Mượn Mệnh Lục/Chương 2C. 2
20px

Tôi nhíu mày.

Thông thường, chỉ cần biết tên và ngày sinh, tôi có thể nhìn thấy một đường mệnh mơ hồ. Người phú quý thì khí sáng, người bệnh nặng thì khí suy, người sắp gặp tai họa thì mệnh tuyến đứt đoạn.

Nhưng tên “Lục Trầm” này vừa xuất hiện, trước mắt tôi chỉ còn một mảng đen kịt.

Không phải không nhìn thấy.

Mà là có người cố ý dùng thứ gì đó che đi.

Tôi hỏi: “Tần Nhược, gần đây trong nhà em có thêm đồ vật gì lạ không?”

Cô ấy hơi sửng sốt.

“Đồ vật lạ?”

“Ví dụ như đồ cổ, tượng gỗ, bùa, tranh cũ, hoặc thứ được người khác tặng.”

Tần Nhược vô thức nhìn sang chồng.

Lục Trầm vẫn ngồi bên cạnh cô, sắc mặt bình tĩnh đến kỳ lạ. Anh ta không hề tức giận vì bị nghi ngờ, cũng không phản bác, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ.

“Nhược Nhược, em đừng sợ. Chị ấy hỏi gì thì cứ nói.”

Giọng anh ta rất dịu dàng.

Nhưng khi bàn tay ấy đặt lên vai Tần Nhược, tôi rõ ràng nhìn thấy cái xác trắng bệch phía sau lưng hắn cũng giơ tay theo. Mười ngón tay ướt sũng của nó phủ lên cùng một vị trí, móng tay đen nhọn gần như đâm vào cổ cô.

Tôi lập tức nói: “Đừng để anh ta chạm vào em.”

Tần Nhược giật mình.

Lục Trầm khựng lại.

Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt anh ta biến mất.

Chỉ một giây rất ngắn.

Nhưng đủ để tôi nhìn thấy dưới lớp da người bình thường kia, có thứ gì đó đang chuyển động.

Giống như một khuôn mặt khác đang cố chen ra từ bên trong.

Tần Nhược không hiểu, nhưng vẫn nghe lời tôi, lặng lẽ dịch người sang bên cạnh.

Bàn tay Lục Trầm rơi vào khoảng không.

Không khí bỗng trở nên cứng ngắc.

Bình luận trong livestream lập tức bùng nổ.

“Ủa sao căng vậy?”

“Chị streamer nghi chồng khách thật à?”

“Ông chồng đẹp trai mà nhìn hơi rợn nha.”

“Có ai thấy vừa rồi mặt ổng giật một cái không?”

Tôi không quan tâm bình luận nữa, chỉ nhìn Tần Nhược.

“Trả lời chị. Trong nhà gần đây có thêm thứ gì không?”

Tần Nhược mím môi, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có… khoảng nửa tháng trước, mẹ chồng em có mang đến một chiếc hộp gỗ. Bà nói đó là đồ anh Trầm dùng hồi nhỏ, bảo em cất trong phòng ngủ để giữ kỷ niệm.”

“Hộp gỗ màu gì?”

“Màu đen.”

“Trên nắp hộp có khắc hoa văn không?”

Sắc mặt Tần Nhược trắng hơn.

“Có. Hình như là… hoa sen.”

Tôi siết chặt chuỗi tiền.

Không phải hoa sen.

Là liên hoa âm.

Người thường thấy hoa sen là thanh tịnh, là cát tường. Nhưng trong thuật âm tà, liên hoa âm dùng để nuôi hồn, giữ xác, khóa mệnh. Hoa càng nở đẹp, thứ bên trong càng hung.

Tôi hỏi tiếp: “Em đã mở hộp chưa?”

Tần Nhược lắc đầu.

“Mẹ chồng không cho mở. Bà nói đồ cũ sợ hỏng, chỉ cần để dưới gầm giường là được.”

Tim tôi trầm xuống.

Dưới gầm giường.

Đó là vị trí gần người nhất khi ngủ, cũng là nơi dương khí yếu nhất. Để một chiếc hộp liên hoa âm dưới đó nửa tháng, người bình thường đã sớm bị hút đến suy kiệt.

Tôi nhìn kỹ mặt Tần Nhược.

Quả nhiên, cung phu thê của cô ấy phủ một lớp khí đen rất mỏng. Dưới mắt có bóng xanh, môi nhợt nhạt, đầu vai trống rỗng. Đây không phải tướng bị chồng phản bội.

Mà là tướng bị người trong nhà lấy mệnh.

Tôi hạ giọng: “Tần Nhược, bây giờ em đứng dậy, đi vào phòng ngủ, lấy chiếc hộp đó ra cho chị xem.”

Tần Nhược vừa định đứng lên, Lục Trầm bỗng mở miệng.

“Muộn rồi.”

Ba chữ rất nhẹ.

Nhưng cả phòng livestream lập tức im bặt.

Không phải người xem im.

Mà là âm thanh từ đầu bên kia biến mất.

