“Em vẫn lạnh lùng như vậy.”

Tôi nhìn anh.

“Tần Dục Hành, trước kia em không lạnh lùng, nên anh mới nghĩ em không có giới hạn.”

Anh nghẹn lại.

Một lúc lâu sau, anh lấy từ túi áo ra một chiếc USB.

“Trong này là đoạn âm thanh anh tự ghi lại bằng thiết bị cá nhân ở vùng biển được phép công khai. Không có dữ liệu nhiệm vụ, không có thông số khảo sát.”

“Là tiếng cá voi.”

Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên.

“Lần này, anh ghi cho em.”

Gió biển thổi qua.

Tôi nhìn chiếc USB trong tay anh.

Nếu là hai năm trước, tôi có lẽ sẽ vui đến mức không ngủ được.

Nếu là ba tháng trước, tôi có lẽ vẫn sẽ vì nó mà mềm lòng.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy muộn.

Tôi không nhận.

“Tần Dục Hành.”

Tôi nói:

“Có những thứ khi em muốn, anh không cho.”

“Đến lúc em không cần nữa, anh đưa tới, nó cũng không còn ý nghĩa.”

Tay anh cứng giữa không trung.

Tôi cầm chiếc máy ghi âm màu bạc, nhẹ nhàng đặt lại vào hộp.

“Cái này anh giữ đi.”

Anh sững sờ.

“Em không cần?”

“Không cần.”

Tôi nhìn ra biển.

“Nếu muốn nghe tiếng cá voi, sau này em có thể tự ghi.”

Tần Dục Hành nhìn tôi.

Ánh mắt anh run lên rất khẽ.

Giống như đến tận lúc này anh mới thật sự mất đi thứ gì đó.

Loa trên bến cảng vang lên thông báo lên tàu.

Tôi kéo vali.

Tô Uyển giúp tôi cầm túi tài liệu.

Tần Dục Hành đột nhiên gọi:

“Lâm Tịnh Noãn!”

Tôi dừng lại.

Anh đứng trong gió, giọng khàn đặc.

“Em có từng yêu anh không?”

Tôi không quay đầu ngay.

Câu hỏi này nếu đặt vào trước kia, thật sự rất buồn cười.

Tôi yêu anh bảy năm.

Yêu đến bỏ qua bản thân.

Yêu đến xem một câu lạnh nhạt của anh thành lời quan tâm.

Yêu đến tự tay xé bỏ cơ hội bay xa, cam tâm tình nguyện làm bến đỗ cho anh.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ quay đầu, bình tĩnh nói:

“Từng.”

Chỉ một chữ.

Là thật.

Cũng là kết thúc.

Mặt Tần Dục Hành lập tức trắng bệch.

Anh hỏi tiếp, giọng gần như vỡ ra:

“Vậy bây giờ thì sao?”

Tôi nhìn anh.

“Không nữa.”

Nói xong, tôi bước lên tàu.

Không quay đầu thêm lần nào.

Con tàu rời cảng.

Đường bờ biển dần lùi xa.

Tô Uyển đứng trên bến vẫy tay với tôi đến khi dáng cô ấy nhỏ lại thành một chấm trắng.

Tần Dục Hành vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Tôi không biết anh có khóc hay không.

Cũng không muốn biết.

Biển hôm đó rất xanh.

Xanh đến mức khiến tôi nhớ tới câu mình đã nói trong căn hộ cũ.

Nếu cả đời này tôi không thể bước vào vùng biển sâu thuộc về anh, vậy tôi sẽ tự lên bờ.

Tự trở thành bầu trời xanh của chính mình.

Nhưng sau khi con tàu chạy xa khỏi cảng, tôi mới nhận ra.

Tôi không cần bước vào vùng biển của anh.

Bởi vì biển sâu chưa từng thuộc về một mình Tần Dục Hành.

Nó cũng không thuộc về bất kỳ người đàn ông nào.

Nó rộng lớn, tự do, lạnh lẽo, bí ẩn.

Nó thuộc về những người thật sự kính sợ nó.

Cũng thuộc về những người dám một mình đi về phía nó.

Ba tháng sau, trạm nghiên cứu Tây Sa chính thức công bố kết quả đầu tiên của nhóm mô phỏng sinh thái đảo xa.

Người phụ trách chính: Lâm Tịnh Noãn.

Báo cáo được trung tâm sinh học biển quốc gia đánh giá xuất sắc.

Tên tôi lần đầu xuất hiện ở vị trí đầu tiên trong bản tin khoa học của căn cứ.

Ảnh chụp kèm theo là tôi đứng bên bể mô phỏng mới, sau lưng là cửa sổ nhìn ra biển Tây Sa xanh thẳm.

Hôm ấy, Tô Uyển gửi ảnh chụp màn hình cho tôi.

Kèm theo một câu:

“Căn cứ đang truyền tay nhau xem đó. Có người ở tổ rà soát kỹ thuật nhìn xong đứng ngoài hành lang hút thuốc cả buổi.”

Tôi nhìn tin nhắn, cười một tiếng.

Không hỏi người đó là ai.

Tối hôm ấy, gió trên đảo rất lớn.

Tôi cầm máy ghi âm mới, đứng trên đài quan trắc.

Từ xa vọng lại tiếng sóng, tiếng gió, tiếng chim biển lẫn trong đêm.

Không có cá voi.

Không có giọng đàn ông trầm thấp.

Không có lời hứa đến muộn.

Nhưng đó là âm thanh tôi thích nhất.

Âm thanh của tự do.

Tôi bấm nút ghi.

Đèn đỏ nhỏ sáng lên trong bóng tối.

Tôi nói rất khẽ với chính mình:

“Lâm Tịnh Noãn.”

“Chào mừng lên bờ.”

Rồi tôi lại bật cười.

Không đúng.

Không phải lên bờ.

Là ra khơi.

Lần này, không vì bất kỳ ai.

Chỉ vì chính tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...