Mượn Mệnh Lục/Chương 3C. 3
20px

Rất chậm.

Rất ướt.

Như một cái xác vừa được vớt lên khỏi nước, đang kéo thân thể trương phình bò từng chút một về phía cô.

Tôi đập mạnh lá bùa xuống bàn.

“Tần Nhược, bật đèn pin điện thoại!”

Một luồng sáng trắng run rẩy bật lên.

Camera lắc lư chiếu về phía cửa phòng.

Ở đó không có Lục Trầm.

Chỉ có một vệt nước đen kéo dài từ ngoài cửa vào tận mép giường.

Tần Nhược vừa khóc vừa lùi lại.

“Chị… dưới gầm giường có tiếng động…”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Đừng nhìn xuống.”

Nhưng con người càng sợ, càng khó khống chế bản thân.

Tần Nhược vẫn chậm rãi cúi đầu.

Ánh đèn pin theo động tác của cô ấy chiếu xuống gầm giường.

Trong khoảnh khắc ấy, cả người tôi lạnh toát.

Dưới gầm giường không có chiếc hộp gỗ nào.

Chỉ có một người đàn ông mặc sơ mi trắng nằm úp sấp ở đó.

Cơ thể hắn vặn vẹo, cổ gãy sang một bên, hai mắt mở trừng trừng nhìn ra ngoài.

Khuôn mặt ấy…

Giống hệt Lục Trầm.

Tần Nhược hét lên.

Điện thoại rơi xuống đất.

Màn hình quay nghiêng, vừa hay chiếu thấy cửa phòng ngủ.

Một đôi chân trắng bệch dừng ở cửa.

Ngay sau đó, giọng Lục Trầm vang lên rất dịu dàng.

“Nhược Nhược, em tìm thấy anh rồi.”

Livestream bị ngắt.

Tôi bật dậy khỏi ghế.

Chiếc vòng gỗ đào trên tay nóng đến mức nứt ra một đường nhỏ.

Tôi không chút do dự cầm áo khoác, nhét chuỗi tiền Ngũ Đế, bùa vàng và dao gỗ đào vào túi.

Trước khi rời đi, màn hình máy tính vốn đã đen bỗng sáng lên lần nữa.

Không có livestream.

Không có phòng phát sóng.

Chỉ có một dòng chữ màu đỏ nằm giữa màn hình.

“Cô cứu không được đâu.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, chậm rãi cười lạnh.

“Vậy thử xem.”

3.

Tần Nhược sống ở khu chung cư cao cấp phía nam thành phố.

Từ nhà tôi đi taxi qua đó mất bốn mươi phút. Trên đường, điện thoại của tôi gần như bị gọi cháy máy. Người xem trong livestream không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy phòng phát sóng đột ngột bị ngắt, đoạn cuối cùng còn quay được tiếng hét của Tần Nhược nên ai cũng hoảng loạn.

Có người nhắn hỏi tôi có phải đang diễn kịch không.

Có người bảo đã báo cảnh sát.

Cũng có người gửi ảnh chụp màn hình cuối cùng cho tôi.

Tôi mở ra xem.

Trong bức ảnh, điện thoại của Tần Nhược rơi nghiêng dưới đất. Cửa phòng ngủ tối om, chỉ có một đôi chân trắng bệch đứng ngoài cửa.

Nhưng thứ khiến tôi chú ý không phải đôi chân đó.

Mà là ở góc ảnh.

Dưới gầm giường có một bàn tay đang thò ra.

Bàn tay ấy không phải của Lục Trầm.

Móng tay sơn màu hồng nhạt.

Rất giống tay phụ nữ.

Tôi phóng to ảnh.

Sau lưng lập tức lạnh đi.

Trên ngón áp út của bàn tay đó có một chiếc nhẫn cưới.

Giống hệt chiếc Tần Nhược đang đeo.

Tôi đóng điện thoại, bảo tài xế chạy nhanh hơn.

Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu, vẻ mặt hơi khó xử.

“Cô gái, đường đêm nguy hiểm lắm, nhanh quá dễ xảy ra chuyện.”

Tôi vừa định nói không sao, ánh mắt vô tình liếc qua kính chiếu hậu.

Sau ghế sau.

Có một vệt nước.

Nước đen chậm rãi rỉ ra từ khe ghế, từng giọt từng giọt chảy xuống thảm xe.

Tài xế không phát hiện.

Nhưng tôi ngửi thấy mùi tanh.

Mùi xác ngâm nước.

Thứ đó theo tôi ra khỏi livestream.

Tôi bình tĩnh lấy một đồng tiền Ngũ Đế, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa rồi đặt lên cửa kính xe. Đồng tiền vừa chạm vào kính, bên ngoài cửa sổ lập tức vang lên một tiếng móng tay cào rất khẽ.

Két.

Két.

Két.

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa kính tối đen phản chiếu khuôn mặt tôi.

Và phía sau tôi…

Một khuôn mặt trắng bệch dính sát vào kính, đôi mắt đục ngầu nhìn tôi không chớp.

