáng chói rực xuất hiện, kéo cậu vào. Mùi sắt, mùi đất, mùi sinh mạng hòa lẫn trong không khí. Cậu cảm nhận máu nóng rần rần nơi tay, nơi tim, nơi từng mạch máu. Trong khoảnh khắc, cậu biết mình không còn trong thế giới của game, mà đang bước vào một chiến trường thật, nơi mỗi mệnh lệnh sẽ nhuốm máu và mỗi quyết định sẽ định đoạt mạng sống.
“Commander… chuẩn bị nhận mệnh lệnh đầu tiên,” một giọng nói vang lên, không từ đâu, nhưng đủ để làm tim cậu đập nhanh hơn.
Liorien hít một hơi sâu. Ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng như khi cậu ngồi trước bàn cờ ảo, nhưng trong sâu thẳm, một tia hứng thú lóe sáng. Đây không phải trò chơi, nhưng cậu sẽ chinh phục nó, như từng chinh phục tất cả các bàn cờ trong đời mình.
Và thế là, Command of Blood – Mệnh Lệnh Của Máu chính thức bắt đầu với Liorien Vexhart, thiên tài chiến thuật trẻ tuổi, người không biết sợ hãi, chỉ biết hoàn thiện chiến thuật, nơi mỗi bước đi đều là mạng sống, mỗi quyết định đều là máu, và mỗi quân cờ đều có tâm hồn và cảm xúc riêng.
Liorien vừa mở mắt, đứng giữa thung lũng rộng lớn, ngần ngại quan sát binh sĩ dưới lá cờ Human Kingdom. Hàng nghìn ánh mắt hướng về cậu, chờ đợi từng mệnh lệnh. Không gian nặng nề, âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua đồng cỏ và nhịp bước của quân lính đứng nghiêm.
Bất chợt, từ phía xa, một hình bóng xuất hiện giữa làn sáng đỏ rực. Cô gái cao quý, mặc bộ giáp màu đỏ thẫm, mái tóc dài bay trong gió, bước từng bước nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. Mắt cô sáng rực, nhìn thẳng vào Liorien, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa tôn kính.
“Commander Liorien Vexhart,” cô nói, giọng vang vọng, đầy quyền lực. “Tôi là Queen Eirlys, cánh tay phải của Vua. Tôi sẽ hướng dẫn ngài hiểu rõ thế giới này.”
Eirlys ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng. Cô giơ tay, chỉ vào hàng nghìn binh sĩ trước mặt Liorien, giọng vang nhưng trầm ổn:
“Ngài Liorien Vexhart, Ngài vừa bước vào Command of Blood. Ta sẽ giải thích cho Ngài cách trò chơi vận hành, để Ngài hiểu rõ luật lệ trước khi ra lệnh đầu tiên.”
Liorien nhíu mày, cảm giác vừa hồi hộp vừa hứng thú trào lên. Ngài sẽ phải tính toán cẩn thận từng bước , cậu nghĩ. Đây không còn là trò chơi ảo nữa.
“Ngài là King, trung tâm của chủng tộc. Quân cờ dưới quyền là sinh vật sống thật, có ý chí, cảm xúc và ký ức riêng. Khi Ngài ra lệnh, họ sẽ tuân theo, nhưng nếu bị phản bội hoặc mất lòng tin, Loyalty của họ sẽ giảm. Khi Loyalty xuống dưới 0, họ có thể phản loạn hoặc bỏ đi.”
Eirlys giơ tay, chỉ vào các unit:
“Pawn (Tốt): dân, lính thấp cấp, thường hi sinh trước.
Knight (Kỵ sĩ): tấn công gần, cơ động, có kỹ năng đặc biệt.
Bishop (Ma pháp sư): phép tấn công và hỗ trợ.
Rook (Xe): phòng thủ, phá tuyến phòng thủ.
Queen (Hậu): hỗ trợ chiến thuật, boost Loyalty, ra lệnh phụ.
King (Ngài): chính Ngài, chết = chủng tộc bị xóa khỏi trò chơi.”
