Mộ Thiên - Kẻ Nhìn Thấu Thiên Cơ/Chapter 4: Thiên Mệnh Chi TửChapter 4: Thiên Mệnh Chi Tử
20px

Ánh đèn bạch lạp leo lét chiếu xuống nền đá ẩm ướt của Mộ Huyết Động, tạo thành những vệt sáng nhảy múa kỳ dị trên vách đá phủ đầy rêu phong. Mộ Thiên đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Trước mặt hắn, bóng người đeo mặt nạ bạc lạnh lùng cầm chiếc hộp ngọc phát sáng - thứ ánh sáng tử quang khiến đôi mắt đau nhức của hắn càng thêm rát bỏng.

"Ngươi đã thấy tất cả rồi, phải không?" Giọng nói từ chiếc mặt nạ vang lên, mỗi từ như băng giá xuyên vào tủy. "Cái chết của ngươi trong Thiên Cơ Nhãn. Sự vô ích của mọi nỗ lực."

Mộ Thiên liếc mắt nhìn Tịch Vô Yên đang lặng lẽ di chuyển về phía bên trái. Nàng bước từng bước nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước chân đều để lại vệt máu loang trên nền đá. Thanh kiếm đen nứt vỡ trong tay nàng run nhẹ như con thú đói khát.

"Ta không đến đây để chết." Mộ Thiên siết chặt Hàn Tâm Bảo Giám, cảm nhận hơi lạnh từ bảo vật thấm vào lòng bàn tay. "Ta đến để lấy lại thứ thuộc về mình."

Thiên Mệnh Chi Tử bật cười - một âm thanh khô khốc như xương mục vỡ vụn. Chiếc hộp ngọc trong tay hắn mở ra, lộ ra viên đan dược màu tím sẫm lơ lửng giữa không trung. Thiên Cơ Đan. Mộ Thiên nuốt nước bọt, Thiên Cơ Nhãn của hắn nhìn thấy vô số linh hồn đang giãy giụa bên trong viên đan.

"Thuộc về ngươi?" Thiên Mệnh Chi Tử khẽ lắc đầu. "Thứ này được luyện từ xương cốt của chín mươi chín người sở hữu Thiên Cơ Nhãn. Mỗi viên đan là một định mệnh bị đánh cắp. Ngươi muốn trở thành con số một trăm ư?"

Tịch Vô Yên không chờ đợi thêm. Với tốc độ kinh người, nàng phóng thanh kiếm đen thẳng vào chiếc hộp ngọc, đồng thời dùng Ác Quỷ Chi Nhãn phóng ra một tia máu đỏ sậm. Nhưng Thiên Mệnh Chi Tử chỉ khẽ vung tay, một bức tường ánh sáng tím hiện lên, đóng băng cả thanh kiếm lẫn tia máu giữa không trung.

Mộ Thiên lợi dụng khoảnh khắc đó đạp mạnh xuống đất. Những phù văn bằng máu hắn vẽ lén trước đó bỗng sáng rực, vô số gai đá nhọn hoắt đâm lên từ nền hang, bao vây Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn ném Hàn Tâm Bảo Giám về phía Tịch Vô Yên.

"Hấp thụ nó!" Mộ Thiên gào lên, giọng khàn đặc vì căng thẳng.

Tịch Vô Yên không do dự. Với một nhát kiếm chính xác, nàng đập vỡ tấm bảo giám. Một luồng khí băng cuồn cuộn tràn vào người nàng, khiến Ác Quỷ Chi Nhãn trên trán bỗng sáng rực như mặt trời máu. Nàng gào thét trong đau đớn, một cánh tay bắt đầu thối rữa nhanh chóng, nhưng vẫn cố bước về phía trước.

