Ta đã ngồi bên cạnh hắn.
Nhìn vạt áo hắn mở rộng, ma xui quỷ khiến hỏi:
“Có thể cho ta sờ một chút không?”
Tai hắn đỏ bừng.
Giọng khàn khàn: “Được…”
Ta đưa tay chạm vào.
Hắn khẽ thở dốc một tiếng.
Ta sợ đến mức hoảng hốt, không biết hắn là thoải mái hay khó chịu.
Ánh mắt ta hạ xuống, dừng ở khóe môi hắn.
Đôi môi hắn đỏ tươi, hình dáng rất đẹp.
Không giống Tạ Vân Từ.
Môi Tạ Vân Từ rất mỏng, luôn mím lại, rất ít khi cười với ta.
Ta đưa tay, đầu ngón tay vừa chạm lên khóe môi hắn.
Đột nhiên cửa phòng bị đá văng.
Tạ Vân Từ xông vào, nhìn rõ cảnh trước mắt, sắc mặt âm trầm đến cực điểm:
“Tang Miên, nàng đang làm gì?”
Ta bị dọa giật mình, vội rụt tay lại.
Tiểu lang quân bên cạnh, người vừa để ta tùy ý chạm vào, nhìn Tạ Vân Từ.
Ánh mắt không còn dịu dàng như khi nhìn ta, mà lạnh lẽo như băng.
Hắn bỗng ghé sát lại, áp bên người ta.
“Nàng thấy môi ta mềm không?”
Ta hiểu hắn đang hỏi gì.
Mặt nóng bừng.
Ngoài cửa, ánh mắt Tạ Vân Từ nhìn ta càng lạnh hơn.
Nhưng tỷ tỷ dạy ta không được nói dối.
Ta lắp bắp, giọng rất nhỏ:
“Rất… rất mềm.”
Hắn bật cười, yêu dã chói mắt.
Cúi xuống hôn nhẹ lên má ta.
Ta sững lại.
Tim đập nhanh như thỏ chạy.
“Ta tên A Lân, sau này là người của nàng.”
Giọng hắn như cái móc câu.
Kéo tâm trí ta đi mất.
Trong lòng như ăn một miếng mật lớn, ngọt lịm.
Hắn nói hắn là người của ta.
Mùa đông sẽ có người sưởi ấm giường cho ta.
Ta không cần ngủ một mình, không còn sợ sấm.
Tỷ tỷ nói, ta bảo hắn làm gì, hắn cũng sẽ làm.
Ta mới chỉ chạm hắn một chút.
Người A Lân mềm mại lại ấm áp.
Ta còn chưa kịp bảo hắn làm gì.
Tạ Vân Từ đã xông vào.
Nghĩ đến đây, ta nhìn Tạ Vân Từ đứng ở cửa, trong mắt thêm vài phần chán ghét.
08
“Tạ đại nhân có thể tránh ra một chút, tiện thể đóng cửa lại không?”
“Ta còn muốn cùng hắn làm thêm chút chuyện…”
Ta lấy hết can đảm, nhưng giọng vẫn yếu ớt, thiếu tự tin mà đuổi người.
Tạ Vân Từ như bị một mũi gai vô hình đâm xuyên.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Chàng bước nhanh đến trước mặt ta.
Kéo ta về phía mình.
Đôi mắt đen sâu, như muốn nuốt trọn tất cả.
Chàng giơ tay, hết lần này đến lần khác lau chỗ vừa rồi A Lân hôn ta.
Ta ngẩng đầu, còn chưa kịp nói.
Đã đối diện với gương mặt lạnh như băng của chàng.
“Tạ đại nhân… chàng lau khiến ta hơi đau…”
Tạ Vân Từ dường như rất tức giận.
Chàng hạ giọng, phát cáu với ta:
“Tang Miên! Nàng có biết đây là nơi nào không?”
“Hắn là hạng người gì?”
“Nếu không phải ta theo đến, đồ ngốc như nàng suýt nữa đã bị người ta…”
Chàng dừng lại.
Chỉ còn đáy mắt đỏ lên.
Ta giãy khỏi tay chàng.
Lòng bàn tay Tạ Vân Từ lạnh buốt.
Kiếp trước, chàng chưa từng chạm vào ta, ngay cả đến gần cũng không muốn.
Cho nên ta không ngờ lực tay chàng lại mạnh như vậy.
Hoàn toàn không dễ chịu như người tỷ tỷ chọn cho ta.
“Người trong thiên hạ có thể lừa ta, bắt nạt ta, chỉ có tỷ tỷ là không!”
“Đây là người tỷ tỷ tìm cho ta, sau này ta là thê chủ của hắn!”
Ta tưởng đã giải thích rõ.
Nhưng đầu ngón tay Tạ Vân Từ cũng đang run rẩy.
Chàng nắm cổ tay ta, không cho từ chối:
“Đi theo ta về!”
A Lân nhíu mày, môi đỏ cong lên đầy châm biếm:
“Tạ đại nhân rõ ràng biết Tang Miên từng bị thương, phản ứng chậm hơn người khác, vậy mà còn đối xử như vậy, ép buộc nàng?”
