“Ôi trời, thật ra anh tôi đã thích cậu từ rất lâu rồi.”

“Còn lâu hơn cả lúc cậu bắt đầu theo đuổi anh ấy.”

Tôi ngơ ngác chớp mắt.

“Vậy…”

Quý Linh nhận ra tôi muốn hỏi gì, vội vàng bảo đảm.

“Lúc đầu khi tôi tìm cậu, hoàn toàn không có âm mưu gì cả, chỉ đơn thuần muốn trả thù anh ấy thôi.”

“Vì vậy tôi mới nói cậu chắc chắn sẽ thành công.”

Tôi lại hỏi: “Vậy cậu phát hiện ra bằng cách nào?”

Quý Linh cười hì hì.

“Bởi vì lúc mới nhập học năm nhất, chúng ta từng chụp ảnh chung.”

“Tôi hỏi anh ấy có phải tôi là người đẹp nhất không.”

“Anh ấy nói không phải, sau đó còn đặc biệt khoanh cậu lại.

“Sau đó có một lần, rõ ràng anh ấy biết tôi không có ở ký túc xá, vậy mà vẫn nhất quyết đến đưa đồ cho tôi.”

“Sau đó tôi nhắn tin nhờ cậu xuống lấy giúp tôi, đúng không? Anh ấy còn mang cho cậu một chiếc bánh kem nhỏ nữa!”

“Đó là bánh dì giúp việc nhà tôi làm, cậu nói xem, nếu anh ấy không có ý với cậu thì tại sao phải vượt đường xa mang bánh kem nhỏ đến cho cậu?”

Tôi há miệng: “Có lẽ là để cảm ơn tôi thì sao?”

Quý Linh lắc đầu: “No! Anh ấy không tốt bụng như vậy đâu, có một lần tôi bảo anh ấy mang cho tôi, anh ấy nói phiền phức nên không mang.”

Lý do này hình như hơi gượng ép.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...