Mượn Mệnh Lục/Chương 8C. 8
20px

Một lúc lâu sau.

Bà bật khóc.

“Đúng…”

“Tôi lừa nó.”

“Tôi nói chỉ cần làm lễ.”

“Con trai tôi sẽ tỉnh.”

“Tôi không ngờ…”

“…đạo sĩ đó lại giết nó.”

Tôi nhắm mắt.

Quả nhiên.

Tất cả bắt đầu từ lòng tham.

Muốn giữ người chết.

Cuối cùng lại hại thêm người sống.

“Tần Nhược thì sao?”

“Tại sao còn hại cô ấy?”

Người phụ nữ run rẩy.

“Tà thuật phải thay xác.”

“Cứ ba năm…”

“…phải đổi một lần.”

“Nếu không…”

“…Trầm sẽ tan biến.”

Tôi nhìn bà thật lâu.

Cuối cùng chỉ hỏi một câu.

“Đạo sĩ đó ở đâu?”

Bà lắc đầu.

“Chết rồi.”

“Ba năm trước.”

“Tự thiêu.”

“Nhưng trước khi chết…”

“Ông ta để lại một quyển sổ.”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Ở đâu?”

Bà chỉ xuống dưới bia mộ.

Tôi cùng bà đào lớp đất phía trước.

Quả nhiên.

Bên dưới có một chiếc hộp gỗ đen.

Chiếc hộp giống hệt chiếc hộp từng được đặt dưới gầm giường của Tần Nhược.

Tôi mở nắp.

Không có vàng bạc.

Không có pháp khí.

Chỉ có một quyển sổ cũ.

Trang đầu tiên viết bốn chữ.

Mượn Mệnh Lục.

Tôi vừa định lật sang trang tiếp theo.

Đột nhiên.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Toàn bộ nghĩa trang rung lên.

Sau lưng tôi vang lên tiếng phụ nữ khóc.

Là Mộc Thanh.

Lệ quỷ bám trên người Lục Trầm.

Nhưng lần này.

Cô ấy không còn gương mặt dữ tợn như trước.

Chỉ là một cô gái mặc váy cưới, toàn thân ướt sũng.

Cô quỳ xuống trước mặt mẹ Lục Trầm.

Khẽ nói.

“Bác…”

“Con tha thứ.”

“Nên…”

“…đừng giữ anh ấy nữa.”

Người phụ nữ òa khóc.

Bà quỳ sụp xuống đất.

Không ngừng dập đầu.

“Xin lỗi…”

“Bác xin lỗi…”

“Xin lỗi…”

Tiếng khóc vang vọng khắp nghĩa trang.

Cùng lúc đó.

Trong căn hộ của Lục Trầm.

Tần Nhược đột nhiên tỉnh lại.

Linh hồn cô trở về cơ thể.

Còn Lục Trầm…

Thân xác vốn được giữ bằng tà thuật bắt đầu hóa thành tro bụi.

Hắn nhìn Mộc Thanh.

Lần đầu tiên sau bốn năm.

Ánh mắt ấy có cảm xúc.

“Xin lỗi.”

Mộc Thanh mỉm cười.

“Đừng xin lỗi.”

“Em chỉ muốn…”

“…anh được nghỉ ngơi.”

Một cơn gió thổi qua.

Hai bóng người cùng tan thành vô số đốm sáng.

Biến mất giữa màn đêm.

Ba ngày sau.

Tần Nhược đến tìm tôi.

Cô đặt trước mặt tôi một phong bì rất dày.

Tôi không nhận.

“Tiền công.”

Cô đỏ hoe mắt.

“Từ nay em muốn sống thật tốt.”

Tôi mỉm cười.

“Giữ lại đi.”

“Coi như bắt đầu cuộc đời mới.”

Cô cúi đầu thật sâu rồi rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô.

Trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị tắt máy tính.

Một thông báo hiện lên.

Có người gửi yêu cầu kết bạn.

Tên tài khoản.

D.

Ảnh đại diện là một nền đen.

Không có bất kỳ thông tin nào.

Tôi vừa chạm vào nút xem hồ sơ.

Một tin nhắn đã được gửi tới.

“Chúc mừng.”

“Cô đã phá được trận đầu tiên.”

Tim tôi khựng lại.

Trận… đầu tiên?

Tin nhắn thứ hai hiện lên ngay sau đó.

“Quyển Mượn Mệnh Lục cô cầm chỉ là bản sao.”

“Bản gốc…”

“…đã được dùng để đổi mạng cho chín mươi bảy người.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Tin nhắn cuối cùng đã xuất hiện.

“Streamer Huyền Âm.”

“Chúng ta sẽ sớm gặp nhau.”

Ngay khi dòng chữ cuối cùng biến mất.

Tài khoản D. cũng biến mất khỏi danh sách.

Không còn dấu vết.

Giống như…

Nó chưa từng tồn tại.

Tôi khép chiếc máy tính lại.

Nhìn quyển Mượn Mệnh Lục trên bàn.

Lần đầu tiên sau năm năm làm nghề.

Tôi có một linh cảm rất rõ ràng.

Vụ việc của Lục Trầm.

Chỉ là cánh cửa đầu tiên.

Mà phía sau cánh cửa ấy…

Có lẽ còn ẩn giấu một thế giới mà ngay cả sư phụ cũng chưa từng kịp nói cho tôi biết.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...