Trắng bệch.
Ướt sũng.
Nước đen lan ra dưới chân.
Tôi không quay đầu, chỉ lấy một lá bùa dán lên vách thang máy.
“Đi theo tôi vô ích. Tôi không phải người cô muốn tìm.”
Phía sau vang lên tiếng cười rất khẽ.
Lần này là giọng phụ nữ.
“Không phải cô nói… chỉ cần còn một hơi thở… cô đều có thể nhìn thấy vài phần số mệnh sao?”
Tôi khựng lại.
Đó là câu tôi nói trong văn án giới thiệu livestream.
Rất nhiều người biết.
Nhưng giọng này…
Không phải Tần Nhược.
Cửa thang máy mở ra ở tầng mười tám.
Hành lang tối hơn bình thường, đèn cảm ứng trên trần nhấp nháy liên tục. Mùi nước tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tôi bước ra.
Cửa nhà Tần Nhược ở cuối hành lang.
Trước cửa có một vệt kéo dài màu đen, giống dấu nước, lại giống vết máu đã bị pha loãng.
Tôi đi đến trước cửa, không gõ.
Từ trong nhà truyền ra tiếng hát rất nhỏ.
Là giọng đàn ông.
“Ngủ đi, Nhược Nhược.”
“Ngủ rồi sẽ không đau nữa.”
Tôi đặt tay lên cửa.
Lạnh như băng.
Tôi lấy một lá bùa dán lên ổ khóa, dùng dao gỗ đào vạch nhẹ.
“Càn khai sinh môn, khảm đoạn âm lộ.”
Ổ khóa vang lên một tiếng tách.
Cửa mở.
Bên trong tối om.
Tôi vừa bước vào, cửa phía sau lập tức đóng sầm lại.
Mùi ẩm mốc và tanh hôi ùa tới, như thể căn hộ này không phải đang ở tầng mười tám của một chung cư cao cấp, mà là đáy một hồ nước bỏ hoang.
Phòng khách không bật đèn.
Chỉ có tivi đang sáng.
Trên màn hình tivi là livestream của tôi.
Hình ảnh dừng ở khoảnh khắc tôi giơ lá bùa trước camera.
Dưới màn hình, hàng nghìn bình luận vẫn đang chạy.
Nhưng tất cả đều là cùng một câu.
“Cô đã đến rồi.”
Tôi nhìn sang ghế sofa.
Lục Trầm ngồi ở đó.
Áo sơ mi trắng sạch sẽ, tóc khô ráo, trên tay còn cầm một ly nước ấm.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười.
“Chị streamer, nửa đêm xông vào nhà người khác, không lịch sự lắm đâu.
”
Tôi không để ý đến hắn, ánh mắt quét qua phòng khách.
Không thấy Tần Nhược.
Không thấy cái xác sau lưng hắn.
Nhưng trên sàn nhà có dấu móng tay.
Rất nhiều.
Từ phòng ngủ kéo dài ra phòng khách, lại từ phòng khách quay ngược vào phòng ngủ.
Giống như đã có người nhiều lần cố bò ra ngoài, rồi lại bị kéo về.
Tôi hỏi: “Tần Nhược đâu?”
Lục Trầm đặt ly nước xuống.
“Vợ tôi mệt, ngủ rồi.”
“Người ngủ sẽ không để lại dấu móng tay đầy sàn.”
Nụ cười của hắn nhạt đi.
“Biết quá nhiều thật sự không tốt.”
Tôi lấy chuỗi tiền Ngũ Đế ra.
“Vậy thì để tôi biết thêm chút nữa.”
Sáu đồng tiền đồng rơi xuống sàn, xoay tròn quanh chân tôi. Ánh kim loại cũ kỹ lóe lên trong bóng tối, tạo thành một vòng nhỏ ngăn cách âm khí.
Ngay khoảnh khắc vòng tiền thành hình, toàn bộ căn hộ rung mạnh.
Tường trắng hai bên bắt đầu rỉ nước.
Từng dòng nước đen chảy xuống, trong nước lẫn tóc dài, bùn đất và những mảnh kính vỡ li ti.
Tôi cuối cùng cũng nhìn thấy thứ bám trên lưng Lục Trầm.
Không phải một cái xác.
Mà là hai cái.
Một cái xác đàn ông nằm úp dưới chân hắn, khuôn mặt giống hệt hắn.
Một cái xác phụ nữ dính trên lưng hắn, tóc dài che mặt, móng tay sơn màu hồng nhạt, trên ngón áp út đeo nhẫn cưới.
Tôi nhìn chiếc nhẫn ấy, tim bỗng trầm xuống.
Không phải nhẫn của Tần Nhược.
Kiểu dáng cũ hơn.
Trên mặt nhẫn khắc một chữ nhỏ.
M.
Tôi chậm rãi nói: “Trước Tần Nhược, anh từng kết hôn rồi.”
Lục Trầm không cười nữa.
Căn hộ yên tĩnh đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, hắn mới nghiêng đầu.
“Không ai nói với cô à?”
“Người vợ đầu tiên của tôi…”
“Chết từ ba năm trước rồi.”
4.
“Người vợ đầu tiên của tôi…”
“…chết từ ba năm trước rồi.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Tôi không đáp.
Ánh mắt chỉ dừng trên chiếc nhẫn khắc chữ M đang đeo trên ngón áp út của cái xác nữ.
Chaporia
Bình Luận (0)