Mystery of The Valincan/Chapter 1: Một thế giới khácChapter 1: Một thế giới khác
20px

Khi những cây kim đồng hồ đã điểm 11 giờ. Ngay giữa đại sảnh trống vắng của thư viện trường, Hồng Nhật vẫn còn ở lại, cẩn thận đặt lại những cuốn sách lên kệ. Đột nhiên, cả thư viện rung lên dữ dội, những cơn chấn động mạnh liên tục ập đến, hàng sách trên kể thi nhau lao ra ngoài nằm rải rác khắp nơi trên sàn nhà.

“Động đất ư? Ảnh hưởng của nó lớn quá”

Hồng Nhật biết khu trường cậu thường xuyên xảy ra những trận động đất nhỏ, nhưng lần này lại lớn hơn mọi lần nhiều. Cậu nhanh chóng lấy lại balo của mình rồi di chuyển đến quầy tiếp tân. Đột nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên bên ngoài, cùng lúc một cơn chấn động mạnh lan ra khắp nơi. Những kệ sách đổ ầm xuống nền gạch đá vang lên những tiếng vỡ hỗn loạn, những cánh cửa sổ không chịu được áp lực mà bung ra, kéo theo những tấm kính vỡ bay tán loạn, một vài mảnh đã vô tình găm vào người Hồng Nhật khiến cơ thể cậu bị thương nặng.

"Ghh—!" Một tiếng rên nghẹn lại phát ra từ cổ họng trước khi cậu bị cơn chấn động đẩy ngã xuống sàn. Máu trên cơ thể chậm rãi chảy xuống nhuốm đỏ cả những trang sách bên cạnh cậu. Những mảnh kính đâm vào sâu trong da thịt khiến cơ thể cậu đau đớn mà run lên từng hồi.

“Ch-chuyện quái gì vừa xảy ra thế này?!”

Hồng Nhật vừa thở dốc, vừa cố gắng gồng mình cầm máu trong vô vọng. Một lúc sau, cơn chấn động biến mất để lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Hồng Nhật cố gắng đứng dậy, nhưng để rồi nhận ra chân mình đã bị kẹt cứng dưới đáy của một chiếc kệ sách bị đổ do chấn động vừa rồi, cậu cố gắng dùng mọi cách để kéo nó ra nhưng không thể, giờ chỉ còn phần thân trên cậu là còn cảm giác, cậu hét lớn cầu cứu, nhưng đáp lại chỉ làm một sự im lặng kéo dài. Bất lực, cậu chỉ có thể nằm xuống ngẩng mặt nhìn lên trần nhà cố gắng giữ cơ thể ổn định tránh việc mất máu quá nhiều mà ngất đi. 

Ngay lúc Hồng Nhật tưởng rằng mình sắp chết, thì bỗng nhiên, ngay từ phía cửa của thư viện, một ánh sáng xanh lớn bùng lên soi sáng cho cả căn phòng đổ nát. Cậu cố gắng gượng dậy, nheo mắt nhìn vào luồng sáng kỳ lạ ấy. Biết đây là cơ hội sống sót của mình, cậu cố gắng hét lên nhưng cổ họng của cậu chỉ phát ra mấy tiếng khò khè. Không từ bỏ, Hồng Nhật với lấy một cái chân bàn gãy rồi lấy hết sức vung vẩy nó trên cao nhằm thu hút ánh sáng ấy. Như nhận ra sự tồn tại của cậu, ánh sáng ấy từ từ tiến lại gần phía cửa thư viện rồi dừng ngay giữa nó. Một mùi hăng hắc giống như kim loại cháy xém tỏa ra khắp thư viện xọc thẳng vào phổi của Hồng Nhật khiến cậu nghẹn lại, thở dốc vì thiếu không khí. 

Cậu mệt nhọc, cố gắng hớp từng chút không khí vào phổi giữ vững ý thức, rồi gắng gượng nhìn thằng vào bên trong ánh sáng, một hình bóng của thứ gì đó từ từ hiện ra giữa tia sáng, nó không giống con người, nó trông như một con chó, không lớn hơn là một con sói trắng. Nó toát ra một vẻ lạnh lùng đáng sợ, ánh mắt sắc lạnh của nó nhìn thằng vào Hồng Nhật như đang quan sát con mồi của mình vậy. Cảm nhận được có gì đó không ổn, Hồng Nhật bất giác cố lùi lại phía sau nhưng cơ thể cậu bị kẹt cứng không tài nào nhúc nhích được. Con sói từ từ tiến về phía cậu, càng lại gần mùi cháy khét càng trở nên nồng hơn, những tiếng lách tách vang lên trong không khí tạo ra sự uy áp kì lạ.

Cậu cố gắng vùng vẫy xua đuổi trong vô vọng, con sói vẫn tiếp tục tiến tới chỗ cậu mà không một chút hoảng sợ. Rồi bỗng nhiên, con sói dừng lại rồi hạ thấp xuống, bốn chân căng cứng hướng thẳng về phía Hồng Nhật. Không kịp phản ứng, một tiếng nổ lớn nữa lại vang lên, con sói như một tia chớp lao xuyên qua cơ thể cậu, một cảm giác bỏng rát lan ra khắp cơ thể, cơ bắp của cậu co giật dữ dội, những vết nứt hình dáng như những tia sét lan ra khắp cơ thể như muốn xé toạc cậu ra thành trăm mảnh. Sự đau đớn từ những vết thương cũ cùng với đòn tấn công của con sói đã vượt quá sức chịu đựng của cậu ý thức của cậu dần mờ đi rồi biến mất hoàn toàn.

