Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đang chìm trong giấc nồng, Chi Yến bỗng bị Tiểu Mã làm cho tỉnh giấc. Cái đuôi dài rậm rạp của nó cứ đập nhịp nhàng lên chân nàng, ngứa ngáy vô cùng. Thấy chủ nhân khẽ chau mày mở mắt, chú ngựa xám lập tức đứng bật dậy, đôi mắt to tròn háo hức nhìn chằm chằm về phía đám người đang rượt đuổi, phi ngựa ở gò đất đằng xa. Bản tính thích bay nhảy trỗi dậy, nó khẽ hí lên một tiếng, giống như đang cầu xin nàng cho nó được một trận phi nước đại thỏa chí tang bồng.
Nàng sao lại không hiểu tâm ý này chứ? Chi Yến khẽ cười , trở mình nhún người một cái đã leo lên lưng ngựa, giật nhẹ dây cương thúc Tiểu Mã lao v.út về phía nhóm công t.ử kia .
Từ đằng xa, Tiêu Hoài An liếc mắt thấy bóng người đang lao tới, vội vã lên tiếng: " A Triết nhìn xem, vị công t.ử dưới gốc liễu lúc nãy hình như đang phi ngựa về phía chúng ta kìa."
"Ta cũng nhìn thấy rồi ." Một bằng hữu bên cạnh phụ họa.
Dương Vũ Triết ghìm cương quay đầu lại . Chỉ trong chớp mắt, ngựa xám đã dừng ngay trước mặt hắn . Nhìn thẳng vào người vừa đến, đập vào mắt hắn là một gương mặt trắng ngần, thanh tú, ngũ quan tinh tế đến mức nao lòng. Trái tim Dương Vũ Triết bất giác lỡ mất một nhịp, nhảy loạn liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Hắn lập tức nhận ra , người này chính là Tạ gia đại tiểu thư — Tạ Chi Yến!
Hóa ra ban nãy, vì vóc dáng to lớn của Tiểu Mã đã che khuất phần lớn thân hình nàng, cộng thêm tà áo trường bào thẫm màu phóng khoáng nên bọn hắn mới đoán mò nàng là một vị tiểu công t.ử nhà ai. Không ngờ, duyên phận lại diệu kỳ đến mức đưa nàng bằng xương bằng thịt đến ngay trước mặt hắn .
Nàng khẽ chắp tay, dùng chất giọng thanh trong nhưng phong tình để chào hỏi: "Tại hạ là Tuệ Mẫn. Thấy mấy vị huynh đài đang hứng khởi cưỡi ngựa dạo chơi, không biết ta có thể mặt dày xin cùng tham gia được chăng? Chú ngựa này của ta cứ nhìn mãi về phía mọi người , xua thế nào cũng không chịu đi ."
Dương Vũ Triết tuy trong lòng đang nổi bão giông nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ trầm ổn , hắn mỉm cười ôn nhu: "Tiểu thư... à không , công t.ử đã có nhã hứng ngỏ lời, bọn ta há lại chối từ. Mời công t.ử cùng gia nhập."
Tiêu Hoài An bên cạnh khẽ nhướng mày nhìn Dương Vũ Triết, rồi lại kín đáo dời tầm mắt sang đ.á.n.h giá nàng. Vị "công t.ử" trước mắt này vóc dáng tuy dong dỏng cao nhưng mảnh khảnh, mặt đẹp như ngọc tạc, giọng nói lảnh lót như tiếng suối reo nơi rừng sâu, lại vận một bộ trường bào xanh thẫm đầy tiêu sái. Bảo sao ban nãy cả đám bọn họ nhìn từ xa cứ đinh ninh là thiếu gia của gia tộc nào đó đến đây ngoạn cảnh.
Nàng vốn là
người
phóng khoáng, lăn lộn biên ải nhiều năm nên
rất
nhanh
đã
hòa nhập và chuyện trò rôm rả cùng đám vương tôn công t.ử. Để che giấu
thân
phận, Chi Yến liền bịa
ra
một lý do,
nói
mình
chỉ là một tiểu thương nhỏ mới đến Đông Sơn để buôn bán nghiên mực, giấy b.út mưu sinh qua ngày. Nào ngờ
đâu
, đám công t.
ử Kinh Thành
này
vốn là những kẻ yêu chuộng thi thư,
nghe
nàng
nói
vậy
thì hào hứng vô cùng, lập tức tranh
nhau
đặt hàng, thậm chí còn đòi hẹn ngày đến tận gian hàng của nàng để xem xét và thu mua
số
lượng lớn.
