Sương mỏng phủ trên doanh trại Human Kingdom, ánh sáng đỏ rực xuyên qua lá cờ phấp phới. Liorien đứng trên gò đất cao, quan sát toàn cảnh chiến trường, nơi hàng trăm linh hồn đang chờ mệnh lệnh. Queen Eirlys đi sát bên, giọng trầm:
“Ngài Liorien Chúng ta thuộc bảng A gồm có chúng ta tộc loài người, Elf, Fear, Orc và trận chiến đầu tiên là chúng ta phải đối đầu với tộc Fear. Trước khi trận chiến bắt đầu, Ngài cần triệu hồi quân cờ. Họ sẽ là đôi tay, là mắt và là thanh gươm của Ngài. Hãy cân nhắc kỹ.”
Liorien mở bảng chiêu mộ, ánh sáng đỏ lan tỏa từ từng thẻ bài.
6 Knights cận chiến hạng S và A xuất hiện, ánh mắt kiên định, tay nắm chặt giáo và gươm.
2 Cavalry Knights cưỡi ngựa, linh hoạt, có thể lao gần hay bắn cung từ lưng ngựa. Scout hạng S nhảy lên, đôi mắt tinh anh, sẵn sàng dò đường và phát hiện cạm bẫy.
4 Archers hạng A/B đứng sau, tay căng, mắt lộ vẻ quyết tâm.
2 Mages trung tâm sẵn sàng triệu hồi phép thuật tấn công và bảo vệ.
2 Rooks chắn cánh trái và phải, kiên cố. Queen Eirlys đứng cánh phải, trung tâm chiến thuật, hỗ trợ Loyalty. Liorien đứng trên gò, quan sát toàn bộ trận địa.
Các quân cờ hiện ra không còn là biểu tượng trên bản đồ, mà là những con người thật. Pawn mệt nhưng vẫn nở nụ cười, nhủ thầm:
“Ngài Liorien… ta sẽ không làm Ngài thất vọng.”
Knight kiên định:
“Ngài Liorien… ta sẽ bảo vệ đồng đội và chiến thắng dưới lệnh Ngài Liorien.”
Archer run run nhưng quyết tâm:
“Ngài Liorien… xin hãy dẫn dắt chúng tôi.”
Queen Eirlys nghiêm nghị:
“Ngài Liorien, bây giờ Ngài đã có đội hình hoàn chỉnh. Trận chiến sắp bắt đầu, hãy sử dụng từng quân cờ một cách khôn ngoan.”
Liorien bắt đầu xếp đội hình. Hàng đầu sáu Knights cận chiến, vai kề vai, Cavalry vòng ra hai cánh, Scout quan sát phía trước, bốn Archers đứng phía sau, hai Mages hỗ trợ phép, hai Rooks chắn cánh, Queen đứng cánh phải.
Sau khi hoàn thành sắp xếp đội hình xong giải tán quân ngũ nghỉ ngơi, Eirlys dẫn Liorien đi thăm doanh trại. Pawn đang tập luyện với kiếm gỗ, đôi mắt căng thẳng nhưng thỉnh thoảng nở nụ cười khi được khen. Knight trẻ lau kiếm, nét mặt kiên định nhưng lộ vẻ lo lắng. Liorien thầm nghĩ:
"Ta là người dẫn dắt họ vì vậy ta sẽ không để họ chết vô nghĩa.
Scout nhỏ nhắn, mắt tinh anh, chạy quanh doanh trại:
“Ngài Liorien, một vài Pawn còn hoang mang. Nếu không có hướng dẫn, họ có thể mất trung thành.”
Eirlys mời Ngài dùng bữa. Thức ăn của Human là: thịt nướng, rau củ, nước trái cây đỏ thẫm. Cậu gần như không ăn, ánh mắt dán vào bản đồ trận địa.