Tôi thở ra một hơi, thấp giọng nói: “Mượn đường đi ngang thì đi, đừng theo tôi.”

Khuôn mặt kia nhếch miệng.

Trên cửa kính dần hiện ra mấy chữ bằng vệt nước.

CÔ ĐÃ NHÌN THẤY.

Tôi không trả lời, dùng móng tay ấn mạnh vào đồng tiền.

Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên.

Vệt nước trên kính lập tức bốc thành hơi trắng.

Khuôn mặt kia biến mất.

Tài xế rùng mình.

“Sao tự nhiên lạnh vậy nhỉ?”

Tôi nhìn về phía trước.

“Chú mở nhạc đi.”

“Cô sợ à?”

“Không. Cháu sợ chú buồn ngủ.”

Tài xế cười hai tiếng, thật sự mở radio.

Trong tiếng nhạc cũ rè rè, tôi cúi đầu kiểm tra lại pháp khí trong túi. Bùa chỉ còn chín lá, chuỗi tiền đủ sáu đồng, dao gỗ đào đã cũ nhưng vẫn dùng được. Nếu chỉ đối phó một vong hồn bình thường thì dư sức.

Nhưng thứ bám vào Lục Trầm không phải vong hồn bình thường.

Người chết có oán khí, người sống có dương khí.

Còn hắn không có gì cả.

Không tồn tại trong sổ mệnh, không nằm trong nhân quả, càng giống một cái lỗ đen khoác da người.

Xe dừng trước cổng chung cư lúc gần một giờ sáng.

Bảo vệ nghe tôi nói tìm Tần Nhược thì lập tức biến sắc.

“Cô quen cô Tần à?”

Tôi gật đầu.

“Nhà cô ấy xảy ra chuyện rồi đúng không?”

Bảo vệ do dự một lúc rồi hạ giọng: “Vừa rồi có người gọi xuống nói nghe thấy tiếng hét ở tầng mười tám. Chúng tôi lên kiểm tra, nhưng bấm chuông không ai mở cửa. Chồng cô ấy nói qua hệ thống liên lạc rằng hai vợ chồng cãi nhau, không có gì.”

“Anh thấy chồng cô ấy rồi?”

“Không. Chỉ nghe giọng.”

Tôi hỏi: “Camera hành lang có quay được gì không?”

Bảo vệ nuốt khan.

“Cái này…”

Anh ta nhìn quanh, thấy không có ai mới kéo tôi vào phòng trực, mở màn hình giám sát tầng mười tám.

Video tua về khoảng mười hai giờ bốn mươi.

Hành lang yên tĩnh.

Cửa nhà Tần Nhược đóng chặt.

Một phút sau, đèn hành lang bỗng nhấp nháy.

Trên màn hình xuất hiện một bóng người đi chân trần.

Là Tần Nhược.

Cô ấy mặc váy ngủ màu trắng, tóc tai rối bời, tay phải cầm điện thoại, trên mặt đầy nước mắt. Cô lao ra khỏi cửa, vừa chạy được vài bước thì dừng lại.

Bởi phía cuối hành lang có một người đang đứng.

Lục Trầm.

Anh ta mặc sơ mi trắng, toàn thân ướt sũng, nước đen chảy từng giọt xuống nền gạch.

Tần Nhược lùi lại.

Lục Trầm không bước tới.

Nhưng bóng dưới chân anh ta bỗng kéo dài ra, như một đám bùn đen trườn trên mặt đất, quấn lấy cổ chân Tần Nhược rồi kéo mạnh.

Tần Nhược ngã xuống.

Cô cố bám vào mép tường, há miệng kêu cứu.

Nhưng trong video không có âm thanh.

Chỉ thấy cô bị kéo ngược về phía căn hộ từng chút một.

Trước khi biến mất sau cánh cửa, cô đột nhiên quay đầu nhìn thẳng vào camera.

Miệng mấp máy hai chữ.

Cứu tôi.

Sau đó cửa đóng sầm.

Màn hình giám sát nhiễu sóng.

Bảo vệ run giọng: “Tôi… tôi vừa mới xem cùng cô lần đầu. Lúc nãy kiểm tra không có đoạn này.”

Tôi nhìn thời gian trên video.

00:44.

Hiện tại là 00:58.

Nếu còn sống, Tần Nhược vẫn có cơ hội.

Tôi xoay người đi về phía thang máy.

Bảo vệ vội kéo tôi lại.

“Cô định lên thật à? Hay đợi cảnh sát…”

“Đợi không kịp.”

Thang máy đi lên từng tầng.

Số đỏ trên bảng điện tử nhảy rất chậm.

Mười ba.

Mười bốn.

Mười lăm.

Không gian kín trong thang máy lạnh dần.

Tôi nhìn cánh cửa inox phản chiếu trước mặt.

Ban đầu chỉ có một mình tôi.

Nhưng khi thang máy lên đến tầng mười bảy, trong phản chiếu phía sau tôi xuất hiện thêm một đôi chân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...