20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Chi Yến nhẹ nhàng đặt hộp gấm lên bàn trà , nhàn nhạt nói : "Ta có chút quà mọn làm quà ra mắt cho đại nhân." Dù sao tên nhóc này hiện tại cũng là quan Tri huyện một phương, nàng nghĩ mình vẫn nên ăn nói có chừng có mực thì hơn.

Dương Vũ Triết khẽ mỉm cười , giọng nói dịu dàng: "Tuệ Mẫn huynh cứ gọi ta là A Triết cho thân thiết, gọi đại nhân nghe thật xa cách. Ta xin phép được mở xem tâm ý của huynh ."

Dù người của hắn   đã sớm mật báo cho hắn biết nàng mang theo thứ gì nhưng khi tự tay mở hộp gấm ra  Dương Vũ Triết vẫn không nén nổi một chút kích động và bất ngờ trước độ hoàn mỹ của món bảo vật. Cặp ngọc với sắc đỏ huyết dụ chủ đạo tinh khiết, trong veo không một vết rạn, điểm xuyết vài đốm trắng tự nhiên. Dưới bàn tay chạm khắc tinh xảo của nghệ nhân, hai chú chim uyên ương như l.ồ.ng vào trong ngọc, sống động như thật. Một cặp ngọc Uyên Ương hoàn hảo, vô cùng hợp ý hắn .

Dương Vũ Triết ngước mắt nhìn nàng, ý vị sâu xa nói : "Tuệ Mẫn huynh quả có lòng, cặp ngọc này ... đã khiến ta hiểu rõ lòng huynh rồi ."

Chi Yến khẽ nhướng mày, cảm giác câu nói này của hắn cứ có chút gì đó kỳ lạ, mờ ám, nhưng nàng cũng chẳng mấy để tâm. Nàng thầm nghĩ, cùng lắm thì tên này thực sự bị đoạn tụ, thích nam nhân đi , điều đó thì có liên can gì đến một kẻ đang phẫn nam trang như nàng chứ?

Dương Vũ Triết nhấp một ngụm trà , đứng dậy nghiêng người mời: "Mời huynh qua thư phòng của ta để xem nghiên mực cổ."

"Đa tạ A Triết."

Bước vào thư phòng của hắn , một mùi mực thanh nhẹ hòa lẫn với hương thơm quen thuộc trên cơ thể hắn thoang thoảng quấn quýt nơi ch.óp mũi. Chi Yến tuy không quá am hiểu về đồ cổ, nhưng với nhãn lực của mình , nàng cũng đoán được chỉ riêng một bình hoa bài trí ở góc phòng này thôi cũng có giá trị bằng một nửa gia tài hiện tại của nàng. Dương gia đúng là giàu đến đáng sợ.

Hắn chu đáo kéo ghế để nàng ngồi xuống. Ngay sau đó, từ phía sau lưng Chi Yến, một vóc dáng cao lớn bất ngờ chồm tới. Bàn tay trắng ngần, thon dài với những khớp xương rõ ràng của Dương Vũ Triết tự nhiên đặt lên chiếc nghiên mực đen tuyền ánh bạc đang để trên bàn.

Hắn ghé sát lại , giọng nói bên tai nàng trầm thấp mà ngọt ngào như rót mật: "Tuệ Mẫn huynh nhìn thử xem, đây có phải hàng thật không ?"

Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào bên tai làm vành tai Chi Yến lập tức đỏ ửng lên. Dương Vũ Triết thu hết biểu cảm này vào mắt, khóe môi cong lên đầy đắc ý. Hắn không dừng lại ở đó, mà bàn tay to lớn còn trực tiếp nắm lấy bàn tay đang cứng đờ của nàng, cùng nhau đặt lên mặt nghiên mực đá T.ử Đoạn: "Mùa đông sờ vào cũng không hề lạnh buốt tay như những thứ hạ phẩm khác.

"

Lúc này , tim Chi Yến đập liên hồi, thình thịch như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Hương thơm thanh khiết trên người hắn cứ quấn c.h.ặ.t lấy nàng đến mức đầu óc nàng một mảnh m.ô.n.g lung, chẳng thể tỉnh táo nổi. Mặc cho hắn muốn nắm tay làm gì thì làm , nàng chỉ có thể bối rối đáp qua loa: "Ừ... ờ... ra là vậy ... quả là thượng phẩm."

Suốt cả quá trình sau đó, từ việc mài mực cho đến hạ b.út viết chữ, Dương Vũ Triết đều danh chính ngôn thuận bao bọc lấy tay nàng mà điều khiển.

Đến khi chịu hết nổi bầu không khí ám muội đến ngột ngạt này , Chi Yến đột ngột dùng chút lực vùng khỏi tay hắn , đập bàn đứng dậy, tìm đại một cái cớ: "Ta... ta hơi đói rồi , nên xin phép được về phủ trước !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mong-uyen-uong-ho/chuong-7.html.]

Dương Vũ Triết bị nàng đẩy ra cũng không tức giận, hắn đứng thẳng người , trưng ra bộ dạng vô tội: "Ta đã chuẩn bị sẵn cơm nước thịnh soạn rồi , huynh không định ở lại dùng bữa cùng ta sao ... Tuệ Mẫn huynh ?"

Hắn vừa nói vừa chậm rãi tiến lên ép sát. Cự ly quá gần cùng câu gọi "Tuệ Mẫn huynh " trầm thấp, ma mị ghé sát vào tai khiến Chi Yến da gà dựng ngược. Nàng luống cuống đẩy mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ra , hai tay bịt c.h.ặ.t lấy tai mình , lấp bắp nói lớn: "Được, được rồi ... ăn thì ăn! Ta thực sự hơi đói rồi !"

Nhìn dáng vẻ vội vàng, chạy trối c.h.ế.t ra ngoài cửa phủ của vị cựu nữ tướng lừng lẫy, Dương Vũ Triết đứng sau lưng cười đến mức híp cả mắt, đuôi mắt xếch lên hệt như một con hồ ly tinh vừa câu dẫn thành công.

Hắn nhanh chân bước theo sát phía sau nàng. Cởi áo ngoài của mình khoác lên người nàng, cúi đầu nói :" Cẩn thận kẻo lạnh".

Chi Yến nhìn áo ngoài mỏng manh của hắn có chút tức cười , thà đừng khoác lên cho ta thì hơn.

Bàn tròn cẩm thạch lớn bày đầy loại thức ăn đủ hương vị, màu sắc.

Hắn kéo nàng ngồi kế mình , tự tay gắp thức ăn cho nàng.

"Món này là thịt hầm tứ phúc, đã đến Đông Sơn nhất định phải thử đặc sản ở đây"

Hương vị quả nhiên khác so với ở phủ nàng, từng tầng hương vị được khai mở khiến người ta chẳng thể ngưng đũa. Hắn gắp liên tục cho nàng đến khi cảm thấy nàng đã hơi no liền cho người mang rượu lên.

"Đây là rượu ta tự tay ủ chôn dưới gốc liễu cũng được vài năm nay lần đầu tiên để Tuệ Mẫn huynh thưởng thức."

Nói đến rượu nàng liền sáng mắt:" A Triết thật có lòng"

Dương Vũ Triết rót cho nàng bát lớn:" Bát lớn mới gọi là uống rượu, nào cạn"

"Được, cạn"

Hết vài vò rượu hắn liền gọi chuyện hỏi:" Tuệ Mẫn huynh thấy kinh thành thế nào"

"Kinh Thành? Thì cũng chỉ hào hoa nhưng cũng thật lộn xộn. Ta vẫn thích ở đây hơn mặc dù thời tiết ở đây có chút lạnh".

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...