Quý Linh lại nói: “Còn có một lần, chúng ta đi xem anh ấy chơi bóng rổ, cậu mê trai, cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy.”
“Sau khi phát hiện ra, tai anh ấy lập tức đỏ bừng.”
“Đến quả bóng đang đập trong tay cũng rơi mất.”
“Cậu phải biết anh tôi đẹp trai từ nhỏ đến lớn, ánh mắt ngưỡng mộ của người khác anh ấy đã sớm miễn nhiễm rồi, chuyện xấu hổ là tuyệt đối không thể xảy ra.”
“Vì vậy, anh ấy chính là thầm yêu cậu.”
Tôi bừng tỉnh hiểu ra.
Sau đó, tôi hỏi Quý Dương có phải đã âm thầm để ý tôi từ lâu hay không.
Anh sững người, một lát sau vành tai đỏ lên.
Anh miễn cưỡng nặn ra một tiếng “ừ” từ trong cổ họng.
Tôi cười hì hì, lại hỏi anh.
“Vậy tại sao anh không chủ động theo đuổi em?”
Hiếm khi thấy anh lúng túng: “Anh không dám.”
“Đồ nhát gan.”
Nghe thấy tôi cười nhạo mình, anh có chút không phục, cố ý xấu xa bóp nhẹ eo tôi.
“Dám cười nhạo anh, giỏi lên rồi phải không?”
Tôi ngẩng cao đầu, liên tục “ừ” mấy tiếng.
“Anh không phục à?”
Anh cong môi, bị dáng vẻ ngang ngược của tôi chọc cười.
“Ừ, anh phục~”
Chàng trai khiến trái tim rung động mãi mãi sẽ chịu thua trước cô gái của mùa hè.
…
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)