…….

Một mùi ngai ngái xộc thẳng vào mũi khiến ý thức của Hồng Nhật dần trở lại, đôi mí mắt nặng trĩu khẽ hé mở, trước mặt cậu là những tán cây màu vàng với một bầu trời xám xịt. Hồng Nhật bất ngờ bật bật dậy, thở dốc khi nhớ lại mọi mọi chuyện vừa xảy ra, ngay lập tức cậu kiểm tra lại các vết thương trên người mình, nhưng cứ như một giấc mơ chúng hoàn toàn biến mất, tuy nhiên những vết rách trên quần áo do các mảnh kính gây ra vẫn tồn tại, chứng tỏ nó đã thực sự diễn ra. Cậu nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, từ vụ chấn động đến con sói ấy, cậu tự hỏi liệu con sói ấy đến từ đâu và liệu nó có thật sự tồn tại? Hồng Nhật ngồi nhừ ra một lúc lâu rồi mới đứng dậy, quyết định cậu sẽ tìm hiểu mọi việc sau, bây giờ cậu nên trở về nhà đã. 

Hồng Nhật đứng thẳng dậy, chuẩn bị bước đi thì đầu cậu như bị đập một cú trời giáng, tâm trí cậu bị trộn tung hết lên. Những chiếc kệ sách, chiếc bàn và những mảnh kính đã không còn, giờ đây trước mắt cậu là cả một khu rừng rộng lớn với hàng ngàn những cây lá vàng nằm san sát nhau với những thảm lá dưới đất. Cậu hoàn toàn xa lạ với nơi này, câu chưa từng đến hay thấy một nơi nào như thế này cả, nhưng tại sao cậu lại ở đây? Hồng Nhật bàng hoàng trước khung cảnh xa lạ này, chợt đột nhiên hình bóng con sói hiện lên trong tâm trí cậu. Nó là một con sói rất kì lạ, cậu chưa từng thấy nó bao giờ kể cả ngoài đời lẫn trên mạng,

“Lẽ nào, chính nó đã đưa mình tới đây?”

Với tình cảnh hiện tại đó là điều duy nhất cậu có thể dự đoán được. Hồng Nhật hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh quyết tâm trở về rồi sẽ tìm hiểu mọi chuyện. Cậu bắt đầu nhìn xung quanh, cố tìm kiếm cho mình một dấu vết của con người, nhưng đen đủi thay nơi đây lại chẳng có gì cả cho dù chỉ là một dấu chân. Thất vọng nhưng không từ bỏ, Hồng Nhật tự chọn cho mình một hướng rồi bắt đầu di chuyển.

Càng đi lâu cậu càng nhận ra độ rộng lớn của khu rừng này, mặc cho cậu đã di chuyển hơn 30 phút nhưng tầm nhìn của cậu vẫn chỉ toàn là những thân cây trắng dã, cậu có định trèo lên trên ngọn cây để lấy tầm nhìn cao hơn nhưng bề mặt thân cây lại trơn lạ kỳ khiến cậu không tài nào leo được. Bỗng phía trước có một bãi đất trống nhỏ, ở giữa có một cây cổ thụ to lớn, thân cây nhăn nheo có màu trắng xám kỳ lạ, những chiếc rẽ lớn lồi lên trên mặt đất lan ra xung quanh. Hồng Nhật quyết định dừng lại nghỉ chân rồi bắt đầu định hướng lại bước tiếp, chứ cứ đi trong vô định như thế này không ổn.

Đang ngồi ngẩn ngơ, bỗng nhiên một âm thanh xào xạc vang lên từ trong rừng. Hồng Nhật giật mình, quay ra nhìn thằng về nơi phát ra âm thanh. Từ đằng xa có bốn người mặc áo chùm đang chạy tới chỗ cậu. Hồng Nhật định hét lên cầu cứu nhưng nhận ra có gì đó không ổn, hình như họ không đi cùng nhau, mà là 3 người đang đuổi theo 1 người. Cậu vội vàng chạy ra sau một thân cây lớn để ẩn nấp rồi quan sát tình hình.

Cả bốn người lao vút qua hàng cây với một tốc độ chóng mắt, những bước chân của họ đến đâu những chiếc lá bị thổi tung đến đó cuộn lại theo dòng khí tạo thành một cơn bão nhỏ rồi rơi lả tả khắp nơi. Âm thanh xào xạc của hàng trăm chiếc lá va vào nhau hòa nhịp cùng những tiếng bước chân gấp gáp tạo ra một không gian hỗn loạn, căng thẳng. Trong thoáng chốc, cả khu rừng như được đánh thức bởi âm thanh của cuộc truy đuổi. Trong đầu cậu tràn ngập những suy nghĩ lo lắng: liệu những người đó là ai? Địch hay bạn? và liệu cậu có nên cầu cứu họ không? Vẫn giữ nghi vấn trong đầu cậu cẩn thận quan sát hành tung của họ.

