Tỷ tỷ từng nói, phu quân là người sẽ đối tốt với ta.
Ta nghĩ Tạ Vân Từ sẽ giúp ta nói chuyện.
Chàng im lặng một lát, dời ánh mắt đi:
“Miên Miên, mẫu thân dạy nàng quy củ, cũng là vì tốt cho nàng.”
Ta vội quay mặt đi.
Lén lau nước mắt.
Nghe mẹ chồng nói với chàng:
“Đồ ngốc không ai cần, vì một lời hứa mà con cũng nhặt về!”
“Con có biết cả kinh thành cười nhạo con thế nào không?”
Sắc mặt Tạ Vân Từ trầm xuống, môi mỏng khẽ động…
Ta đầy bụng tủi thân, đến tối mới đợi được chàng trở về.
“A Từ…”
Ta vui mừng gọi tên chàng.
Tiến lên muốn ôm chàng.
Lại bị đẩy ra.
Sau này ta mới biết.
Vì ngày hôm sau tỷ tỷ sẽ đến thăm ta.
Chàng sợ hạ nhân trong phủ thấy ta thân cận với chàng, rồi truyền đến tai tỷ tỷ.
Tỷ tỷ đến Tạ gia thăm ta, đau lòng xoa mặt ta:
“Miên Miên gầy đi rồi, cũng không hay cười nữa.”
“Tạ Vân Từ đối xử với muội không tốt sao?”
Ta cúi đầu, bẻ ngón tay đếm.
“Chàng sẽ mua kẹo cho ta, mua y phục cho ta… chỉ là không thích ta.”
Đúng vậy.
Dù ta không thông minh, cũng cảm nhận được sự bài xích của chàng.
Nghe nói tỷ tỷ đến, chàng tan triều rất sớm, chỉ đứng sau giả sơn, nhìn từ xa.
Nhưng mỗi khi ta muốn tìm chàng.
Tạ Vân Từ luôn vô thức nhíu mày, tìm đủ lý do thoái thác, nói mình không rảnh.
Tỷ tỷ an ủi ta:
“Miên Miên tốt như vậy, lại ngoan lại nghe lời, lâu dần, Tạ Vân Từ sẽ thích muội thôi.”
Ta chậm rãi gật đầu.
Tỷ tỷ sẽ không lừa ta.
04
Ta chuyển đến ở trong thư phòng của Tạ Vân Từ.
Hạ nhân trong phủ nói, tỷ tỷ ta là tài nữ danh chấn thiên hạ.
Ta không nhịn được ưỡn thẳng lưng.
Họ lại nói, Tang tiểu thư sao lại có một muội muội ngu ngốc như vậy.
Ta nhìn những bông liễu bay đầy sân.
Giống như bay vào cổ họng, nghẹn lại, không sao ho ra được.
Ta cố học theo tỷ tỷ.
Học thi từ ca phú.
Nhưng đọc đi đọc lại, vẫn không nhớ nổi.
Gập sách lại là quên sạch.
Ta thức trắng đọc sách, tưởng rằng mình đã tiến bộ.
Có thể lắp bắp đọc được vài câu thơ.
Nhưng trong yến tiệc, ta vẫn gây ra trò cười.
Một vị quý nữ đọc nửa câu thơ.
Ta thấy quen tai, không nhịn được muốn nối tiếp.
Nhưng giọng run rẩy… dường như vẫn nói sai.
Cả yến tiệc cười ồ.
“Đồ ngốc cũng muốn khoe khoang…”
Tạ Vân Từ không giúp ta giải vây.
Giọng chàng xa cách, lạnh lùng quát:
“Tang Miên, ngồi xuống, đừng nói nữa.”
Môi mỏng khẽ cong.
Như vầng trăng lưỡi liềm trên trời, sắc lạnh, không có chút ấm áp.
“Chư vị đừng cười nàng nữa.”
Tạ Vân Từ thay ta uống rượu, xin lỗi mọi người.
Chàng lộ vẻ khó xử, bất đắc dĩ:
“Đến lúc nàng khóc, tỷ tỷ nàng lại đến Tạ gia trách ta…”
Mọi người đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Tạ Vân Từ.
“Tạ thừa tướng cũng là người trọng lời hứa, vì người trong lòng, cưới một kẻ ngốc làm vợ…”
Ta không nghe nổi thêm chữ nào.
Bịt tai, vội vàng chạy khỏi yến tiệc.
Trốn vào thư phòng của Tạ Vân Từ.
Trên bàn trải mấy tờ giấy thư, mực còn chưa khô, đề tên tỷ tỷ.
“Kiếp này ta cố ý thua, cưới muội muội của nàng. Có thể đổi lấy kiếp sau ở bên nàng không?”
Ta lảo đảo lùi lại.
Thật kỳ lạ.
Tim không hề bị thương.
Nhưng lại đau như bị người ta móc mất cả trái tim.
Ta cầm bút.
Viết nguệch ngoạc một bức hòa ly thư.
“Tạ Vân Từ, chàng không tốt, luôn khiến ta đau… ta cũng không cần chàng nữa!”
05
Trước khi yến tiệc kết thúc.
Ta không mang theo bất cứ thứ gì của Tạ gia, rời khỏi phủ.
