Mối Tình Ngọt Ngào Yêu Qua Mạng Với Trùm Trường/Chapter 1: Huyền Thoại Tụ HọpChapter 1: Huyền Thoại Tụ Họp
20px

Chương 1: Huyền Thoại Tụ Họp

[1.1]

 Thế giới này không được dệt bằng tay của các vị thần, mà bởi ánh sáng xa xăm của những vì sao. Mỗi con người sinh ra đều mang theo một dấu ấn — đó là ngôi sao đã chọn họ. Và cũng chính dấu ấn ấy quyết định thân phận của họ trong suốt cuộc đời.

Có kẻ được sinh ra từ những vì sao lẻ loi, yếu ớt — gọi là Hạ cấp, số phận như bụi sao trôi dạt. Có kẻ mạnh mẽ hơn, thuộc tầng lớp Trung cấp, dẫu không rực rỡ nhưng vẫn có chỗ đứng. Rồi đến Cao cấp (Thượng cấp), những con người hiếm hoi được kết tinh từ nhiều vì sao giao thoa, mang trong mình quyền lực bẩm sinh. Nhưng vượt lên tất cả, chỉ có mười hai người mỗi thế hệ được gọi là Huyền thoại — những kẻ sinh ra bởi 12 chòm sao mạnh mẽ nhất trong huyền thoại cổ.

Và để nuôi dưỡng những ngôi sao ấy, thế giới Galaxy dựng nên một pháo đài tri thức: Zodiac Ediser, còn gọi là Học viện Hoàng gia. Nơi đây không chỉ là ngôi trường, mà còn là chiến trường, nơi danh vọng, quyền lực và tương lai của cả thế giới được rèn giũa.

Trường được chia thành bốn Nhà — tượng trưng cho bốn nguyên tố khởi thủy:

Nhà Fire: nhiệt huyết bùng cháy, sắc phục đỏ, huy hiệu ngọn lửa đen.

Nhà Water: trí tuệ sâu thẳm, đồng phục tím với cà vạt xanh dương thêu sóng nước. 

Nhà Earth: vững chắc, điềm đạm, vest xanh lá với thẻ tên vàng khắc lá cây.

Nhà Air: tự do, sáng tạo, vest xanh lam, phụ kiện bạc hình lốc xoáy.

Mỗi màu sắc là một tuyên ngôn, mỗi bộ đồng phục là một lá cờ tung bay giữa bầu trời đầy cạnh tranh.

Hôm nay, ánh sáng bình minh đổ xuống dãy tháp pha lê của Zodiac Ediser, báo hiệu ngày khai giảng khóa học thứ 57. Nhưng điều khiến ngày này trở thành huyền thoại, không phải là tiếng chuông ngân vang, mà chính là sự xuất hiện của đủ cả 12 học sinh Huyền thoại trong cùng một niên khóa. Lời tiên tri cổ xưa vốn thì thầm về thời đại này — và giờ nó đã trở thành sự thật.

Sân trường đông nghẹt. Tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt nửa háo hức, nửa đố kỵ, tất cả đều dồn về phía những tân sinh viên đặc biệt. Trong bầu không khí đó, hiệu trưởng Ophiuchus — người đàn ông khoác áo choàng đen điểm chỉ bạc, ánh mắt sâu như vũ trụ — chậm rãi bước lên bục cao.

Ông cất giọng vang vọng, như có lực cộng hưởng từ các tinh tú xa xăm:

“Các em, những ngôi sao mới của thế giới Galaxy… Chào mừng đến với Học viện Hoàng gia."

"Nơi đây, sức mạnh của các em sẽ được thử thách, mài giũa… và phơi bày."

"Nhưng hãy nhớ, không phải ngôi sao nào cũng mãi rực rỡ. Ánh sáng yếu ớt sẽ tắt đi, chỉ kẻ đủ mạnh mới tồn tại. Và trong số các em… có những kẻ được sinh ra để thay đổi vận mệnh cả bầu trời này.”

Tiếng vỗ tay nổ vang, nhưng xen lẫn đó là một sự căng thẳng khó tả. Bởi tất cả đều biết, 12 Huyền thoại đã xuất hiện. Và lịch sử từ giây phút này… sẽ không còn như trước nữa.

[1.2]

Sau buổi lễ khai giảng long trọng, từng nhóm học sinh bắt đầu lục tục tản về dãy lớp học mới. Tiếng giày da, tiếng trò chuyện rì rầm xen lẫn sự phấn khích của một khóa học được mệnh danh là “tinh hoa nhất lịch sử”.