Lúc này cả bốn người đang cùng lao ngay về một bãi đất trống ngay bên cạnh chỗ chú ẩn của Hồng Nhật. Cậu vội vàng luồn sang hướng bên kia của thân cây để tránh tầm nhìn của bọn họ rồi quay lại quan sát tiếp, nhưng một cảnh tượng như chỉ có trong truyện hiện ra, một trong 3 kẻ truy đuổi đang bay lên trên không trung, và tỏa ra một cơn gió lớn khiến cho những cành cây xung quanh rung lắc dữ dội, lá rơi xào xạc như một trận mưa lớn, hắn làm một động tác kì lạ rồi xung quanh cổ tay của hắn hiện lên một vòng tròn xanh mờ ảo. Rồi hắn vung mạnh cánh tay mình- ngay lập tức một cơn bạo phong quét qua ngay trước mặt kẻ đang bỏ chạy trước khi hắn kịp tiến đến khu đất trống. Đôi mắt của Hồng Nhật mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại trước sự kiện cậu vừa chứng kiến, bây giờ trong đầu cậu chỉ có duy nhất một ý nghĩ ‘Phép Thuật có tồn tại!!’. Thứ sức mạnh dường như chỉ hiện hữu trong trí tưởng tượng của con người, vậy mà giờ đây cậu lại được chứng kiến nó được thi triển ngay trước mắt, lại từ bàn tay của kẻ trần mắt thịt.

Tưởng chừng cơn bạo phong có thể chặn đứng lối thoát của kẻ bị truy đuổi, nhưng trong khi vẫn không ngừng lao lên phía trước, từ lòng bàn tay của hắn bỗng phát ra một ánh sáng ánh bạc lấp lánh, rồi nó bắt đầu lan rộng ra, bao phủ cả cơ thể của hắn rồi ngưng tụ lại tạo thành một hình vuông, trông như một tấm khiên bảo vệ, vừa theo những bước chạy, hình dáng của lớp bảo vệ dần biến đổi. Chỉ trong chớp mắt, nó đã biến thành hình dáng một mũi tên ánh bạc lao thẳng về phía cơn bạo phong.

Tiếng gió gào thét dữ dội, hòa nhịp cùng những âm vang va chạm của cơn bạo phong và mũi tên ánh bạc, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn ngay khúc cao trào của một cuộc rượt đuổi. Mỗi bước tiến của kẻ chạy trốn, là một đợt sóng âm va chạm, là một lần hắn đánh cược mạng sống của mình vào lớp bảo vệ ấy. Mũi tên ánh bạc rung lên bần bật như có thể vỡ tan thành từng mảnh bất cứ lúc nào.

Nhưng hắn không dừng lại, những bước chân của hắn vẫn kiên định lao thẳng về phía trước, không chần chờ, không sợ hãi, ý chí của hắn chính là tấm khiên ấy, là một mũi tên luôn lao về phía trước để đến được mục tiêu của mình. Mũi tên ánh bạc dần dần đâm  xuyên qua rồi hiện ra ở bên kia của cơn gió, nhưng những vết nứt li ti dần hiện ra trên lớp bảo vệ dưới áp lực khủng khiếp từ cơn bạo phong. Những ánh sáng bạc mờ ảo soi rọi lên gương mặt đầy căng thẳng của kẻ bị truy đuổi, mạng sống của hắn bây giờ hoàn toàn đặt cược vào tấm bảo vệ, một là hắn có thể xuyên qua trước khi tấm chắn bị vỡ hoặc lớp bảo vệ vỡ tan và mọi thứ sẽ kết thúc.

Những vết nứt ngày càng dày đặc bao phủ khắp mũi tên ánh bạc ấy, nhưng khoảng cách đến bên kia chỉ còn là một đoạn ngắn. Ngay khi tưởng lớp bảo vệ ấy sẽ vỡ tan trước khi qua được cơn gió, thì hắn dồn hết sức vào chân mình rồi bật lao ngay về phía trước, lao qua cơn bạo phong ngay khi tấm khiên bị phá tan thành những mảnh sáng rực rỡ.

Thân thể hắn lao ra khỏi cơn gió, đập mạnh xuống nền đất lạnh cứng, rồi lăn ra ngay bên cạnh thân cây nơi Hồng Nhật đang trốn, cậu giật mình, ép sát người vào thân cây nín thở mà cầu nguyện. Nằm bò nơi đó, hắn cố gắng gượng dậy nhưng đột nhiên chân phải hắn khụy xuống, hàng máu cuốn quanh cổ chân của hắn chảy ròng ròng xuống mặt đất tạo ra những bãi máu nhỏ. Mặc dù hắn đã kịp vượt qua cơn bạo phong nhưng chân hắn vẫn bị ảnh hưởng của nó gây ra một vết thương sâu. Cắn răng chịu đựng, hắn thò tay vào túi, lấy ra một hộp gỗ màu nâu nhỏ rồi mở ra, bên trong là một viên đá màu xanh nhỏ phát lên một ánh sáng kì lạ. Hắn đang định đưa nó xuống chỗ vết thương thì một giọng nói sắc lạnh vang lên.

“Đến đây thôi Newyar, trò chơi rượt đuổi này đã kết thúc rồi.”

