Tôi nghi hoặc quay đầu, khó hiểu nghiêng đầu nhìn anh.
Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ với dáng vẻ lười biếng.
“Khoan đã.”
Tôi ngơ ngác quay đầu: “Sao vậy?”
“Hôn một cái rồi hãy về.”
Tôi chạy mấy bước đến trước mặt anh, kiễng chân hôn lên khóe môi anh một cái.
“Được chưa?”
Anh bất lực cong môi cười: “Em đang dỗ trẻ con đấy à?”
Hổ khẩu của anh như có như không bóp nhẹ hai má tôi, xoay mặt tôi về phía đôi tình nhân đang ôm nhau hôn cách đó không xa.
Anh hơi cúi người, ghé sát tai tôi, dùng giọng hơi khẽ nói: “Bé cưng, anh muốn hôn giống họ.”
Tôi chớp mắt, nhìn chàng trai vừa hôn vừa luồn tay vào vạt áo của cô gái.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, tim đập thình thịch không ngừng, tôi giơ tay đẩy Quý Dương: “Sẽ bị người khác nhìn thấy đấy.”
Nói xong, tôi lại ngẩng đầu nhìn đôi môi của Quý Dương.
Đường nét đôi môi anh rất đẹp, khóe môi luôn hơi cong lên, bởi vì khí huyết tốt nên trông lúc nào cũng đỏ hồng.
Không cần đoán cũng biết hôn chắc chắn rất thích.
Tôi vô dụng mà nổi lòng háo sắc.
Ngượng ngùng đồng ý: “Hôn một cái cũng được.”
Dù sao hôn một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào, hơn nữa sau khi chia tay thì sẽ không còn được hôn một người cực phẩm như vậy nữa.
Anh cúi đầu, mỉm cười nhìn tôi: “Đến đi, anh chuẩn bị xong rồi.”
Tôi kiễng chân, hôn thật mạnh lên môi anh, nhắm mắt, vụng về men theo đường nét đôi môi ấy.
Tôi liếm môi anh hồi lâu như một chú mèo con, vậy mà anh nhất quyết không chịu mở miệng.
Không chỉ vậy, anh còn cố tình đứng thẳng người.
Khi đôi môi tách ra, tôi chậm rãi mở mắt, vừa hay nhìn thấy ý cười trong đôi mày mắt anh, rõ ràng anh đang cố tình trêu tôi.
Tôi tức giận phồng má, trừng mắt nhìn anh.
“Anh cố ý!”
Anh khẽ nhướng mày: “Anh cố ý cái gì?”
“Anh hôn mà không…”
“Ừ, anh không cúi đầu, cũng không mở miệng.”
Thấy anh thẳng thắn thừa nhận như vậy, nhất thời tôi nghẹn lời, không biết phải nói gì.
Anh lại cười, một tay ôm lấy eo tôi, hơi nhấc tôi lên.
Tôi bất giác phải kiễng mũi chân, còn đang kinh ngạc.
Một bàn tay lớn đã giữ lấy sau gáy tôi, vừa đỡ lấy đầu tôi, vừa ép tôi ngẩng mặt lên.
Sau đó, một nụ hôn không mấy dịu dàng rơi xuống.
Anh không chút kiêng dè cạy mở hàm răng của tôi.
Quá đáng cướp đoạt không khí trong miệng tôi, cuốn lấy tôi dây dưa cùng anh.
Hai tay tôi chống lên lồng ngực anh.
Cả người bị hôn đến ngây ngốc, nhất thời còn quên cả nhắm mắt, cứ thế nhìn chằm chằm vào anh.
Anh cắn nhẹ lên môi tôi.
“Nhắm mắt đi, bé cưng, anh sẽ ngại đấy.”
Hôn một lúc lâu, tôi khẽ thở dốc, không chịu nổi nữa nên đẩy anh ra.
Nhưng đổi lại là nụ hôn càng mạnh mẽ hơn của anh.
Trong lúc đầu óc mơ màng, giọng nói trầm khàn của anh vang lên trên đỉnh đầu tôi.
“Không được nghĩ đến chuyện chia tay anh.”
Chuyện đang âm thầm tính toán trong lòng bị nhìn thấu, tim tôi giật thót, rất lâu không dám lên tiếng.
Tôi lắp bắp giải thích: “Em… không có.”
Anh đỡ lấy eo tôi, đẩy tôi ra một chút.
Sau đó lại cúi người hôn lên môi tôi một cái.
“Dám chia tay, anh hôn nát môi em.”
04
Tôi ôm miệng, hoảng hốt bỏ chạy.
Khi trở về, Quý Linh đang nằm trên giường, vắt chéo chân, cười ha ha xem chương trình giải trí.
Thấy tôi hớt hải chạy về.
Cô ấy giật mình, cầm máy tính bảng ngồi dậy, ghé sát đến trước mặt tôi.
“Gặp quỷ à?”
