꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂
----------------------------------------
Giải quyết xong tàn dư Bạch Lão hội cũng không tốn nhiều thời gian.
Đám còn lại của Bạch Lão hội vốn chỉ là một lũ tiểu nhị làm công ăn lương, được mấy đồng lẻ. Có ai rảnh đâu mà liều mạng vì người khác?
Nhìn thấy Từ Phúc Quý chết đuối ngay trước mặt, tổ chức vốn lỏng lẻo ấy liền lập tức tan đàn xẻ nghé.
Lòng đã tan, người cũng rã. Chẳng mấy chốc đã giải tán gần hết.
Lưu Lại Tử phối hợp cùng nhóm phú thương trong thành, không tốn bao lâu liền gom sạch tàn binh còn sót của Bạch Lão hội, bóp gọn như bóp một cái bánh bao.
Tất nhiên, trong Bạch Lão hội cũng không thiếu những kẻ cứng đầu.
Tại đại viện của hội, có một người trẻ tuổi đứng sau lưng đám ông già béo tốt, ánh mắt sáng lên kiên nghị, nghiến răng một cái, giơ khăn tang bạc quấn thẳng lên đầu.
Đầu đội khăn tang, cả người hắn giống như tượng đồng.
"Các vị cô cô, tẩu tẩu, thúc thúc, đại gia... Ta dẫn theo gia đinh ra ngoài trước tìm đường, các vị cứ tạm trú trong sân, giữ vững tinh thần!"
Nói dứt lời, tên tiểu tử kia liền dẫn theo mấy hán tử vạm vỡ từ trong sân kéo nhau ra ngoài, toàn là mấy người chuyên đi bốc vác, đánh thuê.
Phía sau hắn, tiếng khóc tang vang lên liên hồi, náo loạn đến trời đất không yên. Trong đó, tiếng gào thảm thiết nhất đến từ một phụ nhân, giọng nghẹn ngào như muốn trút cạn nước mắt:
"Phú Quý ơi, sao chàng lại chết chứ? Chàng không thể chết được mà!"
Những tiếng khóc của người xung quanh đều bị tiếng của bà ấy lấn át, gần như không ai còn nghe thấy gì nữa.
Người phụ nữ ấy không ai khác chính là vợ cả của Từ Phúc Quý, người ngày thường luôn theo sát bên chồng, nghênh ngang khắp thành, cũng được coi là một nhân vật nổi bật.
Ban ngày hai vợ chồng thường xuyên cãi vã, bà chê Từ Phúc Quý cái này cái kia, lúc nào cũng mắng mỏ.
Thế nhưng Từ Phúc Quý lại là kẻ sợ vợ có tiếng, không những không nổi nóng mà còn chiều vợ ra mặt, đi đâu cũng nâng như nâng trứng. Người ngoài nhìn vào đều tự hỏi không biết vì sao một đại lão gia như hắn lại cưới phải một bà chằn như thế.
Ấy vậy mà, ai cũng không ngờ rằng, người đàn bà luôn mồm chê bai kia, đến lúc Từ Phúc Quý chết lại khóc đến mức tang thương như vậy.
Khóc lóc một lúc, phần lớn mọi người cũng bắt đầu thấm mệt, liền tụ lại một chỗ, ai nấy mặt mũi lấm lét, ánh mắt đầy vẻ dè dặt, ngoan ngoãn một cách bất thường.
Ngoại trừ vài tên đầu óc ngu ngốc, còn cố vùng vẫy như cá mắc cạn, thì phần lớn những kẻ còn muốn chống đỡ đều là thân tín được Từ Phúc Quý chăm lo từ sâu bên trong lợi ích.
Từ bà con họ hàng cho đến đám chó trung thành được Từ Phúc Quý nuôi nấng, nhìn một phát là nhận ra liền. Người ngoài thì dễ tính, Từ Phúc Quý chết rồi thì cùng lắm là đổi nghề mà sống tiếp.
Nhưng bọn họ thì khác.
Từ Phúc Quý chết...