Kẻ bị truy đuổi giật mình nhìn lên nhưng đột nhiên cơ thể hắn cứng đơ lại rồi bị nhấc bổng lên không, trên cơ thể dần hiện ra các kí tự kì lạ cuốn quanh người hắn. Ngay trước mặt hắn là một gã đàn ông có cơ thể to lớn, trên người đang khoác một chiếc áo choàng màu xanh đậm, với những đốm màu trắng trải dài trên lưng áo. Tay kẻ đó dang rộng ra hướng về phía kẻ chạy trốn, trong lòng bàn tay hiện ra một hình tròn nhỏ màu cam với những ký tự giống với trên chiếc áo.

“Newyar Tawer. Tội phạm cấp quốc gia, thực hiện thất bại kế hoạch ăn cắp bảo vật cấp quốc gia, hạ sát 5 trung sĩ trung cấp, 3 hạ sĩ cao cấp. Với tội trạng kể trên, ngươi được lệnh truy bắt khẩn cấp trực tiếp từ thượng cấp”

Hồng Nhật nuốt một ngụm nước bọt lớn. Nếu theo đúng những gì như cậu vừa nghe được thì kẻ bị truy đuổi từ nãy giờ kia là một tên tội phạm nguy hiểm trong thế giới này, còn những người truy đuổi hắn nãy giờ và cả người đàn ông đang đứng trước mặt hắn là một tổ chức của vương quốc ấy giống như cảnh sát trong thế giới của cậu.

Nhưng tưởng chừng trong hoàn cảnh này hắn sẽ chấp nhận thất bại, nhưng không trên gương mặt nhợt nhạt ấy lại nở ra một nụ cười kiêu kỳ. Gã đàn ông đứng trước mặt hắn khẽ nhăn mặt, ánh mắt lóe lên vẻ tức giận. Hắn dơ tay lên trên cao, cơ thể của tên tội phạm cũng đi theo, bây giờ hắn cách mặt đất cỡ một phân. Tay của gã đàn ông nắm chặt vào như muốn bóp nát tên tội phạm, cơ thể hắn vặn vẹo giữa trời tạo ra một khung cảnh kinh dị, những người  đồng đội của ông đã lao vào can ngăn trước khi tên tội phạm bị biến thành một khối thịt xương.

Gương mặt của người đàn ông bắt đầu giãn ra rồi ra hiệu cho đồng đội của mình rằng ông ổn và ông có thể điều khiển cảm xúc của mình. Nhưng trên gương mặt của họ vẫn lộ ra một vẻ lo lắng. Thấy vậy, ông nhẹ nhàng cất giọng nói:

“Tôi thề với tước danh sĩ quan cao cấp, tôi sẽ không hạ sát những kẻ tôi bắt được. Tên tội phạm này phải để chính pháp luật trừng trị.” 

Ông quay sang nhìn vào mặt tên tội phạm, đanh giọng nói:

“Ta sẽ đưa ngươi ra trước vành móng ngựa, chính tổng trưởng sẽ tra khảo và đưa ra phán quyết dành cho ngươi.”

Lúc này, bỗng nhiên bầu trời tối sầm lại, mây đen ùn ùn kéo đến như được triệu hồi bởi một thế lực vô hình. Chỉ trong nháy mắt, từng hạt mưa nặng trĩu rơi xối xả, trút xuống nơi họ đang đứng. Những ký tự cổ ngữ phát sáng trên người tên tội phạm chập chờn trong màn mưa, ánh sáng xanh nhạt bị những làn nước xé thành từng tia mờ ảo. Bỗng nhiên, một cảm giác bất an bao trùm lấy cơ thể Hồng Nhật. Những người sĩ quan nhanh chóng chùm áo choàng lên rồi quay lại quãng đường vừa xảy ra cuộc truy đuổi.

Trong lúc cậu đang phân vân không biết có nên đi theo hay không, thì đột nhiên một cảm giác lạnh sống lưng xuất hiện, Hồng Nhật ngay lập tức quay lại, tim cậu đập chệch một nhịp, đôi mắt cậu mở rộng như muốn rách ra, một hình dáng quen thuộc hiện ra ngay trước mắt cậu, một hình dáng với thân thể sáng chói, ánh mắt sắc lẹm, tứ chi uyển chuyển bước đi như lướt trên mặt đất. Nó chính là con sói mà cậu bắt gặp lúc ở thư viện. Tuy nhiên, cậu nhận thấy hình như thân hình của nó mảnh mai hơn so với con cậu nhìn thấy, và ánh sáng tỏa ra từ cơ thể nó cũng không chói lòa như khi ở thư viện.

Hồng Nhật nín thở quan sát nhất cử nhất động của con sói. Nó đang từ từ tiến lại gần phía cậu, nhưng ánh mắt của nó không nhìn về phía cậu mà đang hướng về phía của nhóm bốn người kia, có lẽ mục tiêu của nó chính là họ. Cơ thể cậu cứng đờ, không biết có nên báo hiệu cho họ không, nếu cho họ biết liệu bản thân cậu rồi sẽ ra sao. Trong lúc cậu còn đang phân vân thì đột nhiên con sói hạ thấp thân mình xuống, tứ chi của nó căng cứng lên y hệt như lần ở thư viện. Lấy hết can đảm, Hồng Nhật đứng dậy hét lên:

“Tránh ra! Nguy hiểm!!!”