Tôi căng thẳng nuốt nước bọt.
“Không… không có!”
Cô ấy nghiêm túc quan sát tôi một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng trên môi tôi.
“Miệng cậu bị chó gặm à? Sưng hết lên rồi, còn rách da nữa.”
Tôi trợn tròn mắt, vội vàng che miệng mình lại.
Cô ấy khẽ chậc một tiếng: “Anh tôi sao đến hôn cũng không biết hôn vậy? Vô dụng quá đi mất.”
Thật ra cảm giác lúc anh hôn khá tốt.
Nhưng tôi không dám nói với Quý Linh.
Thế nên chỉ đành phụ họa, gật đầu theo cô ấy.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, trước lúc đi ngủ, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, liên tục thở dài mấy lần.
Quý Linh lập tức từ giường dưới trèo lên.
“Cậu không bình thường.”
Tôi bĩu môi, kể hết thái độ của Quý Dương đối với chuyện chia tay cho Quý Linh nghe.
Cô ấy sờ cằm, khẽ nhíu mày.
“Anh ấy không phải là kẻ yêu đương mù quáng đấy chứ!”
Tôi nặng nề gật đầu.
Cô ấy lại nói: “Không sao, chúng ta cần anh ấy yêu đương mù quáng như vậy.”
“Cho anh ấy biết thế nào là khổ sở.”
“Ai bảo ngày nào anh ấy cũng ngông nghênh như ông trời con.”
“Thế này đi, bắt đầu từ ngày mai, cậu cứ ra sức làm mình làm mẩy.”
“Đợi cậu làm loạn một thời gian, tôi lại đi châm ngòi thổi gió.”
“Nếu đến mức đó mà hai người vẫn không chia tay được, vậy coi như chị em tôi hại cậu, cậu cứ chấp nhận ở bên anh ấy đi.”
Tôi nặng nề gật đầu.
Phòng ký túc xá có tổng cộng 3 người, người bạn cùng phòng còn lại nghe thấy kế hoạch của tôi và Quý Linh, hiếm khi lên tiếng khuyên nhủ: “Hai người đùa giỡn tình cảm của người khác như vậy, không tốt lắm đâu.”
Quý Linh và Tống Chi vốn không hợp nhau.
Vì vậy, vừa nghe Tống Chi lên tiếng, cô ấy lập tức phản bác:
“Có gì không tốt chứ? Đó là anh tôi chứ có phải người ngoài đâu, hơn nữa ai bảo anh ấy cười nhạo tôi yêu đương mù quáng, còn đăng ảnh xấu của tôi lên.”
Tống Chi cười khẩy: “Chẳng phải cậu đúng là kẻ yêu đương mù quáng sao?”
Thấy bầu không khí bắt đầu căng thẳng, tôi vội vàng cười xòa hòa giải.
“Được rồi, được rồi, đừng tức giận, đừng tức giận.”
Mặc dù tôi cũng cảm thấy chuyện này không được tốt cho lắm, nhưng đã nhận tiền thì phải làm việc.
Vì vậy ngày hôm sau, tôi vẫn làm theo kế hoạch của Quý Linh.
Ra sức làm mình làm mẩy với Quý Dương.
Thấy anh nói chuyện với con gái, tôi tức giận.
Tin nhắn quá 5 phút không trả lời, tôi cũng tức giận.
Không tìm thấy người, tôi càng tức giận hơn.
Cứ như vậy làm loạn suốt nửa tháng.
Quý Dương chẳng những không cảm thấy phiền.
Ngược lại, mỗi ngày ở trước cửa ký túc xá, anh càng hôn tôi lâu hơn.
Thế là Quý Linh bắt đầu hành động.
Cố tình châm ngòi thổi gió trước mặt Quý Dương.
“Anh, anh không cảm thấy Kiều Hạ quá đỏng đảnh sao?”
Quý Dương: “Em không hiểu đâu, cô ấy yêu anh đến chết đi sống lại đấy.”
“Anh không cảm thấy bị quản chặt như vậy rất mất tự do sao?”
Quý Dương: “Em không hiểu đâu, đây gọi là tình yêu!”
“Lo mà uống Sảng Oai Oai của em đi! Đồ độc thân~”
Quý Linh mỉm cười, Quý Linh tức đến phá phòng tuyến: “Anh có bệnh à!”
Quý Dương: “Đúng vậy, tình yêu sẽ khiến người ta bệnh đến vô phương cứu chữa.”
Cuối cùng, Quý Linh từ bỏ.
Sau khi trở về, cô ấy vắt óc suy nghĩ cả đêm.
Cuối cùng đưa ra một kết luận: “Tôi cảm thấy anh ấy thật sự có bệnh.”
Tôi tán thành gật đầu.
Quý Linh sống không còn gì luyến tiếc nằm trên giường, tuyên bố kế hoạch thất bại: “Hay là hai người cứ tiếp tục yêu nhau đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)