Mộ Thiên - Kẻ Nhìn Thấu Thiên Cơ/Chapter 5: Cửu Đại Thiên CơChapter 5: Cửu Đại Thiên Cơ
20px

Bóng đêm bao trùm lối ra khỏi Mộ Huyết Động, chỉ còn ánh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo rọi xuống hai bóng người lảo đảo bước đi. Tịch Vô Yên dựa vào vai Mộ Thiên, hơi thở nóng hổi phả lên cổ hắn. Sau khi nuốt Thiên Cơ Đan, thân thể nàng như một ngọn đèn dầu cạn kiệt – lúc ấm áp, lúc lạnh ngắt.

"Ta nhớ... một giấc mơ..." Nàng thì thào, ngón tay bám chặt vào tay áo Mộ Thiên. "Có chín người đứng quanh một tảng đá lớn, trên đó khắc đầy chữ cổ..."

Mộ Thiên khựng lại. Hình ảnh bức họa trong động vẫn còn in rõ trong tâm trí hắn. Chín người. Chín Thiên Cơ. Nhưng trước khi hắn kịp hỏi thêm, tiếng bước chân rậm rịch từ phía trước khiến cả hai giật mình.

Từ trong bóng tối, năm bóng người mặc áo tơi lá hiện ra. Đứng đầu là một lão giả tay chống gậy trúc, trên trán có một vết sẹo hình sao chổi.

"Hàn Vân Tông đã diệt. Giờ chỉ còn hai ngươi." Lão ta cất giọng khàn đặc, mắt không rời Tịch Vô Yên. "Giao nàng ta lại, ta cho ngươi một con đường sống."

Mộ Thiên đẩy Tịch Vô Yên ra phía sau, tay lần vào túi áo nơi còn giấu ba cây Hàn Châm cuối cùng. "Ngươi là ai?"

"Lão phu Tinh Vân Tử, chấp pháp trưởng lão của Thiên Mệnh Các." Gậy trúc gõ xuống đất một tiếng khô khốc. "Nàng ta không phải người thường. Ác Quỷ Chi Nhãn trên trán nàng đã từng gây ra đại họa diệt thế năm trăm năm trước."

Một cơn gió lạnh thổi qua. Tịch Vô Yên đột nhiên run bần bật, hai tay ôm lấy đầu như chống lại cơn đau. "Không phải... ta không phải..." Nàng lẩm bẩm, giọng đứt quãng.

Mộ Thiên nghiến răng. Thiên Cơ Nhãn của hắn nhức nhối, nhưng vẫn cố mở ra. Trong chớp mắt, hắn thấy:

- Cảnh thứ nhất: Tinh Vân Tử đang niệm chú, một luồng ánh sáng bạc từ gậy trúc phóng thẳng vào trán Tịch Vô Yên.

- Cảnh thứ hai: Nàng ta gục xuống, Ác Quỷ Chi Nhãn trên trán vỡ tan, máu chảy thành dòng.

- Cảnh thứ ba: Chính hắn bị một thanh kiếm bạc xuyên qua ngực, phía sau là bóng dáng mờ ảo của... Tịch Vô Yên?

"Ảo giác?" Mộ Thiên lắc đầu, nhưng đã muộn. Tinh Vân Tử đã giơ gậy lên, khẩu quyết trên môi vang lên liên hồi.

"Tinh Hỏa Phong Ma Trận – Khởi!"

Mười hai ngọn đèn lồng đỏ bỗng từ dưới đất mọc lên, bao vây lấy hai người. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Tịch Vô Yên gào lên, ấn ký hình bướm máu trên trán nàng bắt đầu chảy máu.

Mộ Thiên không do dự. Hắn ném ba cây Hàn Châm về phía Tinh Vân Tử, đồng thời giật Tịch Vô Yên về phía sau. "Chạy!"

Nhưng vừa quay lưng, một tấm lưới bạc từ trên trời giáng xuống, đè gục cả hai xuống đất. Tinh Vân Tử bước tới, gương mặt lạnh như băng. "Vô ích. Trận này do chín vị trưởng lão Thiên Mệnh Các cùng bố, dù ngươi có Thiên Cơ Nhãn cũng không thể phá."