Nghe được tiếng thét của cậu, cả bốn người lập tức quay lại nhìn thẳng về phía cậu đang trốn, rồi ngay gần đó chính là con sói ánh sáng đang lấy đà.

Ánh mắt của họ ánh lên sự sửng sốt, cả bốn người đứng như trời trồng khi nhìn thấy con sói ấy. Nắm bắt ngay cơ hội, con sói ấy tung sức, lao thẳng về phía những người sĩ quan đang áp giải tên tội phạm. Mặc dù đã được cảnh báo, nhưng họ vẫn chỉ tránh được đòn tấn công trong chớp mắt, tuy nhiên có vẻ như mục tiêu của nó không phải lấy mạng của ai trong số họ, mà là giải thoát cho tên tội phạm nguy hiểm đang bị áp giải. Con sói lướt qua cả bốn người như một tia sáng, xô ngã những người sĩ quan, phá tan những kí tự bao phủ tên tội phạm sau đó lấy thân đỡ tên tội phạm đang rơi xuống. Giờ đây, hắn đang ngồi yên vị trên lưng con sói trắng, khuôn miệng nở ra một nụ cười tự mãn mà buông lời châm chọc những kẻ truy đuổi hắn:

“Ôi đức vua cao quý, có vẻ như những hiệp sĩ của ngài không còn trụ vững để đưa tôi đến trước mặt ngài rồi. Có lẽ, là để lần sau vậy, khi mà ngài ban cho họ những đôi chân cứng cáp hơn để có thể đưa tôi đến trình diện ngài. Còn bây giờ tôi xin kính lui trước vậy.”

Hắn liếc qua vị trí Hồng Nhật đang trú với một ánh mắt hình viên đạn, rồi cùng con sói ánh sáng biến mất vào trong cơn mưa, để lại những người sĩ quan ngã rạp trên nền đất ướt, bất lực nhìn vào khoảng trống nơi tên tội phạm vừa biến mất. Không một ai có thể ngăn cản và không một ai cũng đủ nhanh để hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Hồng Nhật đứng chết lặng giữa màn mưa, cơ thể cậu run rẩy không phải do cái lạnh của cơn mưa, mà do cái nhìn tên tội phạm. Một ánh nhìn sắc lạnh, thâm hiểm từ một kẻ sát nhân máu lạnh như muốn lập tức tước đoạt mạng sống của con mồi. Trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy, cậu nhận ra mình sắp phải đối mặt với một bi kịch tệ nhất cuộc đời cậu.

“Tên kia đứng im, người đã bị bắt!”

Một tiếng hét lớn phát ra ngay đằng sau Hồng Nhật, phá tan không gian tĩnh lặng nãy giờ. Cậu giật mình quay lại, đằng sau là một nhóm người đang lao về phía cậu trên gương mặt họ đầy vẻ tức giận. Không kịp phản ứng, Hồng Nhật bị họ đẩy ngã xuống đất, bùn văng tung tóe. Cậu cố gắng chống cự nhưng cả cơ thể bị khóa chặt bằng những sợi dây màu vàng cứng cáp đến kì lạ.

Hồng Nhật định mở miệng hét lên, nhưng ngay lập tức bị một sợi dây khác quấn ngang miệng và hàm, khóa chặt lấy lời nói của cậu. Âm thanh bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng thở hổn khe khẽ trong cổ họng. Cậu mở to mắt, hoảng loạn và bất lực khi mà ngay cả tiếng nói của cậu cũng bị tước đi.

Những người kia không nói một lời, ghì một chặt dây chói hơn, ánh mắt của họ như đang nhìn cậu như đang nhìn một tên tội phạm cặn bã.

Ngay trong khoảnh khắc cậu tưởng bản thân sẽ bị coi là tên tội phạm và bị áp giải đi, thì đột nhiên một luồng sáng lóe lên, những sợi dây cứng cáp đang trói chặt cậu bất ngờ lỏng ra, rơi xuống đất rồi tan biến vào hư không. Một giọng nói nghiêm nghị vang lên:

“Dừng tay lại, các cậu bắt nhầm người rồi”

Gã đàn ông to lớn- người đã không chế tên tội phạm ban nãy tiến lại gần phía Hồng Nhật, trên tay là một khối cầu nhỏ màu xanh. Ông quỳ xuống cạnh cậu, đỡ cậu dậy rồi nói với những người khác.

“Chính người này đã cứu mạng nhóm chúng tôi khỏi nanh vuốt của kẻ gian ác đó”

Những ánh mắt bất ngờ cùng với sự nghi vấn hướng thẳng về phía Hồng Nhật. Nhận ra được những ánh mắt ấy, cậu cũng không biết nên phản ứng như thế nào, vì bây giờ cậu chỉ biết mình thật may mắn khi đã giúp đỡ những người sĩ quan này.

“Nhưng… thưa đội trưởng bằng cách nào mà một kẻ tầm thường như thế lại có thể cứu được mọi người?”