Tôi nhìn thấy miệng Tần Nhược vẫn đang động, bình luận vẫn đang chạy, nhưng tai nghe của tôi không còn nghe được bất cứ tiếng nào nữa.

Chỉ có giọng Lục Trầm xuyên qua tất cả, rõ ràng vang lên bên tai.

“Đừng xen vào chuyện nhà tôi.”

Tôi nhìn anh ta.

Anh ta cũng nhìn tôi.

Qua màn hình, ánh mắt trống rỗng ấy không giống người sống. Trong con ngươi của hắn, tôi nhìn thấy một mặt nước đen ngòm, trên mặt nước nổi lềnh bềnh một chiếc xe bị nghiền nát, kính chắn gió vỡ vụn, máu loãng hòa với nước mưa chảy đầy mặt đường.

Tôi chợt hiểu ra.

Tai nạn xe năm đó không đơn giản.

Lục Trầm không phải tỉnh lại sau ba ngày.

Anh ta đã chết ngay tại hiện trường.

Người trở về sau ba ngày, là thứ khác.

Tôi đưa tay lấy một lá bùa vàng từ ngăn kéo, kẹp giữa hai ngón tay rồi đặt trước camera.

Bùa vừa xuất hiện, cái xác sau lưng Lục Trầm lập tức ngẩng phắt đầu lên.

Mái tóc ướt sũng tách sang hai bên, lộ ra một gương mặt sưng phù trắng bệch. Hai hốc mắt trống rỗng, khóe miệng bị rạch đến mang tai, nước đen không ngừng trào ra từ miệng nó.

Bình luận đột nhiên chậm lại.

Sau đó có người gõ:

“Ê… mọi người có thấy không?”

“Thấy gì?”

“Phía sau ông chồng hình như có cái bóng.”

“Đừng hù.”

“Không phải filter à?”

Tôi biết thời gian không còn nhiều.

Thứ kia đã bắt đầu lộ hình.

Một khi quá nhiều người xem nhìn thấy, âm khí sẽ mượn ánh mắt của họ để khuếch tán. Livestream càng đông người, nó càng dễ thoát khỏi thân xác đang bám vào.

Tôi lập tức nói: “Tần Nhược, nghe chị. Đừng quay đầu, đừng nhìn chồng em, cũng đừng trả lời bất cứ câu nào của anh ta. Bây giờ đứng dậy, đi vào phòng ngủ.”

Tần Nhược hình như đã nghe thấy tôi.

Cô ấy run rẩy đứng lên.

Lục Trầm vẫn ngồi yên.

Nhưng cái xác sau lưng hắn bỗng kéo căng cổ, phát ra tiếng cười khanh khách.

Tiếng cười ấy xuyên qua tai nghe, đâm thẳng vào màng nhĩ tôi.

Tôi cắn rách đầu ngón tay, nhanh chóng vẽ một nét đỏ lên lá bùa.

“Bình luận đừng nhìn mặt anh ta nữa. Ai đang xem thì nhắm mắt ba giây.”

Đương nhiên không ai thật sự nghe.

Thậm chí còn có người kích động hơn.

“Trời ơi bắt đầu rồi.”

“Chị này làm nghề diễn viên được đó.”

“Sao tự nhiên sợ thật vậy?”

“Camera theo chị vợ kìa!”

Tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể giơ bùa lên, thấp giọng niệm chú khai nhãn nghịch chuyển. Đây không phải pháp thuật trừ tà, mà là dùng mắt của tôi tạm thời chắn mắt của người xem, khiến họ dù nhìn màn hình cũng chỉ thấy một lớp mờ.

Cái giá là trong vòng ba ngày, mắt tôi sẽ đau như kim châm.

Nhưng lúc này không còn lựa chọn nào khác.

Tần Nhược cầm điện thoại đi vào phòng ngủ.

Căn phòng rất gọn gàng, rèm cửa kéo kín, ánh đèn đầu giường màu vàng nhạt. Thoạt nhìn đó chỉ là một phòng ngủ bình thường của đôi vợ chồng trẻ.

Nhưng khi camera quét qua gầm giường, tôi nhìn thấy một luồng khí đen đặc như mực đang chảy ra.

Tần Nhược ngồi xổm xuống, giọng run run.

“Chị… em kéo ra nhé?”

“Kéo ra.”

Cô ấy vươn tay.

Ngay lúc đầu ngón tay sắp chạm vào gầm giường, phía sau cô đột nhiên vang lên giọng Lục Trầm.

“Nhược Nhược.”

Tần Nhược cứng đờ.

Tôi lập tức quát: “Đừng đáp!”

Nhưng đã muộn.

Theo bản năng, cô ấy “ừm” một tiếng.

Chỉ một tiếng rất khẽ.

Toàn bộ đèn trong phòng ngủ phụt tắt.

Màn hình tối đen.

Ngay sau đó, camera rung mạnh, tiếng thở dốc của Tần Nhược vang lên hỗn loạn.

“Chị ơi… chị ơi cứu em…”

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó bò trên sàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...