“Miên Miên thích ai, thì mới nên ở bên người đó.
”
Giọng hắn dịu dàng, giống tỷ tỷ.
Ánh mắt Tạ Vân Từ chạm vào hắn.
Ngay sau đó, Tạ Vân Từ đưa tay che mắt ta, không cho ta nhìn A Lân.
“Hắn rất bẩn… đừng nhìn hắn nữa.”
Ta gạt tay chàng ra.
Hoàn toàn không hiểu, A Lân rõ ràng sạch sẽ, còn thơm, rốt cuộc bẩn ở đâu.
A Lân ngẩng mặt, đuôi mắt ửng đỏ, đáng thương nhìn ta:
“Thê chủ, ta chưa từng có ai khác.”
“Ta còn sạch hơn Tạ đại nhân, cả thân lẫn tâm, chỉ có mình nàng.”
Ánh mắt ta nhìn Tạ Vân Từ càng thêm bất mãn.
Tạ Vân Từ muốn phản bác.
Môi động đậy hồi lâu, lại không nói được lời nào.
09
Ta nhìn sắc trời ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn buông xuống, mặt trời như lòng đỏ trứng vịt chảy mỡ.
Trời đã muộn.
Ta về trễ, mẫu thân sẽ lo lắng.
Ta đành hẹn với A Lân:
“Vài ngày nữa ta sẽ đến đón ngươi.”
Ta đã chạm vào hắn.
Hắn lại hôn ta.
Ta phải chịu trách nhiệm.
Ánh mắt A Lân sáng lên.
Khóe môi cong lên mãi.
“Miên Miên, chúng ta móc tay đi.”
Ta ngồi xuống, rất nghiêm túc móc tay với hắn.
Ngón tay thon dài của hắn quấn chặt lấy tay ta.
Móc tay xong.
Hắn bỗng nghiêng người, nhẹ nhàng ôm ta một cái.
Ta tựa vào ngực hắn.
Nhịp tim bên tai rất nhanh, như tiếng trống dồn dập.
Là tim hắn… hay tim ta?
Ở nơi ta không nhìn thấy.
Hắn nhìn Tạ Vân Từ phía sau ta, cong môi cười.
Ta và Tạ Vân Từ trước sau rời khỏi Xuân Phong lâu.
Suốt đường đi, Tạ Vân Từ không nói một lời.
Đến cửa Xuân Phong lâu.
Chàng mới ngẩng mặt, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
“Nàng đừng tự hạ thấp mình, tin lời nam nhân trong Xuân Phong lâu!”
“Những kẻ đó giỏi nhất là lời đường mật lừa gạt nữ nhân.”
“Huống hồ nàng lại không thông minh…”
Tạ Vân Từ khẽ nhíu mày, dường như thật sự đang suy nghĩ cho ta.
Ta kinh ngạc hỏi:
“Vậy ta nên tin ai?”
“Tin Tạ đại nhân sao?”
Nói đến đây, ta càng tủi thân.
Tạ Vân Từ rõ ràng không thích ta.
Thậm chí còn chán ghét ta.
Vậy mà vẫn vì lời với tỷ tỷ, cố ý thua trong trò oẳn tù tì, lừa ta gả cho chàng.
Tạ Vân Từ dường như không dám nhìn ta, khẽ siết tay trong ống tay áo:
“Tang Miên, lần này ta sẽ không lừa nàng…”
Chàng còn chưa nói xong, tỷ tỷ đã đến.
Tỷ tỷ hỏi ta:
“Sao ra nhanh vậy?”
“Ta phải đi đòi lại tiền! Chủ lầu nói tiểu lang quân này thiên phú dị bẩm, ít nhất cũng phải một canh giờ…”
“Còn chưa đến một canh giờ, chẳng phải lừa người sao!”
Ta mờ mịt không hiểu.
Nhưng Tạ Vân Từ phía sau ta dường như hiểu.
Thân hình chàng chao đảo, sắc mặt lạnh đến đáng sợ, gần như gào lên chất vấn tỷ tỷ.
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp, ta thấy Tạ Vân Từ nổi giận với tỷ tỷ.
“Nàng cái gì cũng không hiểu, sao tỷ dám đẩy nàng cho nam nhân khác?”
Tỷ tỷ thong thả cười nhẹ:
“Người đó đẹp, lại sạch sẽ, quan trọng nhất là hắn nguyện ý làm rể cho Miên Miên.”
“Tạ thừa tướng… làm được không?”
Tạ Vân Từ lập tức như bại trận.
Khí thế toàn thân sụp xuống.
Ta biết mà, tỷ tỷ sẽ không lừa ta!
Tang Chi Chi khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống Tạ Vân Từ:
“Nếu Tạ thừa tướng không làm được, sau này xin tránh xa muội muội ta một chút!”
10
Mùng sáu tháng sáu là ngày tốt.
Tỷ tỷ phải xuất giá chọn phu.
Trong phủ mở một yến tiệc vô cùng náo nhiệt.
Hai vị thanh mai của tỷ tỷ lại đến.
Chaporia
Bình Luận (0)