Một người trong nhóm đến sau đưa ra sự nghi ngờ dành cho Hồng Nhật, một kẻ mà họ dễ dàng khống chế chỉ trong chớp nhoáng. Nhưng với tông giọng kiên định, người đàn ông kia lại nói:

“Chuyện ấy chúng ta sẽ cùng bàn sau với các đội trưởng khác. Còn bây giờ tôi muốn chúng ta nhanh chóng về thông báo với quốc vương việc ta để xổng hắn một lần nữa”

Vừa dứt lời, gương mặt mọi người chuyển sang vẻ u sầu, tức giận rồi lập tức trở nên nghiêm nghị đến lạnh lùng. Không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, những âm thanh từ cơn mưa như bị đàn áp bởi không khí căng thẳng tỏa ra từ họ, dường như chỉ còn sự tồn tại của tiếng tim đập bình bịch trong lồng ngực của Hồng Nhật là còn tồn tại.

Người đàn ông ấy nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm, rồi quát lên: “Không thể để tên tội phạm nguy hiểm đó tiếp tục lộng hành được! Những người nào còn sức thì tiếp tục truy tìm tên đó, những ai đã mệt quay về cùng tôi nghỉ ngơi! Nên nhớ, hắn là một tên tội phạm có thể hạ sát tới 3 sĩ quan cấp cao của ta nên hãy cảnh giác, nếu thấy không thể đấu lại hắn, hãy cố gắng cầm cự rồi liên hệ tới các đội trưởng. Rõ chưa!”

“Rõ!!” Những tiếng đáp dứt khoát vang lên, cùng với đó là một tinh thần mãnh liệt, quyết tâm cứng cáp sẽ quyết hoàn thành mọi nhiệm vụ. Rồi tầm 2 phần 3 đội lập tức di chuyển, để lại một vài người đứng cùng người đội trưởng. Lúc này, ông nhìn về phía Hồng Nhật, với một tông giọng nghiêm túc nói:

“ Cậu vui lòng theo chúng tôi về vương quốc. Ở đó cậu sẽ được lấy lời khai, nếu thật sự vô can cậu sẽ được tự do nên mong cậu hợp tác”

Hồng Nhật chỉ lẳng lặng gật đầu, cậu biết cậu không có lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý. Tuy nhiên, đây cũng có thể là cơ hội giúp cậu sống sót, nếu như cậu có được sự giám sát từ những người được gọi là sĩ quan này, thì cậu có khả năng sống sót cao hơn khi mà cậu đã rơi vào tầm ngắm của tên tội phạm nguy hiểm kia. Hồng Nhật nhìn về nơi tên tội phạm biến mất mà trong lòng rối bời.

Lúc này, một người sĩ quan già hơn tiến lại phía cậu, nhẹ nhàng chạm lên vào vai cậu rồi nói: “Nào, cậu chịu khó một chút nhé sẽ nhanh thôi” . Rồi cả cơ thể Hồng Nhật bỗng nhiên nhẹ như không rồi từ từ được đưa lên trên cao. Nếu đây là lần đầu cậu thấy cái này thì có lẽ cậu sẽ rất bất ngờ và hoảng loạn, nhưng trước những gì vừa xảy ra, có lẽ nó đã như một điều hiển nhiên đối với cậu rồi.

Người đứng đầu dơ tay lên ra hiệu cho mọi người, rồi lập tức bứt tốc lao vút về phía trước, mọi người ngay lập tức bám theo, ngay cả Hồng Nhật cũng vậy, nhưng khác nỗi là bị kéo đi bởi ông già ban nãy. Cậu lao vút qua từng hàng cây với tốc độ chóng mặt, những giọt mưa lướt qua cậu như chẳng hề tồn tại, từng cơn gió lao vào người khiến cơ thể cậu run lên bần bật. Rồi khoảng năm phút sau, cậu đã đến bìa rừng. Hồng Nhật phóng tầm nhìn của mình ra xung quanh, nơi đây là một đồng bằng rộng lớn, được bao phủ bởi thảm cỏ xanh ngát, xung quanh có những cánh đồng hoa lấp lánh dưới cơn mưa mà cậu chưa từng thấy bao giờ, ngay ở phía trước là một con đường làm bằng đá kéo dài đến một thành phố ở đằng xa. 

Bước đến chân của thành phố, cậu thấy choáng ngợp trước quang cảnh nơi đây. Những tòa nhà có kiến trúc châu âu thời trung cổ được làm bằng gạch đá nằm san sát nhau, con đường đá trải dài rẽ nhánh ra khắp lối trong con phố, những chiếc đèn lồng treo trên lủng lẳng trên những cây cột soi sáng cho cả con đường, con người vẫn tất bật di chuyển dưới mưa trên tay là một khối đá màu xanh tạo ra một lớp ánh sáng mỏng trên đầu làm cho những giọt mưa dừng lại ngay trên đầu họ.

