“Đây là sản phẩm của công ty mới hả con?”
“Vâng.”
“Đẹp lắm.”
Giọng bà mang theo niềm tự hào thuần khiết.
Không hề kèm theo bất kỳ điều kiện nào.
Đến chiều tối, Trình Lập Ngôn đưa Tiểu Mãn về.
Vừa bước vào cửa, con bé đã lao tới ôm lấy tôi.
Trong tay giơ cao một bức tranh vừa vẽ bên đó.
Trên tranh có ba người.
Một người cao.
Một người thấp.
Một người còn thấp hơn.
Con bé chỉ vào người cao nhất.
“Đây là mẹ.”
Rồi chỉ vào người thấp nhất.
“Đây là con.”
Cuối cùng chỉ vào người ở giữa.
“Đây là bà ngoại.”
“Hôm nay bà ngoại đến đúng không?”
Tôi ôm con bé.
Bật cười.
Mẹ tôi nghe thấy tiếng động, ló đầu từ trong bếp ra.
“Đúng rồi.”
“Bà ngoại mang món củ cải hầm gân bò cho con.”
“Mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.”
Tiểu Mãn reo lên vui sướng.
Chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Mẹ tôi cũng quay lại bếp tiếp tục bận rộn.
Tôi đứng trong phòng khách.
Lặng lẽ nhìn hai người.
Mẹ mặc tạp dề.
Đứng bên bếp thái hành.
Tiểu Mãn ở trong nhà vệ sinh nghêu ngao hát một bài đồng dao lệch tông.
Ngoài ban công, những chiếc lá hoa nhài được ánh hoàng hôn chiếu xuyên qua.
Trong suốt.
Phủ một lớp vàng nhạt dịu dàng.
Ngoài cửa sổ.
Tuyết lại bắt đầu rơi.
Những hạt tuyết nhỏ li ti.
Tựa như bột mì được sàng xuống từ bầu trời.
Cành cây hòe già dưới lầu lại phủ thêm một lớp trắng.
Có một đứa trẻ đang nặn người tuyết dưới gốc cây.
Người tuyết méo mó.
Chiếc mũi cà rốt cũng cắm lệch sang một bên.
Tôi bước ra ban công.
Xòe tay đón lấy vài bông tuyết.
Lành lạnh.
Vừa chạm vào lòng bàn tay đã tan ngay.
Đúng hai tháng trước.
Cũng vào ngày này.
Tôi quỳ trên sàn phòng ngủ.
Lau vết máu trên đầu gối của Tiểu Mãn.
Khi đó, tôi chưa từng nghĩ…
Hai tháng sau cuộc sống sẽ trở thành như thế này.
Khi ấy, tôi cho rằng ly hôn là chuyện long trời lở đất.
Cho rằng một mình mình không thể chống đỡ nổi gia đình này.
Cho rằng những ngày sau sẽ vô cùng khó khăn.
Quả thật rất khó.
Sáu giờ sáng thức dậy.
Mười hai giờ đêm mới ngủ.
Nhận việc làm thêm đến mức mắt mờ đi.
Mỗi ngày đều phải tính toán từng đồng trong thẻ ngân hàng.
Nhưng…
Mỗi sáng thức dậy.
Tôi đều biết hôm nay mình phải làm gì.
Mỗi tối nằm xuống.
Tôi đều biết hôm nay mình đã hoàn thành những gì.
Cảm giác vững vàng ấy…
Đáng giá hơn bất cứ điều gì.
Mẹ tôi từ trong bếp gọi vọng ra:
“Ăn cơm thôi!”
Tiểu Mãn chạy vội từ nhà vệ sinh ra.
Mái tóc vẫn còn ướt.
Miệng không ngừng gọi:
“Con muốn ăn củ cải của bà ngoại!”
Con bé ngồi ngoan lên ghế.
Cầm đũa ngay ngắn.
Mẹ tôi bưng một tô củ cải hầm gân bò còn nghi ngút khói từ trong bếp ra.
Đặt giữa bàn.
Nước dùng vẫn sôi lục bục.
“Niệm Từ.”
“Lại ăn cơm nào.”
Mẹ gọi tôi.
“Vâng.”
Tôi đáp.
Rời ban công bước vào nhà.
Khi tôi vừa ngồi xuống bàn.
Tiểu Mãn đã gắp một miếng gân bò nhét vào miệng.
Nóng đến mức hít hà liên tục mà vẫn không chịu nhả ra.
Mẹ tôi vừa cười vừa vỗ lưng con bé.
“Ăn chậm thôi.”
“Cả nồi đều là của con.”
Tôi cầm đũa.
Gắp một miếng củ cải bỏ vào bát.
Củ cải đã được hầm mềm nhừ.
Ngấm trọn vị ngọt của nước hầm thịt.
Vừa cắn đã tan ngay trong miệng.
Dòng nước nóng hổi trôi xuống cổ họng.
Ấm dần đến tận dạ dày.
Ngoài cửa sổ.
Tuyết càng lúc càng dày.
Trời cũng dần tối.
Bóng cây hòe già bị tuyết phủ kín.
Chỉ còn lại một khoảng trắng mờ mịt.
Tôi nhìn ra ngoài qua ô cửa kính phủ đầy hơi nước.
Không còn thấy rõ gì nữa.
Nhưng trong nhà…
Ánh đèn rất sáng.
Chiếc đèn huỳnh quang cũ trên trần tỏa thứ ánh sáng vàng trắng ấm áp.
Mẹ tôi vẫn lải nhải kể chuyện con mèo nhà hàng xóm lại vừa sinh thêm ba con.
Tiểu Mãn thì cúi đầu thổi bát canh.
Hơi nóng bị con bé thổi bay khắp cả mặt bàn.
Tôi cúi đầu nuốt miếng củ cải trong miệng.
Bỗng nhiên cảm thấy…
Mùa đông năm nay, hình như cũng không còn lạnh đến thế nữa.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)