Tôi có chút ngại ngùng gãi đầu: “Tôi trả tiền lại cho cậu nhé.”
Quý Linh lại xua tay: “Không cần, chị em tôi chẳng có gì ngoài tiền, tiền là nhiều nhất, cậu cứ giữ đi.”
Nhưng tôi vẫn muốn trả lại cho cô ấy.
Tôi trực tiếp chuyển tiền cho cô ấy.
Cô ấy nghe thấy thông báo từ Alipay, lại chuyển ngược về cho tôi.
Chúng tôi cứ thế chuyển qua chuyển lại mấy lần.
Tống Chi có chút mỉa mai nói: “Ồn chết đi được.”
“Hạ Hạ, cậu cứ nhận đi, dù sao cô tiểu thư kia cũng có đầy tiền.”
Tôi và Quý Linh nhìn nhau, sau đó tôi lắc đầu với cô ấy.
“Tôi không thể nhận.”
Cuối cùng Quý Linh vẫn phải chịu thua.
“Được rồi, được rồi, không cần thì thôi.”
05
Sau khi trả lại tiền cho Quý Linh, chẳng hiểu vì sao.
Tôi cảm thấy cả người nhẹ nhõm, đến ăn cơm cũng có sức hơn.
Thật ra Quý Dương rất tốt, vừa đẹp trai, vừa hào phóng.
Mặc dù đôi khi lạnh lùng, nhưng lại rất chu đáo.
Nghiêm túc yêu đương với anh cũng chẳng có gì không tốt.
Sau khi cùng Quý Linh ăn cơm ngoài trường trở về.
Chúng tôi bất ngờ nhìn thấy Quý Dương dưới lầu ký túc xá.
Còn có Tống Chi.
Tống Chi mang theo nụ cười khó hiểu xen lẫn đắc ý nhìn chúng tôi.
Quý Linh nhận ra có chuyện không ổn, theo bản năng khẽ nhíu mày.
Quý Dương thấy chúng tôi trở về nhưng không nói gì.
Chỉ lạnh lùng nói với Quý Linh: “Quý Linh, qua đây.”
Nói xong, anh chỉ thản nhiên nhìn tôi một cái rồi một mình đi lướt qua tôi.
Quý Linh nhìn vẻ mặt ngây ngốc của tôi, vỗ nhẹ lên tay tôi để an ủi.
“Đợi tôi quay lại.”
Sau đó cô ấy vội vàng đi theo sau anh trai.
Tống Chi nhìn tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý, không nói gì rồi quay người bước vào tòa nhà ký túc xá.
Không biết hai anh em họ đã nói chuyện gì.
Lúc quay về, vẻ mặt Quý Linh có chút mất tự nhiên.
Cô ấy kéo tôi chạy thẳng về ký túc xá.
Tôi không biết giữa hai anh em họ đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ cho rằng hai người lại mâu thuẫn như thường ngày.
Cho đến khi Quý Linh bất ngờ hỏi tôi một câu.
“Hạ Hạ, cậu thích anh tôi không?”
Tôi không biết tại sao cô ấy lại hỏi như vậy, nghiêng đầu.
Nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Có một chút.”
Quý Linh im lặng một lúc rồi thở dài.
Cô ấy nhìn về phía Tống Chi: “Vậy thì cậu nghiêm túc yêu anh ấy đi, đừng để người nào đó thừa cơ chen vào.”
Tôi ngơ ngác há miệng.
Quý Linh giơ điện thoại lên, ra hiệu bảo tôi xem điện thoại.
Giây tiếp theo, điện thoại liên tục vang lên tiếng thông báo.
Tất cả đều là tin nhắn Quý Linh gửi tới.
【Tống Chi từng thích anh tôi.】
【Sau khi bị anh tôi từ chối, cô ta tiện thể cũng ghét luôn cả tôi.】
Lúc này tôi mới bừng tỉnh hiểu ra.
Chẳng trách lúc mới khai giảng, phòng ký túc xá của chúng tôi vẫn hòa thuận vui vẻ.
Sau này mỗi lần Tống Chi nói chuyện với Quý Linh, lời nào cũng đầy gai nhọn.
Cũng chẳng trách lúc đầu, khi Quý Linh bảo tôi theo đuổi anh trai cô ấy, tôi từng nói hay là tìm Tống Chi thử xem.
Quý Linh theo bản năng nói ngay rằng hai người họ không thể nào.
Tôi mang theo suy nghĩ nằm xuống ngủ.
Tối hôm đó, chuyện hiếm thấy đã xảy ra, tôi không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Quý Dương.
Trước khi ngủ, tôi không nhịn được, chọc vào ảnh đại diện của anh.
Vẫn không có hồi âm.
Trong lòng cứ mãi nhớ đến chuyện này, nửa đêm tỉnh giấc, việc đầu tiên tôi làm là cầm điện thoại lên xem.
Vẫn không có hồi âm.
Sáng hôm sau cũng không có.