Trên hành lang tầng ba, một bóng người bước chậm rãi, nhịp nhàng. Một tay ôm vài cuốn sách, tay còn lại hờ hững nhét trong túi quần. Không khí quanh cậu tĩnh lặng đến lạ, bước chân chẳng phát ra tiếng động nào, cứ như thể bản thân cậu tan vào gió.

Mái tóc xanh pastel khẽ hắt sáng khi ánh mặt trời lọt qua khung cửa sổ, đôi mắt xám bạc sau lớp kính mỏng phản chiếu sự điềm tĩnh lạnh nhạt. Khuôn mặt trung tính, vừa dịu dàng lại vừa mang nét cắt bén. Chiếc vest xanh lam ôm dáng gọn gàng, phụ kiện bạc hình lốc xoáy khẽ lay động theo từng bước. Nếu có ai đó ngước nhìn, hẳn sẽ nghĩ rằng người này sinh ra đã thuộc về Nhà Air.

Aquarius.

Không màng đến những ánh mắt tò mò, cậu dừng lại trước lớp học mới. Một vòng quan sát nhanh, ánh bạc trong mắt khẽ dao động. Cậu chọn chỗ ngồi ở dãy thứ hai, bàn cuối, sát cửa sổ — vị trí “chiến lược”: vừa yên tĩnh, vừa bao quát được toàn bộ lớp.

Cậu lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, ghi vài dòng chú thích gọn gàng, chữ viết thẳng hàng như được cân nhắc kỹ:

“Dãy A → Fire

Dãy B → Earth

Dãy C → Air (khoanh tròn)

Dãy D → Water.

Chú thích: ký túc xá tương ứng dãy phòng học.”

Xong xuôi, cậu khép sổ lại, tựa lưng vào ghế, ánh mắt hờ hững hướng ra cửa.

Tiếng cạch vang lên. Cửa bật mở.

Một bóng người khác bước vào. Mái tóc bạch kim phản chiếu ánh sáng rực rỡ, đôi mắt xanh ngọc sáng trong như hồ nước mùa xuân. Từng bước đi có sự tinh tế được mài giũa, trên môi là nụ cười nhàn nhạt, đủ để người đối diện nghĩ rằng mình đang được chú ý.

Khuôn mặt ấy vừa tao nhã, vừa sắc sảo. Một đôi mắt đào hoa mở to bất ngờ khi bắt gặp Aquarius đã ngồi sẵn trong lớp. Rõ ràng, cậu ta không ngờ rằng có kẻ đến sớm hơn mình.

Người mới nhanh chóng tiến lại, chọn bàn cạnh Aquarius. Khi ngồi xuống, cậu khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhẹ chưa từng rời môi:

“Xin chào. Tôi là Libra .”

Giọng nói vang rõ ràng, có chủ ý. Không hẳn kiêu ngạo, nhưng đủ để những học sinh khác nghe thấy và ghi nhớ: đây là một trong mười hai Huyền thoại.

Aquarius nghiêng mắt liếc nhìn, đôi môi hơi cong lên, không phải cười, cũng chẳng phải khinh.

Trong đầu thoáng qua một ý nghĩ:

Khoe nhầm người rồi, Libra à.

Thay vì giới thiệu đúng, Aquarius chỉ đáp ngắn gọn, giọng bình thản như gió:

“Cậu có thể gọi tôi là Aqua .”

Một bí danh, lạnh nhạt, vô thưởng vô phạt.

Không giải thích.

Không phủ nhận.

Chỉ để mặc Libra tự tin với suy đoán của mình… và chờ đến lúc điểm danh. Khi ấy, nét mặt của Libra chắc chắn sẽ thú vị hơn cả trăm bài diễn thuyết.

[1.3]

Lớp học dần chật kín. Tiếng ghế kéo, tiếng nói cười, tất cả hòa vào nhau tạo nên bầu không khí rộn ràng trước giờ học đầu tiên. Nhưng giữa dòng người ấy, vẫn có một khoảng không gian bị tách biệt — bàn của Aquarius và Libra.

Không khó để hiểu lý do: ngoại hình của họ đủ để thu hút mọi ánh mắt. Người thì khí chất thanh lãnh như gió, người thì sáng rực rỡ như ánh nắng. Công khai ngắm có, lén lút dòm có. Và chính điều này khiến Libra càng tự tin hơn vào… sức hút vốn đã quen thuộc của mình.

Chỉ là, có một vấn đề nhỏ.

Người ngồi cạnh — “Aqua” — lại chẳng mảy may bị lay động.