“Ngài… hãy dùng một chút. Năng lượng cần thiết để ra quyết định trong trận chiến,”
Eirlys nhắc. Liorien chỉ gật, vẫn suy nghĩ về cách sắp xếp đội hình, từng lượt di chuyển, từng mệnh lệnh sẽ ra sao.
Knight trẻ đứng gần bàn nhìn Liorien và suy nghĩ:
"Ngài Liorien là lý do chúng tôi còn đứng vững. Ta phải chứng tỏ mình xứng đáng".
Pawn nhỏ nhắn tay run run, ánh mắt lo lắng:
" Nếu hôm nay ta làm sai, mạng sống của mình và đồng đội sẽ là bài học đắt giá."
Scout nhảy lên ghế, cúi đầu trước Liorien:
“Thưa ngài, phía Bắc doanh trại có vài vùng đất mềm, nếu trận chiến di chuyển qua đó, quân cờ có thể vấp ngã.”
Liorien gật, ghi nhớ từng chi tiết. Archers tập trung bắn vào bia, Mage thử nghiệm phép, Queen nhắc nhở:
“Ngài… quan sát họ, đừng chỉ nghĩ chiến thuật. Hiểu họ, cảm nhận họ, mới có thể dẫn dắt đội hình sống sót.”
Một giờ sau trận chiến đầu tiên đã bắt đầu.
Trên đồng hoang lạnh, cờ Human Kingdom phấp phới trong gió, nhuộm bởi máu và niềm tin. Liorien đứng trên gò đất, tấm áo choàng đen lay nhẹ trong cơn gió lạnh đầu ngày. Bên dưới, đội quân cờ đã sẵn sàng, những quân cờ nhưng mang hình hài của những con người thực thụ có linh hồn cảm xúc trung thành chờ mệnh lệnh.
Bầu trời phía đông như nứt toác ra. Một luồng sương đen từ lòng đất dâng lên - lạnh buốt, nặng mùi sắt và nỗi sợ. Tộc Fear đã xuất hiện.Không tiếng gầm, không tiếng bước chân - chỉ là những hình người đen nhẻm, mờ như khói, chuyển động trong im lặng. Nhưng từ chúng tỏa ra một thứ áp lực khiến không khí cũng đông cứng lại.
Eirlys bước tới, giọng cô trầm mà sắc:
“Chúng không còn là sinh vật, Liorien. Chúng là ký ức của cái chết.”
Liorien khẽ gật. Tay cậu nắm chặt chuôi kiếm, mắt dõi ra xa:
“Vậy hôm nay… ta sẽ cho ký ức biết thế nào là tồn tại.”
Cờ Human tung bay.“Knights! Hàng đầu! Scout, quan sát cánh trái! Archers, sẵn sàng!”
Tiếng hô truyền đi. Hàng sáu Knights tiến lên, giáp bạc loang lổ ánh đỏ. Đằng sau, hai Cavalry phi vòng, giáo dựng cao. Mages giơ trượng, ánh sáng lập lòe trong tay họ.
Một tiếng rít xé trời.Đám Fear lao tới như cơn lũ đen. Không còn là người, mà là hàng trăm hình thể biến dạng: kẻ có hàng chục cánh tay, kẻ trườn như rắn, kẻ gào lên bằng giọng của trẻ con. Âm thanh đó xuyên thẳng vào tâm trí.
Một Pawn ở hàng đầu bỗng run rẩy, mắt trắng dã, miệng lẩm bẩm:
“Không… đừng chạm vào ta…”
Liorien hét:
“Eirlys! Bảo vệ hàng đầu!”
Từ cánh phải, Eirlys giơ tay, băng trắng vỡ tung, dựng lên một tường sáng chắn trước đội hình. Tiếng va chạm như tiếng sắt vỡ.Nhưng Fear không dừng lại. Chúng xé tan làn chắn, chảy qua như khói độc.
“Knights! Giữ hàng!”
Tiếng Liorien vang vọng. Sáu Knights đồng loạt tiến lên, kiếm lóe sáng. Một nhát chém chặt đôi một bóng Fear, hình thể nó vỡ vụn thành khói đen.