Mãi đến buổi trưa, tôi mặt dày hỏi anh: 【Anh ăn cơm chưa?】
Người ở đầu bên kia cuối cùng cũng trả lời.
Nhưng chỉ đơn giản có 2 chữ: ăn rồi.
Nếu là bình thường, khi tôi hỏi anh như vậy.
Anh nhất định sẽ hỏi ngược lại tôi, em ăn chưa?
Ăn gì rồi? Có ngon không?
Nhưng hôm nay chỉ một câu ăn rồi là kết thúc.
Tôi nắm điện thoại, mím môi, đến kẻ ngốc cũng nhận ra anh có gì đó không ổn.
Lúc trở về, tôi tức không chịu nổi, lại gửi cho anh một tin nhắn.
【Anh đang bạo lực lạnh với em!!!】
Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
Giây tiếp theo, người ở đầu bên kia gọi điện thoại tới.
Cả hai đều im lặng rất lâu.
Cuối cùng Quý Dương bất ngờ hỏi một câu: “Em từng thích anh chưa?”
Tôi buồn bực “ừ” một tiếng.
Đầu bên kia điện thoại lại truyền đến một tiếng cười khẩy: “Đồ lừa đảo.”
Tôi chột dạ mím môi, khó chịu giải thích: “Em không lừa anh.”
Anh im lặng một lúc, dường như đã tức đến cực điểm.
Giọng nói bị ép xuống rất thấp: “Vậy sao?”
Tôi im lặng.
Cuối cùng anh nghiến răng, bất lực bật cười: “Kiều Hạ, em giỏi lắm.”
Sau đó, anh “cạch” một tiếng rồi cúp điện thoại.
Tôi sững sờ vài giây.
8
Nửa tiếng sau, anh mang theo hơi lạnh khắp người, lại ôm tôi vào lòng.
Anh hung hăng vỗ một cái lên eo sau của tôi.
“Không được động đậy, cũng không được sờ lung tung nữa, nếu không anh sẽ cho em biết tay.”
Tôi vội vàng gật đầu.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy.
Cả người tôi đều đang quấn lấy anh.
Thế nên cảm giác nơi bụng dưới càng trở nên rõ ràng.
Tôi đỏ mặt, vội vàng đẩy Quý Dương.
Anh nhíu mày, khẽ rên một tiếng.
Nhưng lại ôm tôi chặt hơn, còn cố tình cọ nhẹ vào tôi.
“Bé cưng đừng động, để anh bình tĩnh một lát.”
Tôi đỏ mặt mặc cho anh ôm, mặc dù bình thường trong đầu luôn nghĩ toàn những thứ linh tinh.
Nhưng đến thời khắc quan trọng, tôi vẫn là một kẻ nhát gan.
Một lúc lâu sau.
Tình trạng của anh vẫn không hề thuyên giảm.
Tôi vô cùng tốt bụng hỏi một câu: “Hay là em giúp anh nhé?”
Anh lập tức mở mắt, cố ý hỏi: “Giúp thế nào?”
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Không cần thì thôi.”
…
Một tiếng sau, tôi ngồi trên bồn rửa mặt, trông chẳng khác gì một con thỏ vừa bị bắt nạt.
Cổ áo ngủ lỏng lẻo trễ xuống cánh tay, trên làn da trắng nõn xuất hiện vài vết đỏ.
Hai mắt tôi đỏ hoe, đôi môi bị hôn đến tê dại.
Tôi thở dốc khe khẽ một lúc, sau khi hoàn hồn.
Tôi tức giận đá Quý Dương một cái.
Anh lại nắm lấy cổ chân tôi, cúi người hôn tôi một cái.
“Chẳng phải chính em nói muốn giúp anh sao? Sao bây giờ lại giận rồi?”
Tôi đỏ mắt trừng anh, giọng nói vừa mềm mại vừa nũng nịu: “Trên tay vẫn còn~”
Anh bật cười, tự mình cài lại quần áo cho tôi rồi bế tôi xuống.
Anh lấy nước rửa tay, cẩn thận rửa tay cho tôi.
Rửa xong còn hôn một cái: “Thơm rồi.”
Sau khi Quý Dương đưa tôi về ký túc xá.
Quý Linh thấy tôi trở về.
Lập tức nháy mắt trêu chọc: “Mặt đỏ hồng kìa~”
Tôi sờ mặt mình một cái.
Ngượng ngùng quay đầu sang chỗ khác: “Làm gì có.”
Khi Tống Chi trở về, vừa chạm phải ánh mắt tôi, cô ấy mất tự nhiên né tránh.
Tôi nhìn dáng vẻ chột dạ né tránh của cô ấy, không nói gì.
Sau này mỗi người sống tốt cuộc đời của mình là được.
Nhưng sẽ không có lần sau.
09
Những ngày tháng của tôi và Quý Dương trôi qua bình yên mà ngọt ngào.
Chaporia
Bình Luận (0)