Ta dùng cây trâm trên đầu đổi lấy một tấm vé xuống phương Nam.
Thuyền rời bến.
Người chèo thuyền hỏi:
“Cô nương muốn đi đâu?”
Ta mờ mịt nhìn mặt nước:
“Nhất định phải có nơi đến sao?”
Người chèo thuyền cười:
“Có cũng được, không có cũng được.”
Ta nhìn làn sương trên sông, và vầng trăng bị che khuất.
“Thuyền dừng ở đâu, ta xuống ở đó.”
Sau khi ta dừng chân ở Giang Nam.
Nhận được thư của tỷ tỷ.
Từng chữ ta đọc rất lâu, nhưng ghép lại vẫn không hiểu rõ.
Tạ Vân Từ không ký hòa ly thư.
Chàng tìm ta rất lâu…
Ta cầm bút rất lâu.
Không viết nổi một chữ.
Cũng không quay đầu.
06
Kiếp này, tỷ tỷ sợ họ bắt nạt ta đầu óc chậm chạp.
Bèn đổi luật.
Người thua sẽ cưới ta.
Hai người đỏ cả mắt.
Không ai chịu thua.
Mấy ván trôi qua, vẫn chưa phân thắng bại.
Họ đều xem ta như gánh nặng không thể vứt bỏ.
Tỷ tỷ khẽ nhíu mày.
Đưa tay chạm môi.
Lần này, vẫn khẽ ho một tiếng.
Người quay đầu lại là Tạ Vân Từ.
Gió thổi tóc mai chàng lay động.
Trong đôi mắt đen như mực, dậy lên gợn sóng.
Tạ Vân Từ sững sờ nhìn đôi mắt đỏ của ta.
Chần chừ một thoáng…
Ngay khi chàng định lại thua.
Ta khẽ lên tiếng:
“Không cần nữa, tỷ tỷ!”
“Ta thật sự không muốn gả cho họ.”
Bóng lưng Tạ Vân Từ cứng lại.
Ý cười nơi khóe môi chàng thu lại, sắc mặt trầm xuống.
Sau khi ta mở miệng.
Tạ Vân Từ bước đến trước mặt tỷ tỷ, vẫn ôn hòa:
“Coi như là ta thua.”
“Ta sẽ cưới Nhị tiểu thư Tang gia.”
Ánh mắt lướt qua người ta.
“Chỉ là ta đã có hôn ước.”
“Nhị tiểu thư Tang gia vào phủ chỉ có thể làm thiếp, nhưng ta vẫn sẽ giữ lời, chăm sóc nàng cả đời.”
Tỷ tỷ nhíu mày càng sâu.
Nhìn sang người còn lại.
Thẩm Thanh nhún vai:
“Ta… ta cũng có thể cưới nàng.”
“Nhưng mẫu thân ta quản rất nghiêm, Nhị tiểu thư như vậy… quả thật không thể làm chính thê.”
Tỷ tỷ nổi giận.
Ta chưa từng thấy nàng tức giận đến vậy.
Bảo họ cút đi.
Nàng ôm ta, lau nước mắt cho ta:
“Miên Miên không khóc.”
“Hai kẻ xấu, không đáng để muội rơi nước mắt.”
Tỷ tỷ chớp mắt, có chút thần bí:
“Tỷ còn một người tốt hơn, giấu riêng đấy.”
“Ngày mai dẫn muội đi xem!”
Ta không khóc nữa, ngoan ngoãn gật đầu.
Ta tin tỷ tỷ.
Khi người khác cười nhạo ta là kẻ ngốc.
Chỉ có tỷ tỷ vén tay áo, nhặt một viên gạch dưới đất, hung hăng ném vào đầu kẻ đó.
Không hề để ý đến danh tiếng tài nữ của mình.
07
Ta dậy từ rất sớm.
Ngồi trước gương trang điểm, chỉnh tề xong xuôi, chờ tỷ tỷ dẫn ta đi gặp “người tốt hơn” kia.
Tỷ tỷ nắm tay ta, cùng lên xe ngựa.
Xe vòng vèo một hồi, dừng trước cửa Xuân Phong lâu.
Tỷ tỷ cười tủm tỉm:
“Miên Miên, tỷ mua cho muội một tiểu lang quân đẹp nhất, lại sạch sẽ nhất.”
“Sau này muội không cần xuất giá, hắn sẽ ở rể cho muội.”
“Muội chính là thê chủ của hắn, muốn hắn làm gì cũng được.”
Thật sự có chuyện tốt như vậy sao?
Tỷ tỷ dẫn ta vào một gian phòng riêng.
Sau rèm châu, quả thực có một tiểu lang quân đang ngồi.
Môi đỏ răng trắng, tóc đen mi dài.
Ta chợt nhớ đến những yêu tinh trong thoại bản mà tỷ tỷ từng đọc.
Hẳn phải là dáng vẻ như vậy.
Trên làn da hắn phảng phất một tầng ửng hồng mỏng.
Giống như hải đường đọng sương sớm.
Ta nhìn đến ngây người, đến khi nào tỷ tỷ rời đi cũng không hay.
Đến lúc hoàn hồn.
Chaporia
Bình Luận (0)