Tịch Vô Yên vật lộn dưới lưới, đột nhiên cười lạnh. "Chín vị trưởng lão? Hay chín tên trộm?" Giọng nàng đổi khác, trầm và lạnh như băng. "Ngươi có biết Thiên Mệnh Các thực sự được lập ra để làm gì không?"

Tinh Vân Tử nhíu mày, nhưng không kịp phản ứng. Tịch Vô Yên đã giơ tay lên, năm ngón tay bỗng dài ra như móng vuốt, đâm thẳng vào ngực mình. Một dòng máu đen phun ra, nhuộm đỏ tấm lưới bạc.

"Ta – Tịch Vô Yên – Cửu Đại Thiên Cơ thứ tư, triệu hồi Huyết Ấn Phong Thần!"

Cả khu rừng rung chuyển. Những ngọn đèn lồng đỏ vỡ tan, lưới bạc bốc cháy thành tro. Tinh Vân Tử lùi lại, mặt mũi biến sắc. "Không thể nào! Ngươi đã thức tỉnh ký ức?"

Mộ Thiên chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Tịch Vô Yên đã túm lấy cổ áo hắn, ném về phía xa. "Chạy đi! Ta sẽ tìm ngươi sau!"

Khi Mộ Thiên vừa đáp xuống một gốc cây lớn, cảnh tượng phía trước khiến hắn tê dại:

Tịch Vô Yên đứng giữa vòng vây, tóc bạc phất phơ trong gió. Trên trán nàng, ấn ký hình bướm máu đã biến thành một con mắt thứ ba màu tím.

Năm tên đồng tử của Thiên Mệnh Các lần lượt ngã xuống, máu từ mắt, mũi, tai chảy ra không ngừng.

Chỉ còn Tinh Vân Tử đứng đó, gậy trúc đã gãy làm đôi. "Ngươi... ngươi thực sự là Huyết Vũ Yêu Cơ?"

Tịch Vô Yên (hay bây giờ phải gọi là Huyết Vũ Yêu Cơ) cười nhạt. "Không. Ta là Tịch Vô Yên – người đã giết Huyết Vũ năm trăm năm trước."

Một chưởng ấn đỏ ngòm đập thẳng vào ngực Tinh Vân Tử. Lão ta bay vọt về phía sau, đâm thủng ba lớp cây cổ thụ mới dừng lại.

Khi Mộ Thiên định chạy tới, Tịch Vô Yên đã quay đầu nhìn hắn. Đôi mắt nàng giờ đây một tím một đen, chứa đựng vô vàn tâm tư.

"Ngươi... thực sự là ai?" Mộ Thiên lắp bắp.

Nàng mỉm cười, giọng trở lại bình thường, nhưng đượm buồn. "Ta cũng không rõ nữa. Nhưng ta biết một điều – Thiên Mệnh Các đang săn lùng Cửu Đại Thiên Cơ, và ngươi là mục tiêu tiếp theo."

Nàng ném cho hắn một mảnh ngọc bội hình bán nguyệt. "Tìm những người còn lại. Chỉ khi chín chúng ta hợp nhất, mới có thể phá vỡ tấm màn Thiên Đạo này."

Trước khi Mộ Thiên kịp hỏi thêm, một tiếng còi vang lên từ xa. Tịch Vô Yên nhíu mày. "Bọn họ tới rồi. Chúng ta phải chia tay."

Nàng đưa tay chạm vào trán hắn. Một luồng ký ức ập vào tâm trí Mộ Thiên:

- Một ngôi đền cổ chìm trong mây

- Tám bóng người đứng quanh tảng đá lớn

- Một thanh kiếm cắm giữa trung tâm, chuôi kiếm khắc hình con mắt

"Tìm chúng ta..." Giọng Tịch Vô Yên nhỏ dần. "Trước khi Thiên Mệnh Các làm được điều đó."

Nàng đẩy Mộ Thiên ngã vào bụi cây, rồi quay lưng bước đi, thân ảnh dần tan vào màn đêm.

Mộ Thiên nằm đó, tay siết chặt mảnh ngọc bội. Thiên Cơ Nhãn của hắn đau nhói, nhưng lần này, hắn thấy rõ hơn bao giờ hết:

Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

[Hết chương 5]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...