Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sáng hôm sau , tiết trời Đông Sơn tạnh ráo, ánh nắng vàng ươm như mật rọi thẳng vào hiên tiệm sách nhỏ của Chi Yến xua tan được phần nào cái lạnh buốt mùa đông.
Đúng như giao hẹn, từ đằng xa đã vang lên tiếng cười nói rôm rả của nhóm vương tôn công t.ử. Tiêu Hoài An dẫn đầu đoàn người , vừa bước qua bực cửa đã lớn tiếng gọi: "Tuệ Mẫn huynh ! Bọn ta đến ủng hộ huynh đây!"
Chi Yến trong bộ nam trang tím than thanh lịch, khẽ cười bước ra nghênh tiếp. Tháp tùng phía sau Tiêu Hoài An là ba bốn vị công t.ử và đi cuối cùng không ai khác chính là Dương Vũ Triết. Hôm nay hắn vận một chiếc trường bào màu lam nhạt, tóc b.úi cao bằng ngọc quan, dáng vẻ thanh cao, nho nhã đúng chuẩn một vị quan thanh liêm. Ánh mắt hắn vừa chạm vào nàng liền hiện lên một tia cười ôn nhu, thâm tình bộc lộ rõ ràng nhưng lại được giấu đi rất khéo dưới hàng mi dài.
Lưu chưởng quỹ cùng hai đứa nhỏ thư đồng vội vàng dâng trà ngon. Khỏi phải nói , đám công t.ử Đông Sơn này mắt nhìn rất cao, khi Chi Yến tự tay giới thiệu lô danh mực và giấy tuyên thành vừa nhập từ Kinh Thành bọn họ liền ngắm nghía thật kĩ.
"Mực này hương thơm thanh khiết, mài ra đen nhánh không vướng chút tạp chất nào, quả là cực phẩm!" Tiêu Hoài An gật gù tán thưởng, lập tức vung tay, "Lấy cho ta mười thỏi mực, ba mươi xấp giấy tốt nhất!"
Những người khác thấy vậy cũng tranh nhau "chốt đơn" sỉ, người đòi mua b.út lông sói, kẻ đòi thầu hết số nghiên mực đá xanh trong tiệm. Lưu chưởng quỹ đứng bên cạnh gạt bàn tính đến mỏi cả tay, mặt cười đến mức không khép lại được , trong lòng thầm bái phục tiểu thư nhà mình đúng là có tài kết giao với đại tài chủ.
Giữa lúc đám bằng hữu đang ríu rít chọn đồ, Dương Vũ Triết nãy giờ vẫn đứng yên lặng đột nhiên tiến lên một bước. Hắn cầm một thỏi mực lên ngắm nghía, rồi nhìn thẳng vào mắt Chi Yến, thanh âm trầm thấp, từ tốn vang lên: "Nền giấy và mực ở tiệm của Tuệ Mẫn huynh quả thực thuộc hàng thượng hạng. Có điều, giấy tốt mực hay thì phải đi kèm với bảo vật tương xứng. Tại hạ mạo muội hỏi một câu, huynh kinh doanh văn phòng tứ bảo lâu năm, chắc hẳn có am hiểu sâu sắc về giám định nghiên mực cổ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-uyen-uong-ho/chuong-4.html.
]
Chi Yến khẽ nhướng mày, ôm quyền đáp lễ: "Dương huynh quá khen, tại hạ chỉ biết chút da lông, không dám xưng là am hiểu."
Dương Vũ Triết mỉm cười , ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt thanh tú của nàng, tung ra miếng mồi đã chuẩn bị từ trước : "Chẳng giấu gì huynh , trong phủ của ta có cất giữ một chiếc nghiên mực quý từ thời tiền triều, nghe nói được chế tác từ đá T.ử Đoạn quý hiếm ở đáy sông sâu, có khả năng giữ mực cả mùa đông không đóng băng, mùa hè không khô cạn. Bấy lâu nay ta vẫn muốn tìm một bậc tri kỷ có nhãn lực để cùng thưởng lãm, nhưng tiếc là đám bằng hữu này của ta chỉ thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, chẳng ai thấu được cái hay của nó."
Tiêu Hoài An nghe vậy liền quay sang cười mắng: " ATriết, ngươi lại chê bọn ta thô lỗ rồi ! Nhưng mà chiếc nghiên mực đá T.ử Đoạn đó nghe danh đã lâu, ngươi giấu kỹ như giấu vàng, hôm nay lại hào phóng đem ra sao ?"
Dương Vũ Triết không để ý đến lời chọc ghẹo, hắn nhìn Chi Yến bằng ánh mắt chân thành và đầy mong đợi: "Nếu Tuệ Mẫn huynh không chê, sau khi thu xếp xong việc ở tiệm, có thể nể mặt ghé qua Dương phủ một chuyến, cùng tại hạ dùng bữa đạm bạc và giám định chiếc nghiên mực kia được chăng?"
Chi Yến thật sự chẳng hứng thú với văn chương nhưng nàng cũng tò mò về vị tiểu thiếu gia họ Dương,
Năm xưa ở Kinh Thành, nàng từng nghe danh Dương gia giàu có tột bậc, quyền thế thâm sâu. Đại công t.ử Dương gia tài hoa xuất chúng, mới mười tám tuổi đã đặt chân vào Hình bộ, giữ chức Thị lang hàm chính hàm tứ phẩm. Trái lại , vị tiểu công t.ử của Dương gia khi ấy lại nổi danh là kẻ ăn chơi trác táng, lãng t.ử phóng túng. Vậy mà sau khi nàng rời kinh không lâu, ở khắp các quán trà lớn nhỏ dọc đường, đâu đâu cũng nghe người ta bàn tán về giai thoại vị tiểu công t.ử này đột nhiên thay tính đổi nết, dốc sức kinh thư rồi đỗ thẳng Trạng nguyên, lại còn tự mình xin về Đông Sơn này làm quan tri huyện.
Nàng thật muốn xem thử, Dương gia này rốt cuộc giàu có đến mức nào và vị Trạng nguyên lang " quay đầu là bờ" này rốt cuộc đang che giấu mưu tính gì.
Nàng gật đầu, nở một nụ cười sảng khoái: "Dương huynh đã có lời mời chân tình như vậy , nếu tại hạ từ chối thì thật là bất kính. Kính xin đi theo hầu hạ, mở mang tầm mắt."
Khóe môi Dương Vũ Triết khẽ cong lên một độ cong mãn nguyện.
* Mình viết truyện còn nhiều chỗ chưa hay nên mong được các bạn chỉ ra những lỗi sai để mình sửa chữa cho tốt hơn. Nhẹ nhàng với mình thôi nha.
Chaporia
Bình Luận (0)