20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa trở về phủ, Dương Vũ Triết liền dứt khoát tìm cách “đuổi” phụ thân ra ngoài chơi trọn một ngày, cốt để hắn và Chi Yến có một không gian hoàn toàn riêng tư.

Dương lão gia tức đến râu tóc dựng ngược, vừa sửa lại cổ áo vừa đập bàn mắng: "Ta thật uổng công nuôi nấng cái thứ nghịch t.ử như ngươi! Trời đông giá rét thế này lại nhẫn tâm đẩy phụ thân già cả ra ngoài đường lưu lạc. Ngươi cứ đợi đấy, ta sẽ bảo phu nhân đuổi cái thứ bất hiếu như ngươi ra khỏi nhà!"

"Lão già này thật là lề mề, mau cùng ta lên xe ngựa đi thôi. Chỗ của đám thiếu niên tụi nó tâm tình, ông ở lại làm cái bóng đèn làm gì?" Dương phu nhân từ hậu đường bước ra , thong thả cắt ngang lời trút giận của trượng phu.

Nhìn phu nhân nhà mình đã tự tay thu dọn xong hành lý, Dương lão gia chỉ biết hừ lạnh một tiếng, ấm ức nắm tay bà dắt ra cửa phủ, miệng vẫn không quên càm ràm đầy bất mãn: "Cái Dương phủ này của chúng ta không đủ rộng hay sao mà hai đứa tụi nó không tâm sự nổi? Mắc gì chúng ta phải kéo nhau đi lánh mặt? Có giỏi thì tự xây phủ riêng mà ở".

Dương phu nhân liếc mắt một cái, giọng điệu nửa đùa nửa dọa: "Này lão già, ông không muốn cùng ta đi du ngoạn thì cứ việc nói thẳng. Ta lập tức thuê vài mỹ nam t.ử đi cùng, đỡ phải tốn thời gian đứng đây nghe ông cằn nhằn."

Nghe đến đó, Dương lão gia lập tức đổi giọng, nét mặt xám xịt liền biến thành nụ cười nịnh nọt: "Phu nhân bớt giận, phu nhân bớt giận! Để ta đỡ phu nhân lên xe ngựa."

"Hừ!"

Tiễn được phụ mẫu lên xe, Dương Vũ Triết lập tức vội vã chạy về phòng chọn y phục. Hắn đứng trước gương thử hết bộ này đến bộ khác, xiêm y vứt bừa bãi trên giường, khiến Tiêu Hoài An ngồi bên cạnh uống trà nhìn đến mức đau cả mắt.

"Này này A Triết, ngươi mời người ta đến phủ thưởng ngoạn nghiên mực quý chứ có phải đi tuyển tú đâu mà ăn diện kinh thế? Nhìn cái bộ lụa mỏng lả lướt này của ngươi xem, trông còn phóng đãng hơn mấy nam nhân ở Nam Phong Quán nữa đấy. Thật khó coi c.h.ế.t đi được !"

Dương Vũ Triết không thèm quay đầu lại , vừa ướm thử một chiếc trường bào khác vừa lạnh lùng đáp: "Ngươi ở đó không giúp được gì thì thôi, thật uổng phí mấy chén trà ngon của ta ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-uyen-uong-ho/chuong-5.html.]

"Chậc, nói nghe đau lòng chưa kìa." Tiêu Hoài An đặt chén trà xuống, phe phẩy chiếc quạt xếp, nụ cười cợt nhả trên môi bỗng chốc thu liễm lại quá nửa, giọng trầm xuống: "Nếu ta đoán không nhầm, vị Tuệ Mẫn huynh kia ... chính là Đại tiểu thư Tạ gia lừng lẫy năm xưa đúng không ? Tuy chưa từng có cơ hội nhìn ngắm nàng ở cự ly gần, nhưng nhìn cái bộ dạng cuống cuồng, mất hết phong thái này của ngươi thì  ta có mù mới không đoán ra .

"

Bị bằng hữu chí cốt bóc trần tâm tư, Dương Vũ Triết cũng chẳng buồn giấu giếm. Hai người họ bằng tuổi, lại cùng nhau lớn lên cùng nhau , có bí mật gì mà chưa từng chia sẻ. Hắn thở dài, cầm bộ y phục sắc trắng lên quay sang nói : "Đã biết rồi thì bớt nói nhảm đi , mau giúp ta chọn xem nên mặc bộ nào."

Tiêu Hoài An cười nhạt, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào bộ trường bào bằng lụa trắng tuyết kia : "Vị Tri huyện đại nhân của ta ơi, ngươi cứ mặc bộ y phục trắng đó đi . Đến lúc dùng bữa, vô tình làm đổ chút rượu ướt người , nhìn qua vừa phong tình vừa có vẻ yếu đuối cần chở che. Thôi, không còn chuyện gì nữa thì ta cáo từ về phủ đây, bằng không lão già nhà ta lại cằn nhằn bắt ta phải học hỏi cái chí tiến thủ của Trạng nguyên lang nhà ngươi."

Dương Vũ Triết liếc xéo hắn một cái, thanh âm mang theo chút ý vị sâu xa: "Sau này ngươi mở lòng vì một ai đó, tự khắc sẽ hiểu cảm giác muốn thay đổi vì người ta là thế nào thôi. Cút nhanh đi ."

"Mở lòng  sao ?"

Tiêu Hoài An phe phẩy quạt, bước chân tiêu soái dứt khoát bước ra khỏi cổng Dương phủ. Thế nhưng, nụ cười trên gương mặt hắn vừa quay lưng đi liền triệt để biến mất, thay vào đó là một khoảng trống hoác m.ô.n.g lung nơi đáy mắt.

Thích một người ? Hắn chỉ thấy tình yêu trên thế gian này chẳng qua là một canh bạc lừa lọc, mà kẻ chung tình luôn là kẻ đại bại. Bản thân hắn sinh ra trong một gia tộc giàu sang, nhưng từ nhỏ đến lớn, thứ hắn chứng kiến nhiều nhất lại là cảnh phụ mẫu ngoài mặt tương kính như tân, sau lưng lại không ngừng lừa dối, dùng những âm mưu bẩn thỉu nhất để đấu đá lẫn nhau . Cái thứ gọi là phu thê tình thâm trong mắt hắn sớm đã thối rữa, giả tạo đến nực cười .

Chưa dừng lại ở đó, vết thương chí mạng khiến cảm xúc của Tiêu Hoài An hoàn toàn chai lì lại đến từ những năm tháng tuổi trẻ bồng bột nơi kinh kỳ. Năm ấy , hắn từng dốc hết tâm can, đem trọn vẹn đoạn tình cảm nồng nhiệt nhất trao cho một nam nhân, ngỡ rằng đó là tri kỷ một đời. Ai ngờ đâu , kẻ đó từ đầu đến cuối chỉ xem hắn như một bàn đạp để tiếp cận quyền lực, một món đồ chơi không hơn không kém. Sự lừa dối tàn nhẫn của nam nhân kia đã triệt để băm vằm niềm tin của hắn , biến hắn thành một con nhím xù lông, dùng vẻ ngoài phong lưu, đa tình để che giấu một trái tim đã c.h.ế.t lặng.

Nhìn A Triết vì một nữ nhân mà thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, cam tâm tình nguyện dâng hiến cả tiền đồ lẫn tính mạng, Tiêu Hoài An khẽ thở dài một tiếng. Hắn cảm thấy A Triết như vậy cũng tốt , ít ra trong lòng còn có một ngọn lửa để hướng về.

Còn hắn ? Hắn cứ tiếp tục làm một gã lãng t.ử bất cần đời thế này thôi. Gom hết thảy hờ hững làm chiếc áo giáp, rong chơi qua ngày đoạn tháng năm, đợi đến khi nào chán chê cái hồng trần tráo trở này , lại tìm một trò tiêu khiển khác để g.i.ế.c thời gian.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...