Liorien hít một hơi thật sâu, Ngài phải giữ mạng sống cho toàn bộ chủng tộc , cậu tự nhủ. Mỗi mệnh lệnh sẽ đẫm máu, mỗi quyết định sẽ định đoạt số phận những sinh linh sống dưới quyền.
“Về chiêu mộ quân cờ,” Eirlys tiếp, “khi quân cờ chết, họ biến mất vĩnh viễn. Ngài có thể chiêu mộ lại qua ba cách: từ hệ thống và các quân cơ tướng lĩnh sẽ có hạng S-A-B-C-D, từ trận chiến (quân địch bị hạ chấp nhận ngài), hoặc nhiệm vụ. Đồng thời, máu mà quân cờ giết được sẽ tích tụ, dùng để triệu hồi hoặc nâng cấp quân mới.”
Cô dừng lại, ánh mắt hướng thẳng vào Liorien:“Ra lệnh trong trận chiến diễn ra thời gian thực, không pause. Ngài phải tính toán cẩn thận. Mỗi lệnh ảnh hưởng trực tiếp đến mạng sống và Loyalty của quân cờ. King chết, trò chơi kết thúc. Tướng chết, mất vĩnh viễn. Quân cờ vẫn sống khi Ngài không ra lệnh, nhưng họ có thể nổi loạn nếu không được hướng dẫn.”
Liorien siết chặt tay, Ngài sẽ không để một quân cờ nào chết vô ích , cậu nghĩ. Máu nóng rần rần trong cơ thể, nhịp tim tăng tốc. Đây là thế giới thật, và cậu – King – là người duy nhất ra quyết định cuối cùng.
Eirlys nhếch môi, giọng dịu lại:" Ngài hãy chuẩn bị, vì trò chơi… không còn là trò chơi nữa. Ngài sắp chứng kiến và kiểm soát mạng sống, nỗi đau, và cả lòng trung thành của những sinh linh dưới quyền Ngài.”
Liorien gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng lóe lên niềm hứng thú: Ngài sẽ chinh phục bàn cờ này, nơi mỗi bước đi đều đẫm máu, mỗi quân cờ đều có tâm hồn riêng.
Liorien nhấp nháy mắt, cảm giác ngột ngạt và hứng thú đồng thời trào lên từ khi nào, lâu lắm rồi cậu mơi có lại cảm giác này tiếp. Thế giới này không còn là trò chơi, nhưng luật lệ vẫn rõ ràng và logic – điều mà cậu luôn thích. Cậu nhận ra rằng, lần này, mỗi nước đi sẽ sống động hơn mọi chiến thuật cậu từng thử.
Eirlys quay người, tay chỉ về phía chân trời xa: “Trong Chrono Rift, nơi ngươi đang đứng, thời gian, sinh mạng và luật lệ đều bị bóp méo. Ta sẽ đồng hành ngươi, hướng dẫn cách triệu hồi quân cờ, quản lý Loyalty, và hiểu rõ mệnh lệnh máu. Nhưng cuối cùng, quyết định là của ngươi, Commander. Mỗi chiến thắng sẽ nhuốm máu, mỗi thất bại là tội lỗi.”
Liorien thở sâu, ánh mắt bừng sáng. Cậu chưa bao giờ thấy bàn cờ nào sống động đến thế. Mỗi binh sĩ dưới lá cờ là thực, biết sợ, biết trung thành, biết phản ứng. Mỗi mệnh lệnh sẽ định đoạt mạng sống. Và lần này, cậu là Vua – trung tâm mọi quyết định.
Eirlys nghiêng người cúi chào, giọng cô nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đầy uy quyền: “Chào mừng ngươi đến với Command of Blood. Hãy chuẩn bị, vì trò chơi… không còn là trò chơi nữa.”
Liorien gật đầu, bàn tay siết chặt. Cảm giác vừa hồi hộp vừa phấn khích tràn ngập cơ thể. Cậu biết, một thế giới thật đang chờ, nơi mỗi bước đi, mỗi lệnh ra đều đẫm máu. Nhưng cậu không sợ hãi. Cậu là thiên tài chiến thuật. Và cậu sẽ… chinh phục.
Chaporia
Bình Luận (0)