Đến lúc này , Chi Yến mới thầm kêu t.h.ả.m một tiếng trong lòng: C.h.ế.t dở rồi ! Nàng quả thật có mở một gian hàng nhỏ ở trấn bên để che mắt thiên hạ, nhưng cái tiệm rách nhỏ bé đó làm sao đủ tư cách đón tiếp một lúc mấy vị đại công t.ử này đây? Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi , nàng cũng đành c.ắ.n răng, miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-uyen-uong-ho/chuong-2.html.]
Bọn họ mải mê trò chuyện, rồi lại rủ nhau cưỡi ngựa chạy đua đến tận lúc hoàng hôn buông xuống. Đến khi cuộc vui tàn, ai nấy đều quên bẵng mất mục đích ban đầu là muốn hỏi thăm về nguồn gốc của chú ngựa xám ngốc nghếch kia .
Tách khỏi nhóm công t.ử Kinh Kỳ, Tạ Chi Yến tức tốc thúc ngựa chạy thẳng về phía gian hàng nhỏ của mình ở trấn bên.
Tiệm sách này quy mô không lớn không nhỏ, bấy lâu nay nàng vẫn tin tưởng giao cho một vị chưởng quỹ quản lý. Vừa bước chân qua bực cửa, nhìn thấy cách bài trí quy củ, hàng hóa chỉnh tề, Chi Yến mới có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi . Lưu chưởng quỹ vừa ngẩng đầu lên, vừa nhác thấy bóng dáng nàng liền nhận ra ngay, lão vội vàng buông bàn tính, cung kính bước ra nghênh đón:
"Tiểu thư đến mà chẳng báo trước cho lão một tiếng để lão kịp chuẩn bị tiếp đón. Để lão đi lấy sổ sách dạo này cho tiểu thư xem qua. Trộm vía việc làm ăn gần đây vô cùng khấm khá, nên lão mới cả gan tự ý nhập về một lô danh mực và giấy tốt từ Giang Nam."
Chi Yến khẽ gật đầu, mỉm cười tán thưởng: "Lưu thúc làm tốt lắm. Tiền lời của tháng này ta thưởng hết cho thúc và hai đứa nhỏ. Ngày mai có vài người bằng hữu của ta ghé qua xem hàng, thúc cứ dựa theo giá gốc mà tính, chỉ lấy lời vài đồng hữu nghị thôi. Biết đâu sau này , tiệm của chúng ta lại nhờ vào danh tiếng của họ mà một bước lên hương."
"Lão đã rõ. Mời tiểu thư vào trong xem qua lô hàng mới."
Nàng thong thả bước vào hậu đường. Gian hàng được bày biện rất ngăn nắp, phân chia từng khu vực rõ rệt, lại có thêm một nam một nữ thư đồng nhỏ tuổi lanh lợi, hoạt bát chạy ra chạy vào phụ giúp. Ánh mắt Chi Yến khẽ đảo quanh, rồi dừng lại trên bức họa vẽ một chú ngựa nhỏ bên hồ sen vẫn được treo ngay ngắn ở vị trí trung tâm đại sảnh. Nhìn nét vẽ có phần non nớt ấy , khóe môi nàng bất giác cong lên một nụ cười dịu dàng.
Lưu chưởng quỹ nhìn theo hướng mắt nàng, gãi gãi đầu cười xòa: "Bức họa này ngày nào lão cũng lau bụi cẩn thận, không dám lơ là. Nói ra thật linh thiêng, từ ngày treo bức tranh Tiểu Mã này lên, việc làm ăn của tiệm cực kỳ hanh thông."
"Nó đã sờn cũ cả rồi , Lưu thúc cứ gỡ xuống rồi thay bằng bức họa phong cảnh khác đi ."
"Làm sao thế được !" Lưu chưởng quỹ lập tức lắc đầu, giọng xúc động, "Đồ của tiểu thư, lão phải giữ gìn thật cẩn thận. Năm xưa nếu không nhờ có tiểu thư cứu trợ, lão và hai đứa nhỏ này sợ là đã phơi xác ngoài đường gấm từ lâu rồi . Ân đức lớn như trời biển ấy , lão già này có c.h.ế.t cũng không bao giờ dám quên."
Chaporia
Bình Luận (0)