Libra liếc trộm, ánh mắt xanh ngọc sáng long lanh. Trong đó là sự tò mò, hứng thú, thậm chí có chút ngưỡng mộ. Đúng vậy, Libra là kiểu người theo chủ nghĩa “sắc đẹp là trên hết”. Bất kỳ ai có ngoại hình ngang ngửa, hoặc hơn mình, đều khiến cậu ta không tự chủ muốn tiếp cận… thậm chí tán tỉnh.

Nhưng “Aqua” không giống mấy mục tiêu trước giờ. Thản nhiên, xa cách, lại mang theo thứ khí chất khó nắm bắt. Libra muốn mở lời làm quen, mà môi mấp máy mãi chẳng thành câu. Sự im lặng kéo dài khiến cậu ta… phiền não.

Chẳng lẽ mình mất sức hút rồi?

Libra bắt đầu overthinking. Nhưng rồi lại tự an ủi:

Không, chắc cậu ta cũng kiêu ngạo như mình thôi. Nhìn ngoại hình kia, khí chất kia, chồng sách cao như bức tường trên bàn kia… rõ là kiểu học bá vừa đẹp trai vừa nguy hiểm.

 Trong lúc Libra còn đang đấu tranh nội tâm, tiếng mở cửa vang lên. Giáo viên bước vào. Tiếng ồn ào tắt dần, lớp học nhanh chóng ổn định. Chỉ còn lại một chỗ ngồi trống, không rõ thuộc về ai.

Danh sách điểm danh được mở ra. Một vài cái tên đầu tiên vang lên, học sinh lần lượt đáp lại. Và rồi—

“…Aquarius.”

Libra còn chưa kịp phản ứng thì “Aqua” đã chậm rãi đứng dậy.

Khoảnh khắc ấy, đôi mắt xanh ngọc mở to. Libra chết lặng, cả người như bị đông cứng lại. Thế giới quanh cậu ta im bặt chỉ còn tiếng vọng trong đầu. 

Không thể nào… Aqua… chính là Aquarius?!

Hóa ra không phải sức hút của mình giảm. Chỉ là người kia vốn dĩ cũng là một Huyền thoại. Và mình thì… vừa khoe mẽ, vừa tỏ ra “đặc biệt” trước một kẻ còn đặc biệt hơn.

Trong vài giây, Libra thấy mình như tên hề chính thức của cả vở kịch.

Aquarius thản nhiên ngồi xuống, đôi mắt bạc liếc sang, đầu hơi nghiêng, chống tay lên má. Ánh nhìn ấy mang nửa phần mỉa mai, nửa phần trêu chọc. Chẳng cần lời nào, nó đã nói rõ: Tớ biết hết phản ứng của cậu rồi đấy.

Libra đỏ mặt, tai nóng ran. Vừa xấu hổ, vừa tức, vừa muốn độn thổ ngay lập tức.

Còn Aquarius? Trong lòng cậu cực kỳ hài lòng.

[1.4]

Aquarius vừa nhếch môi định buông một câu trêu chọc Libra, thì không khí trong lớp bất ngờ khựng lại. Giáo viên điểm danh cũng ngập ngừng. Tất cả ánh mắt đổ dồn ra cửa.

Có người đang đứng đó. 

Một cậu trai với mái tóc tím, xen lẫn vài sợi highlight xanh dương phản chiếu dưới ánh sáng. Đôi mắt vàng kim sáng lấp lánh, đầy tinh nghịch, gương mặt nhỏ nhắn toát lên vibe dễ thương… nhưng đi kèm là nụ cười làm người khác thấy ngay phiền phức.

Đồng phục xộc xệch, cà vạt lệch hẳn sang một bên, vạt áo còn chưa cài hết khuy. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, thở hồng hộc như vừa chạy marathon.

“Xin lỗi, xin lỗi em tới muộn!” — cậu ta cúi đầu lia lịa, rồi chẳng chờ ai phản ứng đã xổ ra một tràng lý do dài dằng dặc:

“Em đang đi tới lớp thì phát hiện… quên ba lô! Thế là quay lại ký túc xá lấy. Nhưng trên đường chạy thì vấp ngã, phải vào phòng y tế sơ cứu nhanh. Xong chạy tiếp thì… lạc đường luôn. Nên… em mới đến muộn ạ.”

Cả lớp: “…”

Lý do nghe có vẻ… hợp lý.

Nhưng nhìn cái mặt rạng rỡ kia thì ai cũng ngầm hiểu: Chém gió quá trời rồi cưng ơi.