Nhưng khói ấy lại tụ lại phía sau, hóa thành một hình thể khác.
Knight trẻ hét:
“Chúng không chết được!”Eirlys lạnh giọng:
“Chém vào lõi ánh sáng! Đừng sợ!”
Một Knight khác lao tới, đâm trúng ngực Fear, ánh sáng trắng lóe. Bóng đen gào thét, tan biến. Nhưng ngay sau đó, từ phía sau, một Fear khác vươn cánh tay dài như bóng đêm, quấn lấy người Knight, kéo xuống.
Tiếng thép rơi.
“Ngài Liorien! Anh ta"
Liorien không kịp đáp. Mũi tên từ Archer bay tới, xuyên qua thân Fear, giải thoát người đồng đội - nhưng Knight ấy đã không đứng dậy nữa.
Không khí như đông cứng. Một Pawn nhỏ thốt lên:
“Ngài Liorien… anh ta chết rồi…”
Liorien nhắm mắt, giọng trầm:
“Không. Anh ta đã bảo vệ đồng đội. Giữ hàng.”
Cậu giơ tay, ra hiệu cho Mages.
“Phép tấn công trung tâm!”
Hai Mages đồng loạt niệm chú. Tia sáng từ tay họ tỏa ra, chiếu xuyên sương mù, nổ tung ở giữa hàng Fear. Ánh sáng thánh bùng lên, hàng chục bóng đen tan rã trong tiếng rít.
Nhưng chính lúc ấy, mặt đất rung chuyển.Từ giữa chiến trường, một khối đen khổng lồ trồi lên — một Fear khổng lồ, cao bằng cổng thành. Nó không có mặt, chỉ là một đầu rỗng, bên trong chứa xoáy sáng đỏ như máu. Giọng nói vang trong đầu mọi người:
“Các ngươi sợ… Ta ngửi thấy… mùi sợ hãi của các ngươi…”
Hàng ngũ rung động. Một số Pawn lùi lại, tay run rẩy. Scout hét:
“Ngài Liorien! Chúng đang mất kiểm soát!”
Liorien cắn môi, rút thanh kiếm dài, giơ lên cao.
“Nghe ta! Sợ hãi không giết được chúng ta — nếu chúng ta không để nó giết mình!”
Cậu chỉ tay ra trước:
“Tất cả! Dồn lực tấn công! Fear Giant là lõi! Nếu nó chết, chúng tan!”
Eirlys nhìn cậu, ánh mắt lần đầu lóe sáng một chút cảm xúc.
“Ngài thật sự tin điều đó?”
Liorien đáp khẽ:
“Không. Nhưng họ cần tin.”
Lời nói đó lan đi.Knights xiết chặt kiếm. Archers kéo dây cung đến nứt tay. Mage nén năng lượng sáng xanh.
Tiếng hô như sấm:
“Vì Liorien! Vì Human Kingdom!”
Trận chiến bùng nổ.Cavalry phi lên, ngựa hí vang. Giáo đâm vào chân Fear khổng lồ, ánh sáng lóe lên nhưng vô hiệu. Nó gầm, đập tay xuống, đất nứt toác. Một Cavalry bị hất văng, thân rơi xuống giữa đám Fear nhỏ — và bị nuốt chửng trong khói đen. Tiếng kêu tắt lịm.
Archer bắn liên tiếp, mũi tên lửa cắm vào cơ thể bóng đen. Scout chạy quanh, hét chỉ huy hướng bắn. Một mũi tên trúng chỗ lõm ở ngực Fear Giant, ánh sáng bùng lên — nó gào rít, lùi một bước.
Liorien không chần chừ.
“Tấn công trung tâm! Knights, theo ta!”Cậu lao xuống gò, áo choàng tung như cánh quạ. Sáu Knights còn lại chạy theo. Bóng Fear vây quanh họ, từng nhát kiếm lóe sáng giữa sương đen. Mỗi lần chém, khói đen tràn ra như máu, rát bỏng da thịt.
