Mời Đạo Trưởng Xuống Núi (Dịch)/Chapter 23: Chuyện Quái Lạ Trước Ngày Tế Hà ThầnChapter 23: Chuyện Quái Lạ Trước Ngày Tế Hà Thần
20px

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Đợi đến khi Tả Thần trở về tiêu cục, hắn còn chưa kịp bước vào trong đã thấy trước cửa đã tụ lại một đống lớn tiêu sư, người nào người nấy sắc mặt hốt hoảng, khẩn trương tản ra bốn phía tìm kiếm, dáng vẻ hệt như muốn nhổ sạch từng gốc cây lên để xem trong hố có giấu con giun nào, hay rút cạn cả dòng sông để moi ra vài con cá dưới đáy.

Chuyện gì xảy ra thế này?

Trong lòng đầy thắc mắc, Tả Thần đi thẳng vào trong sân. Vừa bước vào, hắn liền thấy Lưu Lại Tử đang ngửa mặt tru lên: "Đạo trưởng ơi, ta có lỗi với ngài quá!"

Tiếp theo là một tràng gào khóc cuồng loạn.

Tả Thần trên trán đổ đầy mồ hôi. Chuyện gì đây? Sao lại giống hệt như cảnh đưa tang gọi hồn thế kia? Ta vẫn còn sống mà?

Hắn bước tới, vỗ vỗ vào vai Lưu Lại Tử. Người kia giật bắn cả người, quay đầu nhìn thấy Tả Thần thì lập tức khóc to hơn, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Đạo trưởng! Mất rồi! Tiêu rồi! Ô ô..."

"Nói cho rõ đi."

Lưu Lại Tử cũng muốn giải thích cho đàng hoàng, nhưng vì khóc quá nhiều, cổ họng như bị nghẹn lại, miệng không ra miệng, lưỡi không ra lưỡi, mãi mà không nói nổi một câu cho trọn vẹn.

Lúc này Thải Y ở bên cạnh bước tới, thay Lưu Lại Tử kể lại đầu đuôi mọi chuyện vừa xảy ra cho Tả Thần nghe.

“Cái này…”

Tả Thần chỉ biết cười khổ. Hắn thật chẳng ngờ chỉ mới ra ngoài một lúc mà lại xảy ra chuyện như vậy.

Vừa mới rèn xong một thanh đao, vậy mà đã bị người ta đánh cắp mất.

“Kẻ trộm đao đó mặt mũi ta không nhận ra, mặt cứng đờ như tượng gỗ, chắc là đeo mặt nạ da người, rõ ràng là có chuẩn bị sẵn từ trước rồi… ô ô!”

Nhìn thấy Lưu Lại Tử càng khóc càng thảm, Tả Thần cũng chỉ khẽ lắc đầu: “Chỉ là một thanh đao thôi mà, người vẫn còn sống mới là quan trọng nhất.”

“Nhưng mà… đó là bảo đao đạo trưởng ngươi đưa cho ta…”

Lưu Lại Tử rõ ràng vẫn chưa vượt qua được cú sốc trong lòng.

Ngược lại Thải Y phản ứng lanh lợi, vừa nghe Lưu Lại Tử than thở xong liền cười hì hì nói:

“Tiêu đầu à, thanh đao đó là bảo vật, ai cũng biết. Câu ‘thất phu vô tội, hoài bích có tội’ ngươi chưa từng nghe sao?”

“Hôm nay gặp một tên trộm đã đủ khổ rồi, nếu ngày mai có người từ thế gia lớn tới thì sao? Lỡ như sau này lại đụng phải người của vương gia thì ngươi định làm gì?”

“Nói thì nói như thế…”

Nếu là người khác nói với hắn những lời như vậy, có lẽ hắn đã mắng to từ lâu: Ngươi đứng đó nói chuyện nên thấy nhẹ nhõm, bị trộm có phải đồ của ngươi đâu mà nói hay thế!

Nhưng duy chỉ có Thải Y và đạo trưởng nói ra, hắn lại chẳng thể phản bác nửa câu.

