Mượn Mệnh Lục/Chương 1C. 1
20px

Tôi làm nghề xem bói trên livestream.

Suốt năm năm qua, tôi đã xem cho hơn ba mươi nghìn người. Người hỏi chuyện tình duyên, người hỏi tiền bạc, người hỏi con cái, cũng có người muốn tìm người thân đã mất. Chỉ cần còn một hơi thở, tôi đều có thể nhìn thấy vài phần số mệnh của họ.

Nhưng sư phụ từng cảnh báo tôi một điều.

Có ba loại người, dù có trả bao nhiêu tiền cũng tuyệt đối không được xem.

Người không có mệnh.

Người đã đổi mệnh.

Và…

Người đã chết.

Tôi luôn cho rằng đó chỉ là lời dọa dẫm để mình biết chừng mực.

Cho đến đêm hôm ấy.

Một người phụ nữ bước vào phòng livestream của tôi, gửi phần thưởng trị giá một trăm nghìn rồi bật camera.

Cô ấy cười rất dịu dàng.

“Chị ơi, xem giúp em một quẻ được không? Gần đây em cứ cảm thấy chồng em có người khác.”

Tôi vừa ngẩng đầu nhìn màn hình, tim đã như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Bên cạnh người phụ nữ ấy đang ngồi một người đàn ông.

Anh ta mặc sơ mi trắng, mỉm cười rất tự nhiên, thỉnh thoảng còn quay sang rót nước cho vợ.

Thoạt nhìn chẳng có gì bất thường.

Nếu…

Tôi không nhìn thấy phía sau lưng anh ta.

Một cái xác toàn thân ngâm trắng bệch đang dính chặt vào lưng anh, mái tóc ướt sũng phủ kín gương mặt, từng giọt nước đen tanh tưởi không ngừng nhỏ xuống sàn. Mười ngón tay của nó xuyên thẳng qua lồng ngực người đàn ông, giống như đang điều khiển một con rối.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì cái xác ấy bỗng từ từ ngẩng đầu.

Qua màn hình điện thoại.

Nó nhìn thẳng vào mắt tôi.

Khóe miệng chậm rãi kéo lên thành một nụ cười.

Ngay lúc đó, tất cả đèn trong phòng tôi đồng loạt tắt phụt.

Màn hình máy tính tối đen.

Trong lớp kính phản chiếu mờ mịt…

Tôi nhìn thấy phía sau lưng mình.

Có một người đang đứng.

Hơi thở lạnh ngắt phả sát bên tai.

Rồi một giọng nói khàn đặc, như phát ra từ cổ họng đã mục nát, khe khẽ vang lên.

“Cuối cùng…”

“…mày cũng nhìn thấy tao rồi.”

1.

“Cô… thấy nhiều quá rồi đấy.”

Giọng nói ấy vừa dứt, màn hình livestream lập tức tối sầm.

Toàn bộ bình luận biến mất sạch sẽ.

Con số hơn một trăm nghìn người xem đang nhảy liên tục cũng chỉ còn lại một dấu gạch ngang. Tôi chưa từng gặp tình huống này suốt năm năm làm nghề.

Trong phòng im phăng phắc.

Chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của máy tính chạy đều đều.

Tôi không dám chớp mắt, vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình đen trước mặt.

Vài giây sau, mọi thứ đột ngột trở lại bình thường.

Đèn sáng.

Livestream vẫn còn.

Bình luận bùng nổ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Cô streamer bị lag hả?”

“Diễn ghê.”

“Tưởng jumpscare.”

“Coi tiếp đi chị đẹp.”

Không một ai nhắc đến câu nói vừa rồi.

Cũng không ai nhìn thấy cái xác sau lưng người đàn ông.

Hay là… chỉ mình tôi thấy?

Tôi cố hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

Làm nghề này, điều tối kỵ nhất chính là để cảm xúc lấn át lý trí.

Sư phụ từng nói, thứ đáng sợ nhất không phải tà vật.

Mà là nỗi sợ trong lòng người.

Nếu chính mình đã loạn, thì mọi pháp khí đều trở thành đồ bỏ.

Tôi khẽ siết chặt chiếc vòng gỗ đào trên cổ tay.

Đó là vật duy nhất sư phụ để lại trước khi mất.

Suốt năm năm qua, chưa lần nào nó nóng lên.

Thế nhưng lúc này…

Nó nóng đến mức gần như bỏng rát.

Tôi ngẩng đầu.

Người phụ nữ vẫn đang nhìn tôi đầy mong đợi.

“Chị… chị còn xem tiếp được không?”

Tôi không trả lời ngay.

Ánh mắt tôi dừng trên người đàn ông.

Cái xác trắng bệch vẫn bám sau lưng anh ta, mái tóc ướt sũng che kín gương mặt.