Dù bề ngoài vẫn còn sống, nhưng thật ra bọn họ cũng đã chết theo rồi.
Mấy tên tiểu tử ban nãy còn phơi phới tinh thần, cứ tưởng liều mạng một phen sẽ lật được cục diện. Nhưng đám lão làng thì hiểu rất rõ, đại thế đã mất, chỉ dựa vào bọn họ thì đừng mong lật được bàn.
Quả nhiên, chưa đầy một lúc sau đã nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm chan chát. Tiếp đó, một cái đầu người bay lên không, xoay mấy vòng rồi rơi bịch vào trong sân viện.
"Bịch!"
Cái đầu rơi xuống đất, lăn thêm hai vòng, kéo theo một vệt máu dài ngoằng trên sân. Miếng vải trắng quấn trên đầu cũng theo gió tung bay.
Chính là tên tiểu tử vừa nãy xông ra ngoài!
Nhìn thấy người chết đầu lìa khỏi cổ ngay trước mắt, đám thân tín từng trung thành với Từ Phúc Quý rốt cuộc cũng hoàn toàn tuyệt vọng.
Một gã đao khách áo đen bước vào viện, trên tay là một thanh bảo đao sáng loáng. Bên hông hắn còn đeo theo một bầu rượu.
Hắn nâng hồ lô, phun một ngụm rượu lên lưỡi đao, lạnh lùng nói: "Trong thành có người bỏ tiền mua mạng các ngươi. Hôm nay, mấy người các ngươi... đừng mơ sống sót rời đi."
Ánh đao lướt qua như chớp.
Trong đại viện, chỉ còn lại những tiếng gào thảm thiết vang lên rồi lịm tắt.
Đến khi Lưu Lại Tử và đám người của hắn chạy tới đại viện của Bạch Lão hội, nơi đây đã không còn lấy một bóng người sống. Trước mắt họ chỉ là một hàng thi thể không đầu, máu chảy thành dòng, đầu người xếp ngay ngắn như được bày lên mâm.
Còn gã đao khách kia thì đã biến mất không dấu vết.
---
"Lưu tiêu đầu, nếu không có ngài giúp, mối thù này của ta chắc cả đời cũng không báo nổi!"
Ông chủ tiệm gạo nắm chặt tay Lưu Lại Tử, giọng nghẹn ngào như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Lưu Lại Tử cười gượng hai tiếng: "Chuyện này ta cũng chỉ là tiện tay giúp chút thôi."
Thực ra trong lòng hắn rất rõ, nếu không nhờ đạo trưởng chỉ điểm cho một câu, thì cái chức thủ lĩnh đại bang ở Thanh Châu này, hắn dù có nằm mơ cũng không tới lượt.
Chỉ là... Lưu Lại Tử cũng thấy kỳ lạ trong lòng. Rốt cuộc là ai đã xuống tay, diệt sạch cả nhà Từ Phúc Quý?
Hắn từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng suy đi tính lại, cuối cùng vẫn là không làm.
Mới vừa tiếp quản quyền lực đã ra tay sát hại cả một gia đình, chẳng những không được tiếng anh hùng mà còn mất lòng dân. Đám phú thương trong thành, rồi bách tính trăm họ, ai còn dám tin tưởng giao Thanh Châu cho một kẻ tay vấy đầy máu?
Quan trọng hơn cả, đạo trưởng hẳn cũng sẽ không thích một kẻ lấy giết chóc làm cách lên ngôi.
Vậy mà không ngờ, lại có người thay hắn ra tay làm sạch sẽ mọi thứ, dọn dẹp không sót một mảnh.
Lưu Lại Tử nghĩ đến đây, ánh mắt không kìm được liếc sang phía ông chủ tiệm gạo Mễ lão đầu, người đang ngồi khóc tang ngay trước mặt hắn.
