Bình minh vừa ló dạng khi Mộ Thiên tỉnh giấc dưới gốc cây cổ thụ, người đầy vết bầm tím và bụi đất. Mảnh ngọc bội hình bán nguyệt trong tay vẫn tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp kỳ lạ. Hắn nhìn quanh - Tịch Vô Yên đã biến mất, chỉ còn lại vết máu khô trên lá cây và dấu chân hướng về phía tây bắc.
"Tìm những người còn lại..."
Lời nàng vang vọng trong đầu. Mộ Thiên mở Thiên Cơ Nhãn, tập trung vào mảnh ngọc. Hình ảnh hiện lên mờ ảo:
- Một thành phố cổ chìm trong cát, tường thành đổ nát
- Bóng người mặc áo xám ngồi trên nóc tháp chuông, tay cầm cây sáo trúc
- Một vòng tròn kỳ dị dưới chân hắn ta, giống hệt hình xăm trên ngực Tịch Vô Yên
"Linh Khê Thành... Cửu Đại Thiên Cơ thứ hai..."
---
Hành Trình Về Linh KhêBa ngày đi bộ qua sa mạc, Mộ Thiên mới tới được bờ thành Linh Khê đổ nát. Thành cổ này từng là thủ phủ của một tiểu quốc, nay chỉ còn là đống gạch vụn bị cát vùi lấp. Nhưng theo dẫn dắt của mảnh ngọc, hắn biết nơi này ẩn giấu một trong những mảnh ghép quan trọng nhất.
Đêm đầu tiên trong thành, tiếng sáo trúc vi vu vọng đến từ ngọn tháp giữa trung tâm. Mộ Thiên men theo âm thanh, phát hiện một thiếu niên áo xám đang ngồi trên lan can tòa tháp, hai chân đung đưa như không hề sợ độ cao.
"Ngươi đến muộn mất năm năm rồi." Thiếu niên quay lại, để lộ đôi mắt không có tròng - chỉ là hai hốc đen sâu hoắm. Trên trán hắn, một vết sẹo hình tam giác phát ra ánh sáng xanh nhạt.
"Minh Không Tử - Cửu Đại Thiên Cơ thứ hai, kẻ thấy được quá khứ."
---
Trò Chơi Nguy HiểmMinh Không Tử nhảy xuống trước mặt Mộ Thiên, cây sáo trúc xoay tít trên ngón tay. "Ta đã thấy ngươi từ lâu. Thấy cả cái chết của Tịch Vô Yên, thấy Thiên Mệnh Các đốt cháy Linh Khê Thành... và thấy ngươi sẽ phản bội tất cả."
Mộ Thiên giật mình. "Ta? Phản bội?"
"Tương lai có thể thay đổi." Minh Không Tử cười khẩy. "Nhưng ngươi phải vượt qua thử thách của ta."
Hắn vung tay, cả tòa tháp đột nhiên biến thành một mê cung kỳ ảo. Bốn bức tường hiện lên bốn cảnh tượng:
Một đứa trẻ bị bỏ rơi trong rừng sâu (Quá khứ của Mộ Thiên)
Tịch Vô Yên đứng giữa biển máu, tay cầm đầu lâu (Tương lai có thể xảy ra)
Chín người ngồi quanh tảng đá lớn, tất cả đều không có mặt (Hiện tại bị che giấu)
Bóng đen với đôi mắt tím nhạt đang vươn tay về phía hắn (Kẻ thù chưa biết mặt)
"Chọn một cánh cửa. Nếu sai, ngươi sẽ mắc kẹt mãi mãi trong đó."
---
Lựa Chọn Khó KhănMộ Thiên đưa tay về phía bức tường thứ ba - nơi hiện lên hình ảnh chín người. Nhưng đột nhiên, Thiên Cơ Nhãn của hắn đau nhói, hiện ra cảnh tượng khác:
- Minh Không Tử thực chất đã chết năm năm trước
- Kẻ đang đứng trước mặt hắn là một phần linh hồn bị Thiên Mệnh Các giam giữ
- Cánh cửa thật sự nằm ở bức tường thứ tư - nơi có bóng đen
Không do dự, Mộ Thiên lao về phía bức tường thứ tư.
Tay hắn xuyên qua lớp ảo ảnh, nắm lấy cổ tay bóng đen. Cả mê cung vỡ tan thành từng mảnh.
Minh Không Tử ngã quỵ xuống, hình dạng bắt đầu phân rã. "Ngươi... thực sự nhìn thấu..."
Hắn đưa cho Mộ Thiên một mảnh ngọc khác - hình ngôi sao. "Tìm Luyện Hỏa đạo nhân ở Hỏa Diệm Sơn... hắn là Thiên Cơ thứ ba..."
Rồi tan biến thành ánh sáng xanh.
---
Bóng Đen Theo DõiKhi Mộ Thiên rời khỏi tòa tháp, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra:
Toàn bộ Linh Khê Thành bỗng chìm trong biển lửa. Nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa không tỏa nhiệt, mà phát ra thứ ánh sáng tím nhạt y hệt đôi mắt kẻ bí ẩn trong tầm nhìn của hắn.
Từ trong lửa, một bóng người cao lớn dần hiện ra. Chiếc mặt nạ bạc quen thuộc, nhưng lần này, trên đó khắc hình con mắt khép hờ.
"Mộ Thiên." Giọng nói vang lên từ khắp nơi. "Ngươi đang chơi một ván cờ mà không hiểu luật."
Hắn giơ tay lên, năm ngón tay bỗng biến thành năm con rắn lửa lao về phía Mộ Thiên.
May thay, một luồng khí lạnh từ đâu xộc tới, cắt đứt những con rắn lửa. Tịch Vô Yên (hay Huyết Vũ Yêu Cơ?) đứng đó, thanh kiếm đen giờ đã lành lặn, tỏa ra khí âm lạnh buốt.
"Hắn là Hư Vô Chi Tử - kẻ đứng đầu Thiên Mệnh Các." Nàng nói, giọng đầy cảnh báo. "Chạy đi! Ta giữ hắn lại!"
Mộ Thiên không kịp phản ứng. Một vụ nổ kinh hoàng xé toạc không gian, đẩy hắn ngã vào một đường hầm bí mật dưới lòng đất.
Khi tỉnh lại, hắn thấy mình nằm trong một căn phòng đá, trước mặt là một tấm bản đồ cổ khắc chín ngôi sao - đúng vị trí của chín thành phố cổ.
Một giọng nói vang lên từ bóng tối:
"Chào mừng đến với Hỏa Diệm Sơn, Mộ Thiên. Ta đã đợi ngươi lâu lắm rồi."
[Hết chương 6]
Chaporia
Bình Luận (0)