Từng giọt nước đen đặc nhỏ xuống nền nhà, nhưng kỳ lạ là người phụ nữ lại không hề phát hiện.

Điều lạ hơn nữa là…

Những giọt nước ấy rơi xuống rồi biến mất.

Giống như căn bản chúng chưa từng tồn tại.

Tôi chậm rãi hỏi:

“Hai người kết hôn được bao lâu rồi?”

Người phụ nữ mỉm cười.

“Ba năm.”

“Chồng em có từng gặp tai nạn nghiêm trọng không?”

Nụ cười trên môi cô ấy cứng lại.

“Chị… sao chị biết?”

Tôi không đáp.

Thật ra tôi không biết.

Tôi chỉ nhìn thấy giữa hai đầu lông mày của người đàn ông có một vết nứt rất mờ.

Đó là dấu hiệu của người từng bước qua Quỷ Môn Quan.

Theo cách nói của sư phụ.

Người có loại tướng này đáng lẽ không nên còn sống.

Người phụ nữ hít sâu một hơi rồi kể.

“Hơn ba năm trước, trước ngày cưới khoảng nửa tháng, anh ấy gặp tai nạn xe trên đường cao tốc. Bác sĩ từng nói khả năng sống rất thấp. Em còn ký cả giấy báo nguy.”

“Có điều… kỳ tích đã xảy ra.”

“Anh ấy tỉnh lại sau ba ngày.”

“Từ đó sức khỏe vẫn bình thường.”

“Chỉ là…”

Cô ngập ngừng.

“Chỉ là gì?”

“Đôi khi em cảm thấy… anh ấy như biến thành người khác.”

Câu nói ấy vừa dứt.

Người đàn ông đang ngồi im bỗng bật cười.

Tiếng cười rất nhỏ.

Nhưng lạnh đến thấu xương.

Tôi nhìn thấy cái xác phía sau lưng anh ta cũng đồng thời nở nụ cười giống hệt.

Hai khuôn mặt.

Một biểu cảm.

Không khác nhau lấy một chút.

Bàn tay tôi bất giác siết chặt.

Không đúng.

Có gì đó hoàn toàn không đúng.

Nếu chỉ là quỷ nhập.

Tôi sẽ nhìn thấy âm khí.

Nếu chỉ là người đổi mệnh.

Tôi sẽ nhìn thấy nhân quả.

Nhưng trên người đàn ông này…

Tôi không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Không có dương khí.

Không có âm khí.

Không có số mệnh.

Cũng không có nhân quả.

Giống như…

Anh ta vốn không tồn tại trong tam giới.

Đúng lúc ấy.

Một bình luận màu đỏ bất ngờ xuất hiện giữa hàng chục nghìn bình luận đang chạy.

“Đừng hỏi nữa.”

Tôi hơi nhíu mày.

Tài khoản đó chỉ có một ký tự duy nhất.

“D.”

Tôi còn chưa kịp xem hồ sơ.

Bình luận thứ hai đã hiện lên.

“Nếu cô còn hỏi tiếp…”

“…đêm nay sẽ có người chết.”

Tôi lạnh người.

Bởi dòng bình luận ấy…

Không hiện trên livestream.

Mà hiện ngay trên màn hình điều khiển chỉ mình tôi có thể nhìn thấy.

Điều đó có nghĩa là…

Có thứ gì đó.

Đang ở trong phòng phát sóng của tôi.

2.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ màu đỏ trên màn hình điều khiển.

“Nếu cô còn hỏi tiếp…”

“…đêm nay sẽ có người chết.”

Đầu ngón tay tôi lạnh buốt.

Phòng livestream vẫn ồn ào như cũ, bình luận chạy nhanh đến mức gần như không nhìn rõ từng câu. Người xem còn đang cười đùa, thúc tôi nói tiếp, có người bảo tôi diễn sâu, có người bảo lần này không khí thật sự đáng sợ.

Nhưng không ai nhìn thấy tài khoản “D”.

Không một ai.

Tôi cụp mắt, giả vờ chỉnh micro, tay còn lại lặng lẽ chạm vào chuỗi tiền Ngũ Đế đặt dưới bàn. Đồng tiền vừa chạm vào da thịt đã run lên rất khẽ, phát ra một tiếng “keng” nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Trong lòng tôi trầm xuống.

Có thứ âm tà thật sự trà trộn vào livestream.

Không phải ở phía người phụ nữ.

Mà là ở chỗ tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn màn hình. Người phụ nữ tên là Tần Nhược, vừa gửi tên và ngày sinh vào khung chat riêng cho tôi. Cô ấy hai mươi bảy tuổi, kết hôn ba năm, chồng tên Lục Trầm, lớn hơn cô bốn tuổi.

Tên vừa hiện lên, chuỗi tiền Ngũ Đế dưới tay tôi lại rung mạnh hơn.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...