Mễ lão đầu không nhận ra ánh nhìn khác thường trong mắt Lưu Lại Tử. Ông vẫn đau đớn gào khóc, đến mức mấy phú thương khác xung quanh cũng thấy không đành lòng, cùng nhau bước đến khuyên nhủ, an ủi mãi ông mới ngừng được tiếng khóc.
"Mấy vị đừng trách, hôm nay ta thật sự không ổn chút nào, xin phép về trước."
Nhìn dáng ông như hồn bay phách lạc, Lưu Lại Tử và các phú thương cũng không tiện giữ lại, chỉ có thể để ông lảo đảo rời đi.
Đợi Mễ lão đầu đi xa rồi, mấy người còn lại lập tức tụm đầu vào thương lượng xem nên chia phần sản nghiệp mà Bạch Lão hội để lại như thế nào.
Còn bên kia, Mễ lão đầu lảo đảo bước trên con đường lớn. Khắp nơi trên phố đều rất náo nhiệt, ai nấy đều bàn tán rôm rả về chuyện lớn vừa xảy ra trong ngày.
Dù có là dân quê chân chất, mộc mạc đến mấy, thì hôm nay cũng có thể chỉ trỏ bình luận dăm ba câu về biến cố của Bạch Lão hội. Mà với đa phần người dân, việc Bạch Lão hội sụp đổ... cũng chẳng có gì quá to tát.
Nghề vớt xác vốn đã là chuyện cậy vào máu và nước mắt của dân lành để kiếm ăn. Huống chi, từ sau khi nắm được danh nghĩa Hà Thần, Bạch Lão hội muốn ai chết là người đó phải chết, muốn vớt xác ai thì liền có thể vớt ngay.
Bao nhiêu năm qua, trong thành Thanh Châu, không ít người đã từng bị bọn chúng ra tay độc ác. Trừ mấy kẻ bán con gái kiếm đầy túi bạc ra thì gần như chẳng có ai có lời tốt đẹp gì về chúng.
---
Thành Thanh Châu hôm nay giống như vừa qua một cái lễ lớn.
Mễ lão đầu đảo mắt nhìn quanh hai bên đường, tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng đứa con gái Khả Nhân của mình. Rõ ràng bên hông còn đeo mấy miếng bùa cầu bình an, vậy mà... lần này lại chỉ còn một mình ông "cô độc" bước đi.
Khoé mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt to như hạt đậu lại lặng lẽ rơi xuống, lạch cạch không dứt.
Vừa khóc được vài tiếng, chợt nghe thấy tiếng trẻ con reo lên bên tai:
"Mau nhìn kìa! Trên trời có kiệu hoa!"
Mễ lão đầu giật mình ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng cánh hoa phấn hồng và vàng nhạt đang bay lượn trong gió, nhẹ nhàng rơi xuống từ không trung.
Ngay sau đó, một chiếc kiệu đỏ rực dần dần hạ xuống giữa không trung, như thể một sợi lông vũ đang nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước mặt ông.
Tấm rèm đỏ phủ trên cỗ kiệu bị một cơn gió từ dưới thổi lên, phất nhẹ rồi tung bay, để lộ ra hai người đang nằm nghiêng bên trong.
Mễ lão đầu vừa nhìn đã nhận ra ngay cô gái mặc váy cưới đỏ thẫm trong kiệu.
Không sai!
Đó là... con gái ông!
Mễ lão đầu như người phát điên, lảo đảo lao về phía kiệu, run rẩy đưa tay vén tấm rèm đỏ lên.
Ông bước vào trong kiệu, đưa tay vén khăn trùm đầu của cô gái lên. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, nước mắt ông như vỡ bờ, bật khóc nức nở: "Nữ nhi ơi... con gái của cha đã trở về rồi!"
Cô gái mặc váy đỏ, đôi mắt mơ màng mở ra, mờ mịt nhìn cha mình: "Cha? Sao thế này?"
"Không sao rồi... về là tốt rồi, về được là tốt rồi!"
Mễ lão đầu nắm chặt lấy tay con gái, sợ chỉ cần buông ra, nàng sẽ lại biến mất khỏi ông một lần nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)