20px

Miên Miên Hữu Lân

Ta luôn ngưỡng mộ tỷ tỷ có hai vị thanh mai trúc mã.

Một người là thiếu niên tướng quân, một người là đương triều thừa tướng.

Ta bèn hỏi tỷ tỷ, có thể nhường cho ta một người được không?

Tỷ tỷ cười tủm tỉm, xoa đầu ta:

“Miên Miên muốn chọn ai?”

Kiếp trước, ngón tay ta cứ lưỡng lự giữa hai người.

Tỷ tỷ liền bảo ta cùng họ oẳn tù tì phân thắng bại.

Kẻ thua… sẽ trở thành phu quân của ta.

Vị tiểu tướng quân đỏ hoe cả mắt, ván nào cũng thắng ta.

Chỉ có thừa tướng Tạ Vân Từ, ở ván cuối lặng lẽ nhường một nước, thua cuộc, rồi cưới ta làm vợ.

Sau khi thành thân, ta cứ quanh quẩn bên Tạ Vân Từ.

Học theo tỷ tỷ ngâm thơ vẽ tranh, cố gắng lấy lòng chàng.

Lại một lần gây ra trò cười, ta bị Tạ Vân Từ trách mắng, bèn trốn vào thư phòng khóc thầm.

Ta nhìn thấy trên bàn chàng có một bức thư chưa từng gửi đi:

“Ta đã giữ lời hứa với nàng, cố ý thua, cưới Tang Miên.”

“Nếu có kiếp sau… có thể đổi thành ta ở bên nàng trọn đời hay không?”

Sống lại một lần nữa, ta lại nghe tỷ tỷ hỏi như vậy.

Ngón tay ta run lên, lặng lẽ rụt về.

“Hai người này… ta đều không muốn.”

“Tỷ tỷ, tỷ còn ai tốt hơn không?”

01

Tỷ tỷ thoáng ngạc nhiên, xoa đầu ta, dịu giọng hỏi:

“Miên Miên, hai vị thanh mai của tỷ còn chưa đủ tốt sao?”

“Đây là Thẩm Thanh, tiểu tướng quân phủ Uy Viễn hầu, tính tình thẳng thắn, nhiệt huyết đầy mình.”

“Người kia là Tạ Vân Từ, xuất thân thế gia huân quý, tuổi còn trẻ đã làm thừa tướng, trầm ổn chín chắn…”

Quả thật, cả hai đều là nhân trung long phượng, vạn người khó gặp.

Ta vò vạt váy, thành thật đáp:

“Bọn họ đều quá tốt… ta không xứng.”

Tỷ tỷ bật cười, mày mắt rạng rỡ như ánh ban mai.

Nàng nắm tay ta, nói với ta:

“Chỉ cần muội cùng họ oẳn tù tì, thắng họ, ai dám nuốt lời?”

“Có tỷ chống lưng, họ nhất định phải cưới muội!”

Ta khẽ nhíu mày.

Rõ ràng chưa ăn thứ gì.

Nhưng trong miệng, cả trong lòng… đều đắng nghét khó chịu.

Từ nhỏ ta đã luôn thua kém tỷ tỷ.

Năm ta mười tuổi.

Con ngựa tỷ tỷ cưỡi đột nhiên phát điên, ta vì bảo vệ tỷ.

Bị vó ngựa đá trúng, máu chảy lênh láng, suýt mất mạng.

Vất vả lắm mới cứu được.

Nhưng đầu óc… từ đó không còn thông minh như trước.

Tỷ tỷ áy náy suốt nhiều năm, luôn muốn bù đắp cho ta.

Nhưng ta đã qua tuổi cập kê, vì đầu óc không tốt, cũng không ai đến cầu thân.

Tỷ tỷ bèn muốn tìm một người biết gốc biết rễ, có thể chăm sóc ta cả đời.

Kiếp trước, ta chỉ buột miệng nói một câu rằng ngưỡng mộ tỷ tỷ có hai vị thanh mai.

Tỷ tỷ vô cùng hào phóng.

Lập tức bảo hai người họ cùng ta oẳn tù tì.

“Miên Miên thắng ai, người đó sẽ cưới muội ấy.”

“Muội muội ta rất ngoan, bất kể ai cưới nó, đều phải chăm sóc nó cho thật tốt!”

“Nếu để muội ta rơi một giọt nước mắt… ta tuyệt đối không tha!”

Tỷ tỷ thật lòng suy nghĩ cho ta.

Dù là Thẩm Thanh hay Tạ Vân Từ, đều lớn lên cùng nàng, hiểu rõ nhất.

Dung mạo, gia thế… đều là hạng nhất.

Chỉ giao ta cho họ, nàng mới yên tâm.

Nhưng ta thật sự không biết che giấu tâm tư.

Tiểu tướng quân Thẩm Thanh nhìn tỷ tỷ, sốt ruột đến mức mắt đỏ hoe.

Ván nào cũng dễ dàng thắng ta.

Đến lượt Tạ Vân Từ.

Chàng nhìn ôn hòa hơn Thẩm Thanh, tựa ngọc quân tử.

Tỷ tỷ sợ ta không thắng nổi, bèn đổi luật.

