Sau đó khép mắt.
Bắt đầu nghĩ đến chuyện nhận việc vào thứ Hai tuần sau.
Thẩm Dao nói sẽ chuẩn bị cho tôi một chiếc máy tính mới.
Còn nói khu vui chơi nhỏ phía sau văn phòng đã được đặt thêm vài chậu cây xanh.
Đến lúc đó, sau khi tan học, Tiểu Mãn có thể đến chơi luôn.
Nghĩ nghĩ một lúc…
Tôi ngủ thiếp đi.
10
Tháng Mười Một, thành phố đón một trận tuyết đầu mùa.
Tuyết không lớn.
Chỉ phủ một lớp mỏng trên cành cây hòe già.
Trông như ai vừa rắc một lớp bột mì.
Tiểu Mãn nằm bò bên bậu cửa sổ ngắm tuyết hơn nửa tiếng.
Miệng không ngừng líu ríu:
“Mẹ nhìn kìa! Cành cây trắng rồi!”
“Giống khủng long đang đón Giáng sinh!”
Tôi vừa thu dọn đồ chuẩn bị ra ngoài vừa đáp:
“Khủng long không đón Giáng sinh.”
“Thế khủng long đón gì?”
“Đón… lễ hội Khủng Long.”
Tiểu Mãn cười khúc khích hồi lâu.
Rồi ôm chiếc ba lô mới mua nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ, giục tôi mau ra ngoài.
Hôm nay là ngày tôi đưa Tiểu Mãn sang chỗ Trình Lập Ngôn.
Theo thỏa thuận, mỗi tháng hai lần. Trước một ngày, anh sẽ báo cho tôi, còn tôi đưa con đến dưới lầu nơi anh ở.
Hai tháng nay, Trình Lập Ngôn vẫn luôn giữ đúng lời hứa.
Lần nào đón Tiểu Mãn cũng đúng giờ.
Mua đồ chơi cho con.
Mua đồ ăn vặt cho con.
Lúc đưa con về còn tiện tay mang cho tôi một túi trái cây.
Giữa chúng tôi không nói nhiều.
Bàn giao con xong thì ai đi việc nấy.
Khách sáo, đúng mực.
Đến chiều, tuyết ngừng rơi.
Trời hửng nắng.
Bầu trời xanh trong đến lạ.
Tôi đưa Tiểu Mãn đến cổng khu chung cư mới mà Trình Lập Ngôn thuê.
Con bé đeo chiếc ba lô nhỏ, lon ton chạy vào trong.
Chạy được hai bước lại quay đầu vẫy tay với tôi.
“Mẹ, tối gặp lại nhé!”
Tôi cũng vẫy tay với con.
Trình Lập Ngôn đứng chờ ở cửa tòa nhà.
Từ xa nhìn thấy tôi, anh khẽ gật đầu.
Tôi cũng gật đầu đáp lại.
Sau đó xoay người rời đi.
Không khí sau trận tuyết vừa lạnh vừa trong lành.
Giẫm lên lớp tuyết mỏng phát ra tiếng lạo xạo.
Lá bạch quả ven đường đã rụng sạch từ lâu.
Những cành cây trơ trụi vươn thẳng lên bầu trời.
Nhưng tuyết đọng trên cành dưới ánh mặt trời lại lấp lánh như những mảnh bạc vụn.
Tôi đi chừng mười phút thì điện thoại reo.
Là Thẩm Dao.
Giọng cô ấy đầy phấn khởi.
“Niệm Từ! Số liệu của bộ nhận diện chính cho đợt Siêu sale 11/11 có rồi! Tỷ lệ chuyển đổi cao hơn dự kiến tới bốn mươi phần trăm! Bộ bao bì chủ đề khủng long do cậu thiết kế được mấy blogger tự chia sẻ luôn, phần bình luận ai cũng hỏi bao giờ có sản phẩm mới!”
Tôi cười.
“Vậy thì tốt quá.”
Thẩm Dao lại thao thao bất tuyệt về chuyện in thêm bao bì và bổ sung hàng hóa.
Cuối cùng mới nói:
“À đúng rồi, tiết lộ trước với cậu một chút. Tiền thưởng cuối năm tháng sau sẽ nhiều hơn hai vạn tệ so với mức mình nói trước đó. Cất dành đưa Tiểu Mãn đi du lịch dịp Tết nhé.”
Sau khi cúp máy, tôi đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư.
Hơi thở trắng xóa tan dần trong không khí lạnh.
Bên cạnh có một bà cụ đẩy xe bán khoai lang nướng.
Hương thơm nóng hổi bay tới.
Bỗng nhiên tôi rất muốn ăn.
Tôi bước đến mua một củ.
Bóc vỏ.
Vừa cắn một miếng đã nóng đến mức phải liên tục hà hơi.
Bà cụ cười hiền.
“Cô gái, ăn từ từ thôi, coi chừng bỏng.”
Tôi cười đáp:
“Vâng.”
Rồi ôm củ khoai nóng hổi vừa đi vừa ăn.
Khi đến cổng khu nhà, từ xa tôi đã nhìn thấy mẹ mình.
Bà xách một chiếc bình giữ nhiệt.
Mặc chiếc áo bông cũ đã bạc màu.
Đang đứng trò chuyện với bác bảo vệ.
“Mẹ!”
Tôi chạy tới.
“Sao mẹ lại lên đây? Trời lạnh thế này.”
“Mẹ hầm củ cải với gân bò cho hai mẹ con.”
Bà nhét bình giữ nhiệt vào lòng tôi.
“Mẹ đi chuyến xe sớm nhất. Sợ cuối tuần hai mẹ con không có gì ngon để ăn.”
Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Giơ tay phủi những bông tuyết còn vương trên vai áo tôi.
“Gầy đi rồi.”
“Nhưng tinh thần khá hơn nhiều.”
Một tay tôi ôm bình giữ nhiệt.
Một tay khoác lấy cánh tay mẹ.
Hai mẹ con cùng lên lầu.
Ngoài hành lang vẫn là mấy cây cải thảo dự trữ của nhà hàng xóm.
Nhưng hôm nay nhìn chúng, tôi lại thấy thân thuộc lạ thường.
Mẹ bước vào nhà.
Đảo mắt nhìn khắp một lượt.
Chậu hoa nhài ngoài ban công đã nhú những mầm non mới.
Trên bàn, chiếc máy tính vẫn mở phần mềm thiết kế.
Trên màn hình là bản vẽ sản phẩm của mùa mới mà tôi đang thực hiện.
Mẹ đứng trước máy tính nhìn một lúc.
Rồi quay đầu hỏi:
Chaporia
Bình Luận (0)