Mượn Mệnh Lục/Chương 5C. 5
20px

Một người đã chết.

Một chiếc nhẫn vẫn còn.

Một oán hồn không chịu rời đi.

Nhưng điều khiến tôi bất an hơn cả là…

Nếu đây thật sự là người vợ đầu tiên của Lục Trầm, vậy cái xác đàn ông nằm dưới chân hắn là ai?

Tôi nhìn xuống.

Khuôn mặt của cái xác ấy gần như bị nghiền nát, nửa bên đầu lõm xuống, máu đã khô thành màu nâu đen. Dù vậy, tôi vẫn nhận ra đó chính là gương mặt của Lục Trầm.

Một người.

Hai cái xác.

Một cái đứng.

Một cái nằm.

Từ đầu đến cuối…

Thứ ngồi trước mặt tôi chưa từng là người.

“Tần Nhược ở đâu?”

Tôi hỏi lại lần nữa.

Lục Trầm nghiêng đầu, nụ cười dần trở nên quỷ dị.

“Cô ấy rất ngoan.”

“Đang ngủ.”

“Ngủ ở đâu?”

“Ở nơi cô ấy nên ở.”

Dứt lời, hắn đưa tay chỉ về phía phòng ngủ.

Cửa phòng khép hờ.

Một luồng khí lạnh chậm rãi tràn ra ngoài.

Tôi không tiếp tục nói chuyện với hắn nữa.

Loại tà vật này thích nhất là kéo dài thời gian.

Nó càng nói nhiều, oán khí càng mạnh.

Tôi cúi người nhặt sáu đồng tiền Ngũ Đế trên mặt đất, cắn đầu ngón tay, nhỏ từng giọt máu lên mặt đồng tiền.

Máu vừa chạm vào.

Sáu đồng tiền đồng loạt rung lên.

“Khai!”

Tôi quát khẽ.

Sáu đồng tiền lập tức bắn về sáu hướng, ghim xuống nền gạch.

Trong nháy mắt.

Một trận pháp hình lục giác hiện lên.

Toàn bộ âm khí trong phòng khách như bị ép lùi lại.

Lục Trầm cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.

“Đạo môn?”

Tôi cười nhạt.

“Xem ra anh vẫn biết.”

Hắn chậm rãi đứng dậy.

Động tác rất cứng.

Giống như từng khớp xương đều đã rỉ sét.

Đến khi hắn đứng thẳng hoàn toàn.

Tôi mới phát hiện…

Hai chân hắn chưa từng chạm đất.

Mũi chân cách mặt sàn khoảng ba phân.

Suốt từ lúc livestream đến giờ.

Hắn luôn lơ lửng.

Tôi lạnh cả sống lưng.

Nếu ngay từ đầu tôi chú ý đến điều này…

Có lẽ đã đoán được bản chất của hắn.

“Ba năm…”

Lục Trầm khẽ cười.

“Ba năm rồi mới có người nhìn ra.

“Tôi nên khen cô.”

“Hay nên giết cô?”

Hắn vừa dứt lời.

Tất cả cửa kính trong căn hộ đồng loạt nứt vỡ.

Rầm!

Hàng trăm mảnh kính bay tứ tung.

Tôi lập tức lùi lại, lấy chuông đồng trong túi áo rung mạnh một tiếng.

“Keng!”

Âm thanh lan khắp căn phòng.

Tiếng cười của Lục Trầm lập tức khựng lại.

Cái xác nữ sau lưng hắn ôm đầu gào lên thảm thiết.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên từ phòng ngủ.

“Cứu…”

Tôi giật mình.

Là giọng Tần Nhược.

Cô ấy còn sống.

Không chần chừ thêm nữa, tôi lao thẳng về phía phòng ngủ.

Lục Trầm cũng di chuyển.

Nhưng…

Hắn không chạy.

Mà cả cơ thể bỗng kéo dài như một cái bóng, trượt sát mặt đất lao tới.

Tốc độ nhanh đến mức mắt thường gần như không theo kịp.

Ngay khi hắn sắp chạm vào tôi.

Một lá bùa vàng trong tay tôi bốc cháy.

“Thiên thanh địa minh, tà linh thoái tán!”

Bùm!

Ngọn lửa màu xanh lam bùng lên giữa không trung.

Lục Trầm bị đánh bật lùi hơn ba mét.

Tiếng gào chói tai vang khắp căn hộ.

Không phải của hắn.

Mà là của người phụ nữ bám trên lưng hắn.

Mái tóc dài bung ra.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn rõ gương mặt cô ta.

Da thịt trắng bệch vì ngâm nước quá lâu.

Một bên mặt đã mục nát.

Nhưng vẫn có thể nhận ra lúc còn sống, cô ấy rất xinh đẹp.

Đôi mắt cô ta nhìn tôi.

Không hề có sát ý.

Chỉ có…

Cầu xin.

Tôi sững người.

Không đúng.

Một lệ quỷ nếu hận đến mức này sẽ chỉ muốn giết người.

Ánh mắt ấy…

Lại giống như muốn nói với tôi điều gì.

Ngay lúc tôi phân tâm.

Một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ bóp lấy cổ tôi từ phía sau.

“Cô…”

“…thua rồi.”

Giọng Lục Trầm vang sát bên tai.

Tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

Hô hấp ngày càng khó khăn.

Trong lúc ý thức dần mơ hồ.

Ánh mắt tôi vô tình nhìn vào chiếc gương trang điểm đặt trong phòng ngủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...