Khóc lóc một hồi, Lưu Lại Tử như thể cũng nghĩ thông suốt phần nào, dùng tay lau nước mắt nước mũi đầy mặt, mãi mới dừng lại được. Hắn quay sang Tả Thần, khom người hành lễ một cái, nói:

“Để đạo trưởng chê cười rồi. Ai… chắc cái bảo vật đó vốn không có duyên với ta.”

Tả Thần cười nói: “Ngươi cũng đừng nhìn mọi chuyện quá tiêu cực. Thanh đao đó vốn là ta dùng chú khí để luyện, thanh tẩy huyết khí, nó vốn không phù hợp với người làm tiêu sư như ngươi.”

“À…”

Lưu Lại Tử gãi đầu gãi tai.

Nghĩ lại thì đúng là không hợp thật. Đời hắn làm tiêu sư, quanh năm vết đao vết kiếm chẳng thiếu gì.

“Ta chỉ dạy cho ngươi một chút về khinh công thân pháp vậy.” - Tả Thần nghĩ ngợi một lúc, quyết định chỉnh sửa lại một chút bí quyết súc địa thành thốn, truyền cho Lưu Lại Tử học.

“Thật sao? Đạo trưởng đúng là đại ân nhân của ta!”

Lưu Lại Tử mừng như điên.

So với bảo đao, mấy thứ như khinh công, thân pháp mới là cái có thể giữ mạng bên người, đáng quý hơn gấp bội.

---

Trong Bạch Lão hội, một đám tiểu nhị đang bận rộn chạy qua chạy lại, chỉ duy có Từ Phú Quý là tự nhốt mình trong tiểu viện.

Lúc này trong sân không có lấy một bóng người, chỉ còn lại mình hắn, sắc mặt trắng bệch, tay ôm lấy bụng.

Khi rời đi vào sáng nay, hắn đã bị đạo sĩ kia đá cho một cước. Sau cú đá ấy, có một luồng khí kỳ lạ xộc thẳng vào đan điền.

Ban đầu hắn còn nghĩ với đạo hạnh ba mươi năm của mình, có thể dễ dàng ép được luồng khí kia ra ngoài. Nào ngờ...

Đạo hạnh tích lũy suốt ba mươi năm qua, giờ đây đang từng chút từng chút một bị luồng khí quái dị trong bụng kia mài mòn sạch sẽ!

“Cái tên đạo sĩ ma quỷ kia! Rốt cuộc đã giở trò gì với ta vậy hả?”

Hắn nghiến răng chửi thầm, nhưng hoàn toàn bất lực. Nếu cứ tiếp tục như thế này, toàn bộ đạo hạnh của hắn sẽ bị nuốt sạch, cuối cùng chỉ còn lại một luồng khí kỳ dị mà chẳng ai biết là thứ gì.

Vậy thì hắn còn mặt mũi nào quản lý Bạch Lão hội?

Nếu để lộ ra, sang ngày hôm sau sẽ lập tức có kẻ đâm hắn một dao từ sau lưng.

“Ngày mai là lễ tế Hà Thần chính thức, mà đến giờ còn chẳng biết cái lão Sở Tấn chết tiệt kia định giở trò gì nữa.”

Từ Phú Quý nhức đầu đến mức như muốn nứt ra, nhưng lại chẳng có cách nào. Chẳng lẽ... gần đây chính là thời điểm Bạch Lão hội diệt vong?

Trong lòng hắn bỗng hiện lên ý nghĩ đó, bi quan và tuyệt vọng len lỏi khắp tâm trí.

Gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, Từ Phú Quý đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Đập vào mắt hắn là mặt hồ Bạch Thủ gợn sóng lăn tăn, từng đợt sóng lớn như dải lụa ngà sữa cuộn trào dưới ánh mặt trời.

“Hi vọng ngày mai Hà Thần còn nhớ chút tình xưa, giúp ta trục xuất được luồng khí quái dị trong người này ra…”

Từ Phú Quý khẽ thở dài, lẩm bẩm một mình.

---

Mỗi năm thành Thanh Châu đều tổ chức lễ tế Hà Thần, nhưng riêng năm nay lại có chút đặc biệt.

Năm nay, tế hai lần.

