Mượn Mệnh Lục/Chương 6C. 6
20px

Trong gương.

Không có Lục Trầm.

Không có tôi.

Chỉ có…

Một người phụ nữ tóc tai rối bời đang co ro dưới gầm giường, hai tay ôm chặt đầu gối, miệng bị dán kín bằng một lá bùa màu đen.

Đó chính là…

Tần Nhược.

Vậy người vẫn luôn nói chuyện với tôi từ đầu livestream…

Là ai?

5.

Vậy người vẫn luôn nói chuyện với tôi từ đầu livestream…

Là ai?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, đồng tử tôi chợt co rút.

Không phải Tần Nhược.

Từ lúc kết nối video đến giờ, tôi vẫn luôn mặc định người phụ nữ ngồi cạnh Lục Trầm chính là cô ấy.

Nhưng tôi chưa từng gặp Tần Nhược ngoài đời.

Tôi chỉ biết tên cô ấy vì tài khoản livestream và thông tin cô gửi cho tôi.

Nếu…

Ngay từ đầu người bật camera không phải Tần Nhược thì sao?

“Rầm!”

Cổ tôi bị siết chặt hơn.

Không khí trong phổi nhanh chóng cạn kiệt.

Lục Trầm ghé sát mặt tôi, đôi mắt trống rỗng như hai hố sâu.

“Cô phát hiện muộn rồi.”

“Muộn thật sao?”

Tôi khàn giọng cười.

Tay trái vẫn luôn buông thõng bỗng giơ lên.

Trong lòng bàn tay là một đồng tiền đồng đã được tôi kẹp sẵn từ lúc bước vào căn hộ.

“Đinh!”

Đồng tiền bắn thẳng vào giữa ấn đường hắn.

Lục Trầm gào lên đau đớn, bàn tay bóp cổ tôi lập tức buông lỏng.

Tôi ngã mạnh xuống đất, ho sặc sụa.

Không kịp nghỉ, tôi lăn sang một bên né cú vồ tiếp theo của hắn.

Ầm!

Bức tường phía sau bị đập lõm một mảng lớn.

Tôi chống tay đứng dậy, mắt vẫn không rời chiếc gương.

Trong gương.

Tần Nhược vẫn co ro dưới gầm giường.

Cô ấy đang cố hết sức đập đầu vào thành giường, như muốn gây ra chút tiếng động.

Miệng bị lá bùa đen dán kín.

Hai hàng nước mắt chảy dài.

Còn ngoài đời…

Chiếc giường trước mặt tôi hoàn toàn bình thường.

Không có ai.

Tôi chợt hiểu ra.

Đây không phải gương.

Mà là “Kính Chiếu Hồn”.

Thứ tôi nhìn thấy không phải hiện tại.

Mà là nơi linh hồn của Tần Nhược đang bị nhốt.

Sư phụ từng nói, có một loại tà thuật gọi là “Ly Hồn Thế Thân”.

Giết một người rất khó.

Nhưng nếu tách hồn người đó ra khỏi xác, rồi nhốt linh hồn vào một không gian khác, thân xác sẽ trở thành chiếc vỏ rỗng.

Muốn làm gì cũng được.

Tôi lạnh sống lưng.

Nếu vậy…

Người phụ nữ ngồi cạnh Lục Trầm trong livestream không phải Tần Nhược.

Mà chỉ là…

Một cái xác.

Đúng lúc ấy, tiếng cười của Lục Trầm lại vang lên.

“Cô thông minh hơn tôi tưởng.”

“Nhưng biết rồi thì sao?”

“Tìm được cô ấy sao?”

Hắn dang hai tay.

Toàn bộ căn hộ rung chuyển dữ dội.

Nước đen từ trần nhà chảy xuống thành từng dòng.

Trong tiếng nước róc rách, vô số tiếng thì thầm vang lên.

“Ở lại đi…”

“Ở lại với bọn tao…”

“Tụi tao cô đơn lắm…”

Tiếng nói chồng chéo khiến đầu tôi đau như muốn nứt ra.

Tôi cắn đầu lưỡi.

Mùi máu tanh khiến thần trí tỉnh táo hơn đôi chút.

Không thể tiếp tục kéo dài.

Loại tà thuật này lấy căn hộ làm trận.

Càng ở lâu, tôi càng yếu.

Tôi lấy ra lá bùa cuối cùng do sư phụ tự tay vẽ.

Năm năm qua.

Tôi chưa từng dùng.

Bởi ông từng nói.

“Lá bùa này không trừ quỷ.”

“Nó chỉ phá trận.”

“Nếu một ngày con phải dùng đến nó…”

“…thì nhớ kỹ.”

“Đừng tiếc.”

Tôi nhìn lá bùa đã ngả vàng.

Trong lòng bỗng nhói lên.

“Sư phụ…”

Tôi khẽ gọi một tiếng.

Rồi dứt khoát kẹp lá bùa giữa hai ngón tay.

“Thiên địa vô cực.”

“Càn khôn quy vị.”

“Phá!”

Lá bùa tự bốc cháy.

Không phải lửa đỏ.

Mà là ngọn lửa trắng tinh.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ căn hộ như bị xé thành hai nửa.

Chiếc gương trước mặt vỡ tan.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Không phải của Lục Trầm.

Mà là của người phụ nữ bám trên lưng hắn.

Từng mảnh gương rơi xuống đất.

Trong mỗi mảnh đều phản chiếu một hình ảnh khác nhau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...