Cậu cùng nhóm sĩ quan lướt qua cơn phố, thu hút những ánh nhìn xung quanh, cậu ngại ngùng cố gắng che mặt mình đi mà nhìn về phía trước. Một toàn nhà lớn hiện ra trước mắt cậu, nó có lớp sơn màu trắng sáng không bị tối đi do mưa, những chiếc mái ngói màu xanh biếc anh lên những tia sáng kì lạ. Hồng Nhật nhanh chóng được kéo đến phía cửa của tòa nhà, cậu được thả xuống mặt đất, cậu cố gắng chạm đất mà suýt bị ngã. Nhìn về phía cánh cửa gỗ của tòa nhà, nó giống với cánh cửa ở thư viện trường cậu cùng với những họa tiết hình vuông lớn, ngay ở giữa có một hình vuông với một vết lõm kì lạ. Người đàn ông ban nãy tiến lại gần, dơ lên một chiếc huy hiệu màu vàng rồi đặt vào phần lõm trên cửa. Một đường sáng hiện lên bao quanh cái cửa rồi nó từ từ mở ra, bên trong hiện ra một đại sảnh rộng lớn mang theo phong cách hiện đại, những chiếc bàn và ghế được làm bởi kính trong xuất, kệ sách được xếp chồng lên nhau bao phủ cả một mặt tường, những người sĩ quan nghiêm nghị bước đi tạo cảm giác trang trọng cho nơi này.

Cậu đi theo nhóm sĩ quan tiến vào trong, một cảm giác mát mẻ bao trùm cơ thể Hồng Nhật, những bước chân cậu nhẹ bẫng như bước đi trên không.Cả nhóm cậu bỗng dừng lại, người đội trưởng quay lại mà nói: “Ba người đi cùng tôi ban nãy theo tôi đưa thông tin. Những người còn lại về nghỉ ngơi đi” . Nói xong, một số người rời khỏi nhóm rồi đi về phía một căn phòng nhỏ ở cạnh chỗ kệ sách, để lại tôi ở lại cùng với bốn người sĩ quan.

 Người đàn ông bước tiếp, ra hiệu cho cậu và ba người còn lại cùng đi theo. Cậu chậm chạp bước theo, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ lo lắng. 

“Dừng lại.” Người đội trưởng bật ngờ lên tiếng khiến Hồng Nhật giật mình mà suýt vấp ngã. Cậu lấy lại thăng bằng rồi nhìn lên, một cánh cửa màu trắng lớn, với những hình chạm khắc hình bông hồng gai. Người đội trưởng gọi một người sĩ quan gần đấy lại rồi lệnh cho việc trông coi cậu rồi bước vào trong cánh cửa ấy.

Cậu nhìn về phía cánh cửa mà thở dài, chẳng hay liệu tương lai của cậu sẽ ra sao. Cậu quay qua nhìn người vừa mới tới, người này có trông rất trẻ trạc tuổi cậu, có ánh mắt xanh biếc, tóc ánh lên màu trắng bạc, sở hữu một ngoài hình ưa nhìn và gương mặt điển trai, trên ngực có gắn một huy hiệu màu vàng giống với của người đội trưởng. Cậu ấy đưa tay ra trước ngực rồi tự giới thiệu bản thân mình là Cearse Martin, rồi ra hiệu cho cậu đi theo, hướng tới một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang. Bước vào trong, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm cơ thể cậu, trái tim cậu đập dồn dập, tâm trí cậu tỉnh táo đến kì lạ. Nhìn vào bên trong, ở đây chỉ có một cái bàn, hai cái ghế gỗ và một chiếc nến được đặt ngay ở giữa. Cearse hướng tay về phía chiếc ghế bảo cậu ngồi vào rồi ngồi vào phía đối diện.

Vừa ngồi xuống thì từ phần bấc nến, bùng lên một ngọn lửa màu xanh huyền ảo, không gian xung quanh dần trở nên méo mó, khiến cả cơ thể cậu biến dạng, ánh sáng từ ngọn nến du dường nhảy múa trước mắt như muốn thôi miên Hồng Nhật. “Được rồi chúng ta bắt đầu thôi.” Cearse chống tay lên bàn, gương mặt trở nên nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt như muốn nhìn thấu tâm can cậu.

“Đầu tiên, cho ta biết danh tính của ngươi.” Giọng nói của cậu ta vọng lên như xuất phát từ một nơi xa xăm, tạo ra những tiếng vang ngày một lớn hơn lao thẳng vào trong tâm trí Hồng Nhật. Một cảm giác hưng phấn kì là trào dâng lên cơ thể, đầu óc cậu trống rỗng, mê muội như dính phải bùa chú, tâm chí và cơ thể dường như không còn thuộc về cậu nữa. Cậu cố gắng chống cự nhưng lại càng cảm thấy mệt mỏi và choáng váng, lúc này miệng của cậu tự động mở ra rồi nói lên một cái tên kì lạ mà cậu chưa từng nghe thấy bao giờ “Awart Lancie”. Hồng Nhật ngơ người trước cái tên vừa được thoát ra từ miệng cậu, nó không giống với cái tên của bất cứ ai mà cậu quen hay cậu từng được nghe đến.

Cậu nghi ngờ nhìn về phía hình ảnh méo mó của người sĩ quan, tự hỏi đây có phải là một lỗi phép thuật không? Cearse nghe thấy cái tên rồi cầm ra một viên pha lê nhỏ, chạm nhẹ lên làm nó ánh lên một ánh sáng trắng nhỏ rồi biến mất, cậu ta quay về phía Hồng Nhật hỏi: “Cho ta biết mọi chuyện mà ngươi biết về tên tội phạm”. Miệng cậu lại tự động mấp máy rồi kể lại những chuyện đã xảy ra trong cuộc rượt đuổi như một chiếc máy. Cearse nghe xong gương mặt hơi trùng xuống, rồi đứng dậy bước tới phía Hồng Nhật, cậu lo lắng, chăm chú nhìn cậu ta đang tiến lại gần. Đến ngay bên cạnh Hồng Nhật, Cearse đưa tay lên áp vào chán cậu rồi từ đó phát ra một ánh sáng xám bạc rồi nó chuyển dần thành màu đen rồi biến mất hoàn toàn. Trên gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ thất vọng, rồi dập tắt ngọn nến đưa không gian trở lại bình thường.