Bạch Lão hội phái một vị chưởng quầy có mặt mũi ra đứng trước công chúng giải thích, nói năm nay tình hình đặc biệt, lần đầu gọi là “tiểu tế”, lần sau gọi là “đại tế”. Làm vậy mới đủ long trọng, mới có thể thể hiện trọn vẹn tôn nghiêm của Hà Thần đại nhân.

Tuy nhiên, dân chúng trong thành ai nấy đều cảm thấy hôm nay bầu không khí có gì đó không ổn.

Chủ yếu là do chuyện quái lạ xảy ra vào chiều hôm qua.

Bạch Lão hội đã chọn được một thư sinh tuấn tú nhất trong thành, lại chọn thêm một tiểu thư xinh đẹp nhất, ý định đưa hai người này tế Hà Thần. Bọn họ đầu tiên cho thư sinh mấy gánh bạc, thư sinh vui như mở hội, không chút do dự mà đi theo người của Bạch Lão hội.

Nhưng đến khi sang đón tiểu thư, nhà của vị tiểu thư đó là một gia đình phú thương lớn, dù Bạch Lão hội dở mọi cách vẫn không thể ép người ra được.

Tối hôm ấy, trong nhà vị phú thương đột nhiên nổi một trận gió quái lạ, đến sáng hôm sau thì tiểu thư kia… đã biến mất không còn tung tích.

Vị phú thương kia gấp đến mức như ngồi trên đống lửa, lập tức dẫn theo gia đinh kéo thẳng đến Bạch Lão hội, định gõ cửa làm cho ra lẽ.

Bạch Lão hội đóng chặt cửa, không tiếp khách, làm ngơ như chẳng biết gì. Mãi đến khi sự việc gây ồn ào quá mức, họ mới chịu cử một chưởng quầy ra tiếp.

“Hôm nay là ngày tế Hà Thần, mọi chuyện khác để ngày mai hãy nói.”

Phú thương làm sao chịu được? Hôm nay mà tế Hà Thần, vậy ngày mai hắn đi đâu tìm lại được con gái? Lẽ nào cũng phải theo nàng nhảy xuống sông?

Hai bên lời qua tiếng lại, cuối cùng xung đột bùng nổ, mấy gia đinh bị đánh chết. Thế nhưng đến cuối cùng, vị phú thương ấy vẫn không thể gặp lại nữ nhi của mình.

Chuyện này lập tức lan truyền khắp thành Thanh Châu, khiến lòng người xôn xao bàn tán. Người sáng suốt chỉ liếc mắt cũng nhìn ra, đây chính là nghi lễ dùng đồng nam đồng nữ để tế Hà Thần.

Trước đây Bạch Lão hội từng làm chuyện này, nhưng khi đó chỉ là tùy tiện bắt vài đứa trẻ trong nhà dân nghèo, thêm vào chút bạc bồi thường, người nhà cũng không dám lên tiếng oán trách gì.

Nhưng lần này... lại nhắm vào con gái nhà phú hộ?

Lời đồn thổi bắt đầu lan khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành, nào là bắt người sống tế thần, nào là Hà Thần trở mặt ăn thịt người. Dân tình vừa sợ vừa bàn tán không ngừng, nhưng tất cả những lời đó, lại chẳng ảnh hưởng chút nào đến bầu không khí bên trong Bạch Lão hội.

Từ Phúc Quý nhìn nam nữ đang nhắm mắt nằm phía trước, vẻ mặt tỏ ra khá hài lòng, khẽ gật đầu một cái.

Hai người bọn họ đều mặc trên người bộ y phục đỏ tươi, trông như một đôi tân lang tân nương trong hôn lễ.

Đây chính là thư sinh tuấn tú nhất trong thành và vị tiểu thư khuê các xinh đẹp nhất. Sau khi được ăn mặc tươm tất, ngay cả Từ Phúc Quý cũng phải nhìn đến nuốt nước bọt.

“Hi vọng với đôi nam nữ thế này, Hà Thần sẽ hài lòng.”

Từ Phúc Quý khẽ thở dài một tiếng, sau đó vung tay ra lệnh.

“Lên kiệu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...