Giáo viên bóp trán, mệt mỏi thở dài.

“Được rồi, lần đầu thì bỏ qua. Tên?”

Cậu ta đứng thẳng, vẫy tay hăng hái như đi thi gameshow.

“Gemini!”

Không khí trong lớp vỡ òa.

 Một trong 12 Huyền thoại… mà đi trễ như học sinh cá biệt?!

Gemini cười toe, xin lỗi thêm vài lần nữa, rồi… phóng thẳng về phía bàn cuối cùng dãy 4 cạnh cửa sổ. Vị trí mà bao ánh mắt ao ước nhưng chẳng ai dám động vào — vì ngay bên cạnh đó, Aquarius đã ngồi sẵn. 

Cậu ta kéo ghế rầm một cái, ngồi phịch xuống. Quay sang Aquarius, vẫy tay chào bằng nụ cười sáng chói:

“Chào hàng xóm bàn mới! Tớ đến muộn nhưng giờ tớ sẽ bù đắp bằng cách… ngồi cạnh cậu luôn nhé.”

Cả lớp rì rầm. Libra suýt ngã khỏi ghế vì sốc. Còn Aquarius? Khóe môi cậu khẽ cong lên, ánh bạc trong mắt lướt qua — chẳng rõ là bực mình, thích thú… hay đơn giản là chuẩn bị chứng kiến một trò hề dài tập.

[1.5]

Aquarius khẽ nhướn mày. Khóe môi cong lên, chỉ một nụ cười nhẹ thôi… nhưng tất cả đều nhận ra trong đó ẩn đầy sự khinh bỉ. Thế nhưng kỳ lạ thay, chẳng ai ghét nổi. Vì nụ cười ấy, trên gương mặt lạnh nhạt kia, lại trông… đáng yêu đến mức khó cưỡng?!

Hình ảnh đối lập ấy khiến vài ánh mắt trong lớp không khỏi rung động, và rồi — Aquarius cất lời.

Giọng cậu trong trẻo, bình thản, không hề có một từ tục tĩu, nhưng từng chữ lại bén như lưỡi dao mỏng:

 “Hàng xóm mới, chào mừng. Miễn là cậu chịu tắt volume trong lúc học… và không làm phiền tôi.”

Không gian lặng vài giây.

Libra, vốn đã quen với lời nói mập mờ tán tỉnh, nay nghe vậy thì sốc đến há hốc. Rồi chẳng hiểu sao, khóe môi lại nhếch lên vì nhịn cười.

Một số học sinh khác cũng quay đi giả vờ ho khan, che miệng, nhưng vai run lên đầy rõ ràng.

Gemini thì… đứng hình. Đôi mắt vàng kim tròn xoe, cả người sững lại như bị đá trúng.

Chưa bao giờ cậu ta gặp ai “mỏ hỗn” mà văn minh đến thế. Không có một lời thô tục, chỉ đơn giản một câu chào hỏi lịch sự… mà sao nghe như bị tát thẳng vào mặt.

“…”

Gemini cắn môi, ánh mắt khẽ lướt sang chồng sách cao ngất ngưởng trên bàn Aquarius. Trong đầu tự nhắc nhở. 

Đây không phải đối tượng để cãi nhau. Cãi sẽ chỉ càng thua thảm. Có câu nói rồi mà: nghe hàng xóm chửi còn hơn đấu khẩu với người có học.

Thế là, kẻ vốn ba hoa lắm mồm, hôm nay đành… ngậm miệng.

Ngay lúc đó, giáo viên vỗ tay ra hiệu cả lớp tập trung. Bầu không khí đang náo loạn nhanh chóng ổn định lại.

“Các em, yên lặng nào. Chúng ta bắt đầu tiết học đầu tiên.”

Bảng đen hiện lên ánh chữ ma pháp, cả lớp im phăng phắc. Nhưng trong lòng ai nấy đều trào dâng một suy nghĩ: Lớp này… thật sự không bình thường.

Bởi vì chỉ mới ngày đầu tiên, đã có ba Huyền thoại ngồi chung một phòng học.

Libra — ánh sáng tinh tế.

Aquarius — ngọn gió lạnh lùng.

Gemini — kẻ tấu hài tinh nghịch.

Tỉ lệ cạnh tranh của lớp học này, rõ ràng đã cao gấp ba lần lớp khác. Và giáo viên chủ nhiệm, thầy Sun, cả buổi cứ tươi như hoa, ánh mắt sáng lấp lánh như vừa trúng số độc đắc.

Một năm học hỗn loạn… vừa mới mở màn. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...