Chỉ cần thắng hai trong ba ván là được.

Tạ Vân Từ thắng ta một ván.

Chỉ cần thắng thêm một ván nữa là ta thua hoàn toàn.

Nhưng đúng lúc ấy.

Tỷ tỷ khẽ hắng giọng, ho nhẹ một tiếng.

Thân hình Tạ Vân Từ khựng lại trong chớp mắt.

Sau một hồi chần chừ.

Đầu ngón tay chàng… cố ý ra sai.

Để ta thắng liền hai ván…

02

Qua rất lâu, Tạ Vân Từ mới chậm rãi rút tay về.

Thân hình chàng cứng đờ, cố ép bản thân không quay đầu nhìn tỷ tỷ lấy một lần.

Ngẩng gương mặt ôn nhu như tranh vẽ, dịu giọng nói với ta:

“Đã đánh cược thì phải chịu thua.”

“Nếu ta đã thua, ta sẽ cưới nàng, tuyệt không nuốt lời.”

“Sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng, cố gắng… thích Nhị tiểu thư Tang gia.”

Ta ngơ ngác nhìn chàng.

Giọng nói của Tạ Vân Từ quá dịu dàng.

Ngọt ngào như kẹo đường tan nơi đầu lưỡi.

Sau khi thành thân.

Ta thích nhất là quanh quẩn bên chàng.

Trên trời có một đám mây ngũ sắc.

Trong sân mèo sinh một ổ con.

Chuyện lớn chuyện nhỏ.

Ta đều không nhịn được muốn kể với chàng.

Tạ Vân Từ chỉ khẽ gật đầu.

Thần sắc nhàn nhạt, quay sang tiếp tục bàn chuyện triều chính với mưu sĩ.

Dù bị lạnh nhạt.

Ta cũng không nản lòng.

Sau khi bị thương ở đầu, ta nhát gan hơn người khác rất nhiều.

Đêm hè sấm vang cuồn cuộn.

Ta sợ đến mức không dám nhắm mắt, ôm chăn, chân trần chạy vào phòng ngủ của Tạ Vân Từ.

“A Từ…”

Ta cố giữ giọng không run, nhưng nước mắt vẫn rơi.

“Ta sợ tiếng sấm… ta muốn ngủ cùng chàng.”

Vừa chạm vào mép giường.

Đã bị Tạ Vân Từ đẩy ra.

Trong phòng không thắp đèn, ta không nhìn rõ vẻ mặt chàng.

Chỉ nghe giọng nói lạnh cứng như băng:

“Tang Miên, nàng phải học cách trưởng thành.”

Ta dè dặt hỏi:

“Nhưng… tỷ tỷ nói… sau khi thành thân, ta có phu quân rồi… thì có thể ngủ cùng phu quân mà.”

Tạ Vân Từ im lặng rất lâu.

Nắm tay siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.

Giọng chàng khàn đặc:

“Tỷ tỷ nàng… thật sự từng nói vậy sao?”

Ta gật đầu.

“Ta không biết nói dối.”

Sợ chàng lại đuổi mình đi.

Ta vội vàng nói:

“Ta chỉ chiếm một góc nhỏ thôi… ngủ dưới chân chàng cũng được…”

Tạ Vân Từ đưa tay, xoa nhẹ đầu ta.

“Miên Miên, ngoan.”

“Chúng ta… không giống những đôi phu thê khác.”

Có lẽ vì ta quá ngốc.

Ta mãi không hiểu.

Ta và Tạ Vân Từ… rốt cuộc khác những đôi phu thê khác ở điểm nào.

03

Lúc dùng bữa.

Ta bị mẹ chồng dùng đũa gõ vào tay.

Sống mũi đỏ lên, nhưng không dám khóc.

Cúi gằm mặt, như con chim cút nhỏ, ngoan ngoãn nghe bà răn dạy.

Bà chê ta gắp thức ăn quá xa.

Nhưng mỗi bữa.

Tạ Vân Từ đều đặt những món ta thích ở tận phía đối diện.

Khiến ta buộc phải đứng dậy mới gắp được.

Nếu ở Tang gia.

Tỷ tỷ sẽ gắp từng món ta thích bỏ vào bát.

Mẹ chồng lại mắng ta một đũa gắp quá nhiều.

Không có chút phong thái khuê tú, giống như quỷ đói đầu thai.

Nhưng… nếu không gắp nhiều.

Ta sẽ không ăn no.

Ở Tang gia có điểm tâm buổi chiều.

Tỷ tỷ thường mang đủ loại bánh ngọt cho ta.

Ở bên Tạ Vân Từ… ta chẳng có gì cả.

Mẹ chồng lập tức đuổi ta khỏi bàn ăn.

Bà lạnh mặt nói:

“Từ nay về sau… bữa cơm của ngươi, xuống ăn cùng hạ nhân!”

Ta tủi thân vô cùng.

Nước mắt rơi đến bên miệng cũng không dám lau.

Ta không hiểu.

Lời bà rõ ràng không buồn cười.

Nhưng cả phòng hạ nhân đều che miệng cười.

Ta luống cuống đứng một bên, vò nát vạt áo, lén nhìn Tạ Vân Từ.

Chàng là phu quân của ta.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...