Tâm trí và cơ thể của Hồng Nhật trở lại với cậu, khiến cậu lấy lại được cảm giác mà lại bị cái lạnh của căn phòng ảnh hưởng một lần nữa. Cậu thở gấp rồi cố chấn tĩnh lại bản thân trước những gì vừa xảy ra.

“Chúng ta đã thẩm vấn xong rồi thưa cậu Awart Lancie. Bây giờ, vui lòng đi theo tôi ra gặp ngài Grawn.” Cearse quay lại bảo với cậu rồi bước ra khỏi căn phòng, Hồng Nhật vội bước theo vì cậu không muốn chịu đựng không gian trong này thêm một giây nào nữa.

Hồng Nhật đi theo Cearse quay lại lối đi hướng tới cánh cổng màu trắng lúc đầu cả hai gặp nhau. Ở đó, người đội trưởng cậu gặp lúc đầu đang đứng ở đó, như đang chờ đợi cậu. Cậu ta lại gần nói gì đó với ông ấy, cả hai người gật gù với nhau rồi quay qua nói với cậu: “Chúng tôi vừa xác nhận, cậu đã bị mất trí nhớ do một tác động mạnh từ thuật đen. Vậy nên, chúng tôi muốn cậu sống tạm thời tại khu chung cư Basien để tiện lợi cho việc điều trị và bảo vệ cậu khỏi tên tội phạm.” Hồng Nhật gật đầu đồng ý vì dù sao cậu cũng chưa có chỗ ở và có được sự bảo vệ khiến cậu an tâm hơn. 

“Được rồi, giờ cậu đi theo tôi.” Cearse ra dấu cho cậu đi theo bước vào một căn phòng trông khá giống thang máy, trên cánh của có những vết lõm khác nhau được sắp xếp như những nút bấm thang máy. Cậu ta lấy ra một cái nhẫn màu đính một viên đá quý màu xanh lá cây, đeo lên tay rồi cắm vào một cái lỗ ở trên tường. Căn phòng bỗng rung lắc dữ dội, từ các góc cạnh phát ra một ánh sáng màu xanh đậm rồi chuyển dần qua màu trắng rồi biến mất, cả cơn rung lắc cũng dừng lại. Cánh cửa từ từ mở ra, bên trong không còn là hành lang trắng nữa mà là một sảnh trờ khá lớn. Cậu cùng Cearse bước ra, cảm nhận một bầu không khí dễ chịu nơi đây. Khách sạn này có thiết kế rất bình dị, được thiết kế hầu hết bằng gỗ nâu sậm, cùng với một chút gạch đá, đại sảnh khá rộng được trang trí bằng những loài cây kỳ lạ tỏa ra một hương thơm quyến rũ.

Bước tới trước quầy tiếp tân, Cearse giơ ra chiếc huy hiệu màu vàng của cậu rồi được tiếp tân đưa cho một chiếc nhẫn bạc được đính một viên đá đỏ nhỏ. Cậu ta nhận lấy rồi đưa cho Hồng Nhật nói: “Tôi chỉ đưa cậu đến đây thôi, phòng cậu là phòng 24 ở tầng 2, dùng chiếc nhẫn này để mở cửa. Nếu trong trường hợp khẩn cấp hãy nắm chặt nó trong lòng bàn tay, tôi sẽ lập tức có mặt.” Cậu ta nói xong rồi vẫy tay tạm biệt cậu, hướng vào trong căn phòng “thang máy”. Hồng Nhật chỉ còn lại một mình, cậu nhớ lại lời cậu ta vừa nói rồi bắt đầu lên tằng. Lướt qua những dãy hành lang trống vắng cậu bước đến trước cánh cửa có biển hiệu bằng gỗ khắc chữ số 24. Nhìn về phía khóa cửa cậu thấy một vết lõm giống như trong thang máy. Hồng Nhật bắt chước Cearse, đeo chiếc nhẫn bạc vào ngón trỏ rồi cắm vào trong vết lõm ấy, một tiếng cạch vang lên rồi từ từ mở ra, bên trong hiện ra một căn phòng nhỏ có một chiếc giường đơn và một chiếc kệ sách treo tường, bên cạnh có một chiếc bàn vuông và một tờ giấy nhắn trên đó. Hồng Nhật đóng cửa lại rồi lại gần đọc nó “Vui lòng nhấn vào chuông khi muốn sự hỗ trợ từ nhân viên” . Cậu nhìn vào cái chuông bên cạnh rồi cất tờ giấy đi. Hồng Nhật thả mình xuống chiếc giường đơn mềm mại, nhớ lại những chuyện kỳ lạ mà mình vừa trải qua mà mệt mỏi, cậu không biết liệu tương lai của mình sẽ ra sao và liệu cậu có thể trở về thế giới của mình được không. Hồng Nhật mệt mỏi, nhắm mắt lại rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...