Một Pawn trúng đòn, ngã xuống, máu đỏ trộn với khói đen. Cậu ta nhìn Liorien, miệng mấp máy:
“Ngài… đừng quên chúng tôi…”Rồi đôi mắt khép lại.
Eirlys đứng từ xa, băng vỡ vụn trong tay cô, ánh sáng lạnh rơi xuống như tuyết.
“Ngài Liorien, nếu cứ tiếp tục, họ sẽ chết hết!”
“Thì để ta chết trước!”
Liorien hét, giọng khàn, kiếm cắm vào thân Fear Giant. Ánh sáng đỏ bùng lên, nhưng chưa đủ.
Fear Giant cười, giọng nó tràn ngập đầu óc mọi người:
“Ta là nỗi sợ trong tim ngươi, Liorien…”
Cậu khựng lại. Trong thoáng chốc, cậu thấy mình đứng một mình giữa biển xác người, tất cả quân cờ đều nằm xuống, ánh mắt trống rỗng. Cậu nghe tiếng họ gọi tên mình, yếu ớt và oán trách. Ảo giác của Fear.
Một bàn tay lạnh chạm vai. Là Eirlys.
“Nhìn tôi, Liorien. Đây không phải thật. Hãy ra lệnh”
Cậu hít sâu, ánh mắt lấy lại ánh sáng: “Mages! Toàn bộ năng lượng — tập trung vào kiếm ta!”
Hai Mage run rẩy, dồn toàn phép vào thanh kiếm Liorien. Ánh sáng xanh, đỏ, trắng xoắn vào nhau. Không khí rung lên.Cậu hét:
“Knights! Giữ nó lại!”
Sáu Knight còn lại xông tới, dùng toàn thân giữ chân Fear Giant. Một người bị hất văng, máu văng trên cát; một người khác cắm giáo vào đất để không bị cuốn đi.
Liorien nhảy lên, kiếm rực sáng như mặt trời, chém thẳng vào lõi đỏ trong ngực Fear Giant.Ánh sáng nổ tung. Tiếng gào vang khắp đồng. Khói đen bốc lên như cơn bão.
Khi ánh sáng tắt, chỉ còn lại đất cháy đen và im lặng.Fear Giant biến mất. Những bóng Fear nhỏ hơn run rẩy, rồi tan biến vào sương.
Chiến trường chìm trong tĩnh lặng.Mặt đất loang lổ, những chiến binh ngã xuống. Chỉ còn một nửa đội hình còn đứng.
Liorien quỳ xuống bên một Knight gục ngã, tay anh vẫn nắm chặt kiếm.Cậu nhẹ giọng:
“Cậu đã giữ lời hứa.”
Eirlys bước tới, áo choàng rách, máu trên má cô khô lại. Cô nhìn quanh, giọng thấp:“Chúng ta thắng… nhưng mất quá nhiều.”
Liorien đứng dậy, mắt lạnh như sắt. “Không. Chúng ta còn sống, nghĩa là vẫn phải chiến đấu.”
Cờ Human rách tả tơi, nhưng vẫn bay giữa gió.Những Pawn còn lại đứng lên, mệt nhoài nhưng im lặng. Ánh sáng đỏ từ chân trời nhuộm tất cả thành màu máu.
Eirlys khẽ nói, gần như chỉ để mình cô nghe:
“Ngài đã chứng minh… một nhà chỉ huy thật sự không chỉ dẫn dắt. Họ gánh lấy cả tội lỗi.”
Liorien không đáp. Cậu nhìn về hướng sương đen tan dần, nơi nỗi sợ đã bị đánh bại tạm thời.Trên đôi mắt ấy, vừa có ánh của chiến thắng, vừa có nỗi đau không thể gọi tên.
Gió lại nổi lên. Trận chiến đầu tiên kết thúc. Nhưng trong tim Liorien, Command of Blood chỉ mới bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)