"Cửu U Huyết Ấn - Khai Thiên!" Nàng hét lên, thanh kiếm đen vẽ thành một vòng tròn huyết sắc.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Chiếc mặt nạ bạc của Thiên Mệnh Chi Tử nứt vỡ, từng mảnh rơi xuống nền đá. Mộ Thiên trợn mắt khi nhìn thấy khuôn mặt bên trong - một phiên bản già nua của chính hắn, với đôi mắt tím nhạt và làn da nhăn nheo đầy vết sẹo kỳ dị.

"Ngươi... là ta?" Mộ Thiên thốt lên, giọng đầy kinh hãi.

Thiên Mệnh Chi Tử lắc đầu, nụ cười gằn trên môi. "Không. Ta là ngươi đã thất bại. Ngươi của một kiếp trước."

Hắn giơ chiếc hộp ngọc lên cao, Thiên Cơ Đan bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, phát ra thứ ánh sáng chói lòa.

Mộ Thiên cảm thấy Thiên Cơ Nhãn của mình như bị thiêu đốt, hình ảnh ba tương lai khác nhau hiện lên rõ ràng:

Một - hắn nuốt viên đan, trở thành Thiên Mệnh Chi Tử mới, nhưng mất đi nhân tính.

Hai - hắn phá hủy viên đan, giải thoát chín mươi chín linh hồn, nhưng Thiên Cơ Nhãn sẽ biến mất.

Ba - Tịch Vô Yên ăn viên đan, nàng sẽ sống, nhưng trở thành quỷ dữ.

Nhưng trước khi hắn kịp quyết định, Tịch Vô Yên đã lao tới. Với tốc độ nhanh hơn cả chớp, nàng chộp lấy viên đan và nuốt chửng nó. Cả hang động rung chuyển dữ dội, những tảng đá lớn bắt đầu rơi từ trần hang xuống.

Thiên Mệnh Chi Tử đột nhiên co giật dữ dội, da thịt bắt đầu phân rã thành từng mảng. "Không thể nào!" Hắn gào lên, giọng đầy kinh hãi. "Nghiệp chướng... bị hút ngược?!"

Tịch Vô Yên từ từ đứng dậy. Đôi mắt nàng giờ đã chuyển thành màu tím nhạt, tóc bạc trắng như tuyết. Khi nàng mở miệng, giọng nói vang lên đầy uy lực:

"Thiên Cơ Đan vốn là của ta. Ngươi chỉ là kẻ trộm."

Nàng giơ tay lên, Thiên Mệnh Chi Tử gào thét trong đau đớn trước khi vỡ vụn thành tro bụi. Mộ Thiên đứng sững người, tâm trí quay cuồng trước sự thật vừa được tiết lộ.

Khi mọi thứ lắng xuống, Tịch Vô Yên quay sang nhìn hắn, đôi mắt dần trở lại bình thường. "Chuyện... chuyện gì vừa xảy ra?" Nàng hỏi, giọng yếu ớt.

Mộ Thiên quyết định giấu nhẹm sự thật. "Chúng ta đã thắng. Ngươi đã giết hắn."

Trên tường hang, lớp rêu phong bong tróc để lộ một bức họa cổ. Chín nhân vật với những biểu tượng khác nhau trên trán - trong đó có cả hình ảnh Mộ Thiên với Thiên Cơ Nhãn và Tịch Vô Yên với Ác Quỷ Chi Nhãn. Dòng chữ cổ phía dưới ghi: "Cửu Đại Thiên Cơ - Chín kẻ được Thiên Đạo chọn."

Mộ Thiên thở dài, nhìn Tịch Vô Yên đang ngồi thở dốc. Hắn biết cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu. Những bí mật về Thiên Cơ Nhãn, về thân phận thật sự của Tịch Vô Yên, và âm mưu của Thiên Mệnh Các vẫn còn đó, chờ được khám phá.

Hắn giúp Tịch Vô Yên đứng dậy, cùng nhau bước về phía lối ra. Nhưng trong lòng Mộ Thiên biết rõ - định mệnh đã thay đổi, và những thử thách phía trước sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...