Có mảnh phản chiếu Tần Nhược bị trói dưới gầm giường.
Có mảnh phản chiếu Lục Trầm nằm chết trong chiếc xe bẹp dúm.
Có mảnh lại phản chiếu một người phụ nữ mặc váy cưới đang đứng giữa trời mưa.
Cuối cùng.
Một mảnh gương lăn đến trước chân tôi.
Tôi cúi xuống nhìn.
Trong gương.
Là một người đàn bà khoảng năm mươi tuổi.
Bà ta đang quỳ trước một bàn thờ.
Trên bàn thờ không phải bài vị tổ tiên.
Mà là…
Ảnh của Lục Trầm.
Bức ảnh được chụp từ bốn năm trước.
Bên dưới ghi rõ.
Lục Trầm.
Sinh năm…
Mất ngày 17 tháng 8.
Tôi chết lặng.
Ngày mất.
Chính là ngày xảy ra vụ tai nạn.
Nói cách khác…
Lục Trầm chưa từng sống lại.
Cái gọi là “kỳ tích y học” chỉ là lời nói dối.
Có người…
Đã cố ý giấu cái chết của hắn.
Đúng lúc ấy, người đàn bà trong gương từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt bà ta xuyên qua mảnh gương nhìn thẳng vào tôi.
Rồi chậm rãi nở một nụ cười.
“Cuối cùng…”
“…cũng có người tìm đến đây.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tất cả mảnh gương trên sàn đồng loạt nổ tung.
Căn hộ chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Chỉ còn một giọng nói già nua vang lên khắp bốn phía.
“Muốn cứu con bé…”
“…thì đến nghĩa trang Vọng Sơn.”
“Nơi chôn Lục Trầm.”
“Nhưng nhớ kỹ…”
“Ngôi mộ đó.”
“…trống.”
6.
“Ngôi mộ đó…”
“…trống.”
Giọng nói già nua vừa dứt.
Toàn bộ căn hộ lập tức trở về yên tĩnh.
Đèn sáng.
Ti vi tắt.
Nước đen trên tường cũng biến mất như chưa từng tồn tại.
Nếu không phải cổ tôi vẫn còn hằn năm vết ngón tay tím bầm, có lẽ chính tôi cũng sẽ nghĩ tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng tôi biết.
Mọi chuyện chỉ mới kết thúc một nửa.
Tần Nhược vẫn chưa được cứu.
…
Hai giờ mười lăm phút sáng.
Tôi đứng trước cổng nghĩa trang Vọng Sơn.
Đây là nghĩa trang lâu đời nhất thành phố, từ lâu đã không còn chôn cất người mới. Gần như không ai đến đây vào ban đêm.
Người gác cổng là một ông lão tóc bạc.
Vừa nhìn thấy tôi, ông ấy chỉ hỏi đúng một câu.
“Đến tìm mộ số ba trăm mười bảy?”
Tôi khựng lại.
“Tại sao ông biết?”
Ông lão không đáp.
Chỉ lặng lẽ mở cánh cổng sắt đã rỉ sét.
“Đi đi.”
“Hôm nay… nó chờ cô.”
Tôi bước vào.
Không khí trong nghĩa trang lạnh hơn bên ngoài rất nhiều.
Sương mù phủ kín các lối đi.
Từng tấm bia mộ đứng im lìm trong màn đêm.
Tôi lần theo số thứ tự, cuối cùng dừng trước một ngôi mộ cũ.
Trên bia đá khắc ba chữ.
Lục Trầm.
Ngày sinh.
Ngày mất.
Đều giống hệt những gì tôi nhìn thấy trong mảnh gương.
Tôi đặt tay lên bia mộ.
Lạnh.
Lạnh đến bất thường.
Tôi lấy chuỗi tiền Ngũ Đế ra, gõ nhẹ lên mặt bia.
“Keng.”
Tiếng vang rất rỗng.
Không có hài cốt.
Quả nhiên…
Đây là một ngôi mộ giả.
Đúng lúc ấy.
Sau lưng tôi vang lên tiếng bước chân.
“Tôi biết…”
“…rồi sẽ có người phát hiện.”
Tôi quay đầu.
Một người phụ nữ trung niên mặc áo tang đang đứng cách tôi khoảng năm mét.
Chính là người tôi đã nhìn thấy trong mảnh gương.
“Tôi là mẹ của Lục Trầm.”
Bà bình tĩnh nói.
“Tôi đã đợi cô bốn năm.”
Tôi không lên tiếng.
Bà tiếp tục.
“Bốn năm trước, con trai tôi chết ngay tại hiện trường vụ tai nạn.”
“Tôi không chấp nhận.”
“Tôi bán hết tài sản, tìm khắp nơi, cuối cùng gặp một đạo sĩ.”
“Ông ta nói có thể giữ hồn.”
“Chỉ cần…”
“…đưa cho ông ta một người.”
Tôi siết chặt bàn tay.
“Người vợ đầu tiên.”
Bà gật đầu.
“Nó tên Mộc Thanh.”
“Nó tự nguyện.”
“Con bé yêu Trầm đến mức đồng ý dùng mạng mình đổi mạng cho nó.”
Tôi lạnh lùng nói:
“Không.”
“Bà nói dối.”
Sắc mặt bà khựng lại.
“Tôi vừa nhìn thấy cô ấy.”
“Nếu tự nguyện chết.”
“Không thể hóa thành lệ quỷ.”
“Bà đã lừa cô ấy.”
Khuôn mặt người phụ nữ dần tái đi.
Chaporia
Bình Luận (0)