Mời Đạo Trưởng Xuống Núi (Dịch)/Chapter 22: Chú Thuật Lợi HạiChapter 22: Chú Thuật Lợi Hại
20px

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Vừa cầm được thanh đao trong tay, Sở Tấn trong lòng mừng như mở cờ, còn định quay sang trào phúng Lưu Lại Tử vài câu. Thế nhưng hắn vừa mới há miệng, liền cảm giác có gì đó kỳ lạ trong miệng mình.

Vừa phun ra, rơi “cạch” xuống đất lại là… khúc xương gặm dở?

Sở Tấn: “?”

Cái quỷ gì thế này?

Vừa rồi con nhãi thúi kia dùng trò gì vậy?

Đập đầu ta một cái, lại có thể nhét luôn khúc xương vào miệng ta?

Sở Tấn hoảng hốt đưa tay sờ lên đầu. Không thấy có vết thương nào cả.

Thật là quá tà môn!

Lúc này, đám tiêu sư đã ào ào xông tới. Dù đang cầm bảo đao trong tay, Sở Tấn cũng không dám nấn ná thêm nữa. Hắn dùng sức đạp chân, một lần nữa bật người nhảy qua tường rào, rồi co giò bỏ chạy như thể có mạng sống treo đầu sợi tóc.

Nhìn thấy tên trộm đã chạy xa, Lưu Lại Tử vừa giận đến bốc khói, vừa tủi thân không chịu nổi. Nước mắt to như hạt đậu lăn dài nơi khóe mắt, rơi xuống lã chã.

“Đao của ta a! Đao của ta!”

Hắn gào khóc thảm thiết, đau đớn đến mức không nỡ nhìn.

Thải Y tay chân luống cuống, nhất thời cũng không biết phải làm gì.

Đạo trưởng ơi! Tại sao lại đúng lúc này không có ở đây chứ?

---

Còn Sở Tấn thì ôm chặt thanh đao, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra khỏi thị trấn. Trong lòng hắn tràn ngập niềm vui, đến mức hai mắt cũng híp lại vì sung sướng.

“Ha ha! Bảo bối đã vào tay!”

Có thanh đao này rồi, cho dù hắn không bày lễ tế Kim Đồng Ngọc Nữ như đã hứa, cũng có thể một đao chém sạch Bạch Lão hội, không chừa lấy một mảnh giáp. Từ nay về sau, địa giới Thanh Châu này chẳng phải sẽ nằm gọn trong tay hắn hay sao?

Còn về Cửu tiêu cục bên kia, bản lĩnh của Lưu Lại Tử thì cũng chỉ tạm được. Đợi hắn về đến nhà, lập đàn xong xuôi, chỉ cần hướng về tiêu cục mà thắp ba cây nhang, phá tài vận, hao khí vận, dứt phúc vận của đối phương, đến lúc đó Lưu Lại Tử còn có thể tìm tới cửa đòi lại đao sao?

Sải bước không ngừng, Sở Tấn chỉ mất nửa canh giờ để quay trở lại thị trấn, chạy thẳng về đại viện của bang hội mình.

Hắn vừa bước vào trong viện, liền thấy không ít thuộc hạ của mình đang vội vàng cuống quýt vây quanh căn phòng nhỏ nơi quý nhân đang ở.

Chuyện gì vậy? Mình mới rời đi chưa đến nửa ngày, bọn thuộc hạ này đã gây ra chuyện gì rồi?

Nhíu mày, Sở Tấn tiến tới gần một tên tiểu nhị bên cạnh, vỗ nhẹ lên vai hắn.

Tiểu nhị quay đầu lại, vừa thấy bang chủ liền thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiện rõ vẻ như trút được gánh nặng.

"Bang chủ, vị quý nhân kia tự nhốt mình trong phòng, không ai biết đang làm gì cả. Bọn thuộc hạ cũng không dám lên tiếng hỏi han."

Đám phế vật này!

Trong lòng Sở Tấn nổi giận, vừa định mở miệng mắng to một trận.

Nhưng vừa mới há miệng, từ sâu trong cổ họng hắn đột nhiên rơi ra vài vật thể gì đó, xoay tròn rơi lộp bộp xuống mặt đất.

Sở Tấn cúi đầu nhìn kỹ.

Thì ra… lại là mấy khúc xương gặm dở!

Khi thiếu niên họ Triệu bước ra khỏi phòng, vừa hay nhìn thấy Sở Tấn đang ôm một thanh đao, vừa đi vừa... phun xương.

“Triệu công tử… khụ khụ… ngài mau nhìn giúp ta một chút… khụ khụ… đây là chuyện gì vậy?”

Một câu nói mà Sở Tấn ngắt ba lần mới nói xong, mỗi lần ngắt đều kèm theo một khúc xương bị phun ra ngoài. Những mẩu xương ấy lớn nhỏ không đều, đủ hình đủ dạng, chẳng khúc nào giống khúc nào – như thể thuộc về mấy loài khác nhau!

Vị Triệu công tử kia lập tức nhíu mày, lặng lẽ nghiêm mặt lại.

Sao cái vị bang chủ này chỉ mới ra ngoài một chuyến, trở về liền bắt đầu… nhả xương?

Hắn bước đến gần Sở Tấn, cau mày quan sát từ trên xuống dưới một lượt, rồi trong ánh mắt hiện lên chút ngạc nhiên, khẽ lẩm bẩm:

“Trong địa phận thành Thanh Châu này… lại có thể xuất hiện nhân vật như thế sao?”

“Cái… gì cơ?”

Sở Tấn nghe vậy thì trong lòng lạnh đi một nửa.

Triệu công tử xuất thân thế gia, sau lưng có cả thế lực vương gia, kiến thức rộng rãi, biết người biết chuyện. Nếu đến cả hắn mà cũng phải mở miệng gọi một tiếng “cao nhân”… vậy thì người mà hắn gặp hôm qua, chẳng phải là nhân vật không thể đụng vào hay sao?

Chính mình chỉ bị tiểu cô nương kia vỗ nhẹ một cái lên đầu thôi, thế mà lại thành ra thế này?

Nhìn đối phương, rõ ràng trông cũng chỉ tầm tuổi thiếu nữ mà thôi!

“Rốt cuộc ngươi đã gặp chuyện gì? Mau kể rõ cho ta nghe một lượt.”

Lúc này sắc mặt Triệu công tử cũng chẳng khá hơn là bao. Hắn vừa bị tổ phụ gọi đến hỏi tội một trận te tua, sau đó còn bị giao cho nhiệm vụ điều tra cho ra lẽ, ai là kẻ đã thổi tan linh khí trong hai người giấy tế Hà Thần.

Vậy mà thủ hạ tạm thời mới tìm được… lại bị người ta hạ chú! Mà còn là loại chú pháp cao minh đến mức này!

Cho dù hắn dùng đến cả ngón chân út để suy nghĩ, cũng đoán ra được tám chín phần là cái kẻ khiến Sở Tấn ra nông nỗi này, có liên quan không nhỏ đến người đã phá hỏng hai nữ người giấy hôm đó!

Trước khi hắn tới, trong thành Thanh Châu có thấy mấy nhân vật lợi hại nào đâu? Vậy mà sau khi hắn đặt chân đến, cao nhân cứ như nấm mọc sau mưa, ùn ùn xuất hiện!

Cái này… Chẳng phải là đang chơi khăm hắn hay sao!

Sở Tấn ấp úng không nói nên lời, lén giấu cây đao ra phía sau lưng, nhưng chưa kịp giấu kỹ thì đã khụ khụ thêm một trận, lại phun ra thêm hai đoạn xương!

Thấy hắn thảm hại như vậy, Triệu công tử khẽ cười lạnh.

“Chú pháp trong cơ thể ngươi vừa mạnh vừa hiểm, hiệu lực tàn độc. Theo ta thấy, mấy khúc xương ngươi đang phun ra chính là xương cốt trong người ngươi đấy."

"Nếu chú thuật này không được giải trừ, nhiều nhất ba ngày nữa, toàn bộ xương trong người ngươi, từ đầu đến chân, sẽ lần lượt bị phun ra qua miệng."

"Đến khi ấy, thân hình ngươi sẽ ngày càng teo lại, cho đến khi chỉ còn một bãi thịt vụn nằm gọn trong một cái hũ, người ta nhìn vào còn tưởng một đống thịt băm."

“Đến lúc đó, ngươi nói chết cũng chẳng chết được, không đi nổi, không nhúc nhích nổi, ngay cả ăn cơm cũng phải có người đút, bị người ta dùng làm bô bẩn bô tiểu ngươi cũng không cãi được nửa lời. Sống như vậy, còn có ý nghĩa gì nữa?”

Sở Tấn nghe đến đó thì mặt mày tái nhợt, hai chân mềm nhũn, phù một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Triệu công tử.

“Cầu xin công tử cứu ta... khục...

cầu xin công tử cứu ta... khục khục...”

Không dám giấu giếm gì thêm, hắn vội vã kể lại từ lúc nhìn thấy thanh bảo đao, rồi vì tham lam mà trộm đao, cuối cùng bị đánh trúng một chưởng, mọi chuyện đều khai ra sạch sành sanh.

Triệu công tử chăm chú lắng nghe Sở Tấn tường thuật.

"Là một cô nương sao?"

"Là một cô nương."

"Rất xinh đẹp?"

"Nếu không tính đến mức nghiêng nước nghiêng thành thì chí ít cũng phải gọi là môi hồng răng trắng, khụ khụ khụ..."

Đây là đại tiểu thư nhà ai? Bọn họ cũng nhắm trúng cái hồ lớn này rồi sao?

Triệu công tử lục tung cả đống nhân vật trong đầu ra so sánh, nghĩ mất nửa ngày, vậy mà vẫn không lần ra nổi vị tiểu thư thế gia nào có khả năng xuất hiện ở chỗ này.

"Công tử, ngài có cách nào cứu ta không?"

Sở Tấn ngước đôi mắt van xin nhìn Triệu công tử, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn. Triệu công tử thì chỉ từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng không nói gì.

Dường như cảm nhận được hàm ý trong mắt Triệu công tử, Sở Tấn cắn răng, cuối cùng vẫn phải hai tay nâng thanh đao lên, dâng đến trước mặt hắn.

"Xem ra còn biết điều."

Triệu công tử một tay đặt lên chuôi đao, nhẹ nhàng nâng thanh đao lên.

"Đúng là bảo đao."

Dù đã từng nhìn qua vô số kỳ trân dị bảo, nhưng ngay khi cây đao này rơi vào tay, Triệu công tử vẫn có thể cảm nhận rõ ràng luồng linh khí hừng hực tỏa ra từ trên thân đao.

Chỉ thấy cổ tay hắn khẽ động, một tia sáng trắng liền vụt qua đỉnh đầu Sở Tấn. Sở Tấn chỉ cảm thấy trên đầu mát lạnh, đưa tay sờ lên mới phát hiện không ít tóc đã rơi xuống.

Triệu công tử cúi người nhặt một sợi tóc dưới đất, mỉm cười nói: "Thổi lông đứt lưỡi, quả không phải là lời nói chơi."

Sở Tấn cảm thấy trên đầu mình gần như đã hói cả mảng, nhưng chỉ có thể cười gượng gạo, sau đó đưa ánh mắt đầy mong chờ nhìn về phía Triệu công tử.

"Yên tâm đi."

Triệu công tử trấn an, "Chờ sau khi buổi tế Hà Thần ngày mai kết thúc, ngươi hãy nhờ Hà Thần giúp trừ đi chú pháp trong người. Ta sẽ ở bên cạnh hộ pháp cho ngươi."

"Nói trắng ra thì loại chú thuật đang bám trong người ngươi tuy khá lợi hại, nhưng cũng không đến mức không giải được. Chỉ cần dùng lực âm khí mạnh rửa sạch một lần là có thể ép nó bật ra."

Nghe vậy, Sở Tấn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, ánh mắt hắn không kìm được mà nhìn về phía thanh bảo đao, đầy vẻ lưu luyến.

Triệu công tử nói qua loa vài câu, rồi tiện tay đặt thanh đao xuống bên cạnh mình.

"Ngươi dâng bảo vật này lên, ta sẽ trình cho tổ phụ. Đến lúc đó, gia tộc ta nhất định sẽ dành cho các ngươi sự quan tâm đặc biệt."

Sở Tấn chỉ